Phụ Mẫu Ép Ta Gả Thay Tỷ Tỷ - Chương 4
Cập nhật lúc: 28/08/2026 15:02
Nói rồi, hắn đưa cuốc t.h.u.ố.c cho ta, còn mình cầm một cây khác, từng chút một đỡ những cây mầm nghiêng ngả đứng thẳng.
Hắn nói nhiều nhưng tay rất vững.
Hắn sẽ nói cho ta biết loại t.h.u.ố.c nào thích bóng râm, loại nào không thể tưới quá nhiều nước.
Cũng sẽ vào lúc ta ho dữ dội, đưa ống trúc đựng canh lê nóng cho ta.
Lần đầu đưa cho ta, hắn còn ghét bỏ nói:
"Phế của người hư như đèn l.ồ.ng thủng, gió vừa thổi là lắc lư."
Ta suýt nữa trả lại canh lê cho hắn.
Hắn cười:
"Uống đi, ngọt đấy, ngọt."
Ta nhận lấy ống trúc.
Trong canh lê có xuyên bối và một chút mật ong, hơi nóng phả lên môi, vị ngọt rất nhạt, vừa đủ áp xuống chút chát nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta uống một ngụm.
Hi Vọng Thư cúi đầu tiếp tục đỡ mầm.
"Thân thể người phải dưỡng từ từ, đừng cứ luôn cảm thấy mình mệnh cứng."
"Mệnh có cứng đến đâu cũng không chịu nổi người khác dùng như vậy."
Ngón tay đang nắm ống trúc của ta chậm rãi siết lại.
Lời này từ miệng hắn nói ra nhẹ bẫng, nhưng lại như chạm thẳng vào vết thương cũ.
Từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi người đều nói ta mệnh cứng, mệnh cứng, cho nên có thể chờ.
Mệnh cứng cho nên có thể nhịn.
Mệnh cứng cho nên bát t.h.u.ố.c đắng kia, căn viện lạnh kia, hôn sự còn thừa kia cho ta cũng không sao.
Chỉ có Hi Vọng Thư nói, mệnh có cứng đến đâu cũng không chịu nổi người khác dùng như vậy.
Ta cúi đầu uống thêm một ngụm canh lê.
"Hi công t.ử ngày thường khám bệnh cho người ta cũng nói chuyện như vậy sao?"
Hắn nghĩ ngợi.
"Ta nói chuyện đã rất giữ chừng mực rồi."
Đào quản sự đi ngang qua vừa khéo nghe thấy, không nhịn được ho một tiếng.
"Cô nương, nếu thiếu đông gia thật sự không giữ chừng mực, có thể chọc tức nửa con phố bệnh nhân bỏ đi."
"Những người bị chọc tức bỏ đi phần lớn không có bệnh."
Ta bật cười thành tiếng.
Lồng n.g.ự.c bên phải bị ý cười kéo đến ngứa, lại ho vài tiếng.
Hi Vọng Thư lập tức nhíu mày, nhét canh lê trở lại tay ta.
"Cười thì cười, đừng để gió lọt."
Ta tức đến muốn lấy cuốc t.h.u.ố.c ném hắn.
Cuối đông, Nguyễn phủ cuối cùng đưa tới khoản bạc đầu tiên, không nhiều, chỉ có năm trăm lượng.
Thư do mẫu thân viết, nói trong phủ gần đây chi tiêu lớn, trưởng tỷ chuẩn bị xuất giá, nơi nào cũng cần bạc, bảo ta thông cảm cho khó khăn trong nhà.
Ta xem xong liền đưa thư cho Đào quản sự.
"Phần còn lại cứ theo tháng mà thúc."
Đào quản sự đáp rất vang.
Tiểu Mãn ở bên hỏi:
"Cô nương, phu nhân có nói người không màng tình tỷ muội không?"
Ta nhập năm trăm lượng kia vào sổ.
"Nếu bà ấy nhắc tình tỷ muội thì chép riêng từng khoản trưởng tỷ tránh nóng mấy lần đó gửi qua."
Mắt Tiểu Mãn sáng lên.
"Nô tỳ tối nay chép ngay."
Hi Vọng Thư vừa khéo đến đưa hạt t.h.u.ố.c, nghe thấy thì tựa bên cửa cười.
“Trang chủ thật biết thu nợ.”
Hắn đặt hạt t.h.u.ố.c lên án.
"Vậy sau này ai nợ ngươi, nhớ đòi cả vốn lẫn lời."
Ta nhìn hắn.
"Nếu đòi không được thì sao?"
Hắn nghĩ ngợi.
"Ngươi giúp ta đ.á.n.h sao?"
"Ta giúp ngươi tính lãi, tính đến mức đối phương muốn bị đ.á.n.h."
Cuối cùng ta không nhịn được bật cười.
Tiểu Mãn đứng bên cạnh cúi đầu cười trộm.
Ban đầu ta chỉ xem Hi Vọng Thư là thiếu đông gia Dược Hành.
Sau này mới biết mẫu thân hắn xuất thân Giang Nam Hi thị, phụ thân từng giữ chức Viện phán Thái Y Viện, chỉ là những năm đầu bị quý nhân liên lụy, từ quan hồi hương.
Hi Vọng Thư từ nhỏ theo phụ thân học y, lại theo mẫu thân quản Dược Hành.
Không ít quý nhân trong kinh muốn mời hắn vào phủ, hắn đều không chịu.
Ta hỏi hắn vì sao.
Hắn đang ngồi xổm bên suối rửa d.ư.ợ.c thảo, nghe vậy đầu cũng không ngẩng.
"Quý nhân bệnh nhiều, tật xấu cũng nhiều."
"Ngươi nghèo ít bệnh sao?"
"Người nghèo bệnh nặng."
Hắn đặt d.ư.ợ.c thảo đã rửa sạch vào giỏ trúc.
"Bệnh nặng còn trị được, tật xấu thì khó sửa."
Nhất thời ta không biết đáp thế nào.
Trước khi trưởng tỷ xuất giá, cuối cùng nàng cũng đến Dược Tuyền Trang.
Khi đến, nàng ngồi xe ngựa do hầu phủ phái tới, trên người khoác áo choàng thêu sen vàng, giữa mày mắt mang vài phần quý khí được người khác nâng niu mà thành.
Sau khi xuống xe, nàng trước tiên nhìn tấm biển Dược Tuyền Trang.
Trước đây nàng đến nơi này tránh nóng, chưa từng cảm thấy nơi này thuộc về ta.
Nay phòng thu chi và tá điền trước cửa cùng hành lễ với ta, gọi ta là trang chủ, thần sắc nàng rõ ràng khựng lại.
Ta mời nàng vào Noãn Thang Viện.
Sau khi ngồi xuống, nàng trước tiên ôm lò sưởi tay, ho một tiếng.
"Nơi này gió lạnh hơn trong kinh một chút."
Ta nhìn Tiểu Mãn.
Tiểu Mãn lập tức khép nửa cửa sổ.
Trưởng tỷ nhìn ta, cười có chút gượng gạo.
"Muội muội nay thật giống một trang chủ rồi."
Ta nói:
"Làm lâu rồi cũng biết thôi."
Nàng mím môi.
"Gần đây mẫu thân luôn nói muội thay đổi."
Tay rót trà của ta không ngừng.
"Người ta luôn sẽ thay đổi."
Nàng nhìn ta.
"Kỳ Thiếu Hành đã trả lại canh thiếp."
Ta gật đầu.
"Đây là chuyện trong dự liệu."
Trưởng tỷ lại nói:
"Bên hầu phủ nghe chuyện này đã hỏi mấy câu."
Ta ngước mắt.
Nàng rũ mắt xuống.
"Mẫu thân của thế t.ử nói, Nguyễn gia chúng ta hành sự có chút khinh xuất."
Ta cười.
"Cho nên hôm nay tỷ tỷ đến là khuyên ta về xin lỗi Kỳ gia hay đến xin lỗi hầu phủ?"
Sắc mặt trưởng tỷ hơi trắng.
"Ta không nghĩ như vậy."
"Vậy tỷ tỷ nghĩ thế nào?"
Nàng im lặng một lát.
"Ta chỉ cảm thấy nếu hôm đó muội không nói khó nghe đến vậy, chuyện sẽ không ầm ĩ thành thế này."
Ta nhìn nàng.
Kiếp trước ta nuốt tất cả lời nói xuống, chuyện quả thật không ầm ĩ lớn.
Chỉ là ta c.h.ế.t rất yên lặng.
"Tỷ tỷ."
Ta đẩy chén trà đến trước mặt nàng.
"Ta nói chuyện khó nghe, vẫn tốt hơn sống những ngày khó chịu."
Trưởng tỷ ngẩn ra.
Ta tiếp tục nói:
"Nếu hầu phủ thật sự cảm thấy Nguyễn gia khinh xuất, có thể hủy hôn."
"Nếu Kỳ gia cảm thấy bị đắc tội, có thể đi tìm phụ thân."
"Ta ở trang viên của mình, trồng d.ư.ợ.c điền của mình, thu sổ nợ của mình."
"Hôn sự của các người, đừng lấy ta làm đệm nữa."
Nước mắt nàng lập tức trào ra.
"Nay sao muội lại nhẫn tâm với ta như vậy?"
Ta khẽ cười.
"Tỷ tỷ cảm thấy thế này đã gọi là nhẫn tâm sao?"
Nàng đỏ mắt nhìn ta.
Ta lại nhớ đến mấy phong thư không gửi được khi nằm bệnh kiếp trước.
Ta muốn mời nàng đến thăm ta, dù chỉ ngồi một lát thôi cũng được.
Nhưng mẫu thân bên cạnh nói:
"Hầu phủ phu nhân nay bận trưởng gia, lấy đâu ra thời gian đến Thiên Viện Kỳ gia?"
Trưởng tỷ không phải không biết ta bệnh nặng.
Nàng chỉ là không đến.
Nay ta chẳng qua không chịu thay nàng thu dọn cục diện hôn sự, nàng liền cảm thấy ta nhẫn tâm.
Ta nói:
"Tỷ tỷ, trước đây tỷ đối với ta dịu dàng lắm, nhưng trong những dịu dàng ấy chẳng có mấy phần thật sự dành cho ta."
Nàng đứng dậy, sắc mặt tái nhợt.
"Ta về trước."
Ta không giữ nàng.
