Phu Nhân Bánh Bèo - 6
Cập nhật lúc: 19/07/2026 07:01
Sau đó, chàng quay phắt người lại, chắn hoàn toàn ta ở phía sau lưng mình.
"Răng rắc!"
Một tiếng động ch.ói tai vang lên.
Cảnh Vô Ngôn dứt khoát rút thanh thanh bảo đao của Hoàng thủ vệ ra khỏi vỏ, tay vung lên, cắm phập lưỡi đao sắc bén xuống chiếc bàn gỗ mun giữa sảnh.
Chiếc bàn mun dày ba tấc lập tức nứt toác làm đôi.
Đám họ hàng kinh hãi, mấy vị thẩm thẩm sợ tới mức nhảy dựng lên, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.
Cảnh Vô Ngôn đảo ánh mắt lạnh lùng, khát m.á.u quét qua một lượt những kẻ đang ngồi đó, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền:
"Ai vừa bảo thê t.ử của ta phải nạp thiếp?"
Cả đại sảnh im phăng phắc, không một ai dám ho he, nửa lời thở mạnh cũng không dám.
Vị cô mẫu vừa rồi còn cao ngạo, nay run rẩy lắp bắp:
"Vô... Vô Ngôn, chúng ta cũng là vì muốn tốt cho Cảnh gia, nàng ta hai năm không sinh..."
"Câm miệng!"
Cảnh Vô Ngôn gầm lên một tiếng lạnh ngắt, cắt ngang lời bà ta.
"Cảnh gia có tuyệt hậu hay không, không đến lượt các người lo lắng!"
"Ta nói cho các người biết, cả đời này Cảnh Vô Ngôn ta chỉ có một thê t.ử là Mộ Dung Tuyết."
"Nàng ấy thích làm nũng, ta chiều. Nàng ấy không thích gia quy, ta bãi bỏ. Nàng ấy không muốn sinh con, ta liền không cần con cái!"
"Ai dám nhét người vào phủ ta làm tổn thương nàng ấy, ta liền dùng danh nghĩa Chỉ huy sứ, tống kẻ đó vào ngục Hoàng thủ vệ t.r.a t.ấ.n ba ngày ba đêm!"
"Người đâu! Tiễn khách! Từ nay về sau, bất kỳ kẻ nào trong dòng họ bước chân vào Cảnh phủ mà không có sự đồng ý của phu nhân, đ.á.n.h gãy chân cho ta!"
Khí thế bá đạo, điên cuồng bảo vệ vợ của chàng khiến toàn bộ họ hàng tộc nhân sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Họ lật đật dắt díu nhau chạy trốn khỏi Cảnh phủ nhanh như chuột thấy mèo, hai cô nương định nạp thiếp kia thậm chí còn rơi cả giày thêu vì hoảng sợ.
Đại sảnh trống trải chỉ còn lại hai chúng ta và thanh đao vẫn cắm c.h.ặ.t trên bàn gỗ nứt nẻ.
Sát khí dọa người trên người Cảnh Vô Ngôn lập tức bay biến sạch sành sanh ngay khi chàng quay lại nhìn ta.
Chàng vội vàng quỳ một gối xuống trước mặt ta, hai tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn còn đang run rẩy của ta, gương mặt tràn đầy sự hối lỗi và luống cuống:
"Tuyết Nhi, ta về muộn, làm nàng chịu uất ức rồi."
"Đừng khóc nữa được không? Nàng khóc làm ta đau lòng c.h.ế.t mất."
Ta nhìn vị Chỉ huy sứ oai phong lẫm liệt vừa mới đe dọa cả gia tộc, nay lại cung kính quỳ dưới chân mình như một chú cún to xác làm sai lỗi...
Nỗi uất ức trong lòng ta bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một dòng nước ấm áp, ngọt ngào len lỏi khắp cơ thể.
Ta nín khóc, chủ động nhào vào lòng chàng, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai vững chãi của phu quân, giọng nói mềm mại nhõng nhẽo:
"Phu quân... họ bắt nạt thiếp..."
Cảnh Vô Ngôn bế bổng ta lên theo kiểu công chúa, cẩn thận ôm ta bước ra khỏi gian sảnh chính lộn xộn, hướng thẳng về phía viện nhỏ của hai đứa.
Chàng vừa đi vừa hôn nhẹ lên tóc ta, thấp giọng dỗ dành:
"Ngoan, sau này không ai dám bắt nạt nàng nữa. Ta sẽ bảo vệ nàng cả đời."
Ta vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của chàng, thầm nghĩ, làm một bánh bèo nhút nhát cũng tốt biết bao, bởi vì ta có một phu quân nguyện vì ta mà chống lại cả thế giới.
Thế nhưng, ta và chàng đều không hay biết, màn kịch náo loạn ngày hôm nay của họ hàng đã lọt vào tai kẻ đứng sau Đông cung.
Một âm mưu thâm độc hơn, nhắm thẳng vào điểm yếu là ta, đang từ từ nhen nhóm trong bóng tối.
06.
Sóng gió từ dòng họ Cảnh thị tạm thời lắng xuống.
Nhưng tin đồn về việc Cảnh Vô Ngôn "cuồng vợ sinh hư", vì một thê t.ử bánh bèo mà sẵn sàng trở mặt với cả gia tộc đã nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.
Người ta bàn tán ra vào sau những buổi trà dư t.ửu hậu.
Kẻ thì cười chê vị Chỉ huy sứ oai phong lẫm liệt nay lại bị một nữ t.ử nhút nhát dắt mũi.
Kẻ thì kinh hãi trước sự điên cuồng, bá đạo bất chấp lý trí của chàng.
Mà kẻ đắc ý nhất khi nghe được cuốn phong văn này, không ai khác chính là đương kim Thái t.ử ở Đông cung.
Trong điện Đông cung nguy nga nhưng u tối, ánh nến lung linh hắt lên những bức tường vàng son vẻ âm trầm.
Thái t.ử ngồi trên ngai cao, lười biếng xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái.
Ánh mắt gã lóe lên tia nhìn độc địa, thâm trầm của một con rắn độc đang tìm thấy kẽ hở của con mồi.
Gã nhìn bản tấu trình mật từ tay thuộc hạ gửi lên, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười khẩy đầy khinh miệt.
"Hóa ra, vị Chỉ huy sứ bách chiến bách thắng, không có kẽ hở của Hoàng thủ vệ..."
"Lại tự mình nuôi dưỡng một t.ử huyệt yếu đuối, nhút nhát đến như vậy."
Đối với một kẻ cuồng quyền lực, xem tình cảm như cỏ rác như Thái t.ử, hành động của Cảnh Vô Ngôn thật sự là một trò hề ngu xuẩn.
Một võ tướng nắm giữ nửa binh quyền triều đình, đáng lẽ phải cưới nữ nhi hoàng tộc để củng cố thế lực.
Vậy mà chàng lại đi cung phụng một đóa hoa trà nhỏ sa sút, không quyền không thế, lại còn vì nàng mà đòi đ.á.n.h gãy chân họ hàng.
Nhưng trò hề này, đối với Thái t.ử, lại chính là cơ hội trời ban để gã nhổ tận gốc cái gai Hoàng thủ vệ bấy lâu nay luôn cản đường đoạt vị của gã.
Gã gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn long phụng, giọng điệu lạnh tanh:
"Cảnh Vô Ngôn, ngươi bảo vệ nàng ta c.h.ặ.t chẽ như vậy, ta liền dùng chính nàng ta để đưa ngươi vào chỗ c.h.ế.t."
Thái t.ử vẫy tay gọi tên thuộc hạ thân tín đang quỳ bên dưới.
Gã ra lệnh cho mạng lưới tai mắt của Đông cung lập tức âm thầm điều tra mọi hành tung, sở thích nhỏ nhặt nhất của ta.
Quyền mưu hoàng gia vốn là như vậy, kẻ địch sẽ không tấn công vào tấm khiên vững chắc nhất, mà sẽ đ.â.m một nhát chí mạng vào thứ mà ngươi muốn bảo vệ nhất.
