Phu Nhân, Cô Ấy Có Chút Điên - Chương 52
Cập nhật lúc: 23/03/2026 23:00
Nghe vậy, sắc mặt Giản Tố Trinh biến đổi hoàn toàn: "Ý thím là gì?"
Lâm Ngộ Phạn gằn từng chữ một: "Chẳng có ý gì cả, chỉ là muốn chống mắt lên xem cuối cùng chị sẽ phải vùng vẫy trong tuyệt vọng đến mức nào. Báo trước cho chị biết, đó chính là mục đích hôm nay tôi gọi chị đến đây."
Giản Tố Trinh lập tức liên tưởng đến Thiết Long đang đứng hút t.h.u.ố.c ngoài cổng lúc nãy. Hồi trước ở dưới quê, Thiết Long từng làm bảo kê, không những võ nghệ cao cường mà còn quen thuộc từng ngóc ngách nhà chi thứ hai như lòng bàn tay.
Tay bà ta bất giác run lên, cái chân đang vắt chéo cũng phải bỏ xuống.
"Chị thử đoán xem mẹ con chị có thoát khỏi cửa t.ử không?"
Khuôn mặt kiều diễm của Lâm Ngộ Phạn bỗng trở nên vặn vẹo, dữ tợn, tựa như một con sư t.ử khát m.á.u.
Giản Tố Trinh tự nhủ đó chỉ là ảo giác.
Thậm chí, bà ta còn bắt đầu hoài nghi cái gọi là "trùng sinh" này căn bản là đồ giả, là sự trừng phạt của ông trời giáng xuống đầu bà ta vì những ác nghiệp đã gieo rắc.
Bà ta không cố ý g.i.ế.c Quế Hương.
Bà ta thực sự không cố ý!
Thím Ba run rẩy đứng bật dậy, lắc đầu quầy quậy: "Lâm Ngộ Phạn, thím điên rồi! Đến cả trẻ con thím cũng không tha!"
Nói xong, bà ta cuống cuồng lao ra khỏi phòng.
Vừa lao ra ngoài đã đụng ngay Quế Hương đang canh cửa. Giản Tố Trinh sợ đến mất mật, hồn xiêu phách lạc, ba chân bốn cẳng chuồn thẳng xuống lầu.
Quế Hương thò đầu vào phòng, ngơ ngác hỏi: "Thím Ba bị điên rồi hả cô chủ?"
Lâm Ngộ Phạn khẽ mỉm cười: "Không sao đâu, để chị đi gọi một cuộc điện thoại."
* Giản Tố Trinh chạy trối c.h.ế.t về đến nhà, việc đầu tiên là cuống cuồng tìm xem hai đứa con trai đang ở đâu.
Nghe người hầu báo thằng lớn đang chơi cờ trong phòng, còn thằng bé đang vây xem đá dế ở sân sau, bà ta lập tức sai người lôi tuột hai đứa về.
Thấy Giản Tố Trinh về, chị dâu Cả vội kéo chị Hai xáp lại gặng hỏi:
Khuôn mặt rầu rĩ suốt hai ngày nay của chị ta cuối cùng cũng giãn ra đôi chút: "Sao rồi? Lúc nãy Lâm Ngộ Phạn gọi điện báo là đã bàn bạc xong xuôi với thím rồi. Cô ta bảo chúng ta chuẩn bị tiền, ngày mai đi lo lót cửa quan ngay. Rốt cuộc là cần bao nhiêu tiền?"
Lâm Ngộ Phạn gọi điện thoại về báo là mai có thể đi chuộc người á?
Thật hay giả đây?
Giản Tố Trinh lắc đầu nguầy nguậy: "Cô ta chẳng nói gì với tôi sất."
Chị dâu Cả trố mắt, không hiểu mô tê gì: "Thím làm sao thế? Lại giở trò tiếc tiền không muốn nhả ra chứ gì? Người ta Lâm Ngộ Phạn đã rộng lượng bỏ qua chuyện cũ, nhận lời đi nhờ Ủy viên Bạch giúp đỡ rồi. Nhờ đến cửa quan to cỡ đó thì chắc chắn phải tốn không ít tiền đâu."
Nhận ra Lâm Ngộ Phạn đang cố tình giăng bẫy ly gián, biến mình thành kẻ tội đồ trong mắt cả nhà, Giản Tố Trinh cuống quýt thanh minh: "Cô ta thực sự chẳng bàn bạc cái gì với tôi cả, cũng chẳng thốt ra nửa lời là cần bao nhiêu tiền."
Sắc mặt chị dâu Cả vừa mới tươi tỉnh được đôi chút lại lập tức đen sì: "Giản Tố Trinh, thím lại định giấu giếm cái khoản tiền chú Ba bán lén điền trang chứ gì? Đó là tiền cứu mạng hai anh em họ đấy!"
Gia đình vốn đã rối như tơ vò, chị Hai sợ lại xảy ra xô xát nội bộ, bèn lên tiếng can ngăn: "Tố Trinh à, cần bao nhiêu tiền thì thím cứ nói ra, mọi người cùng nhau xúm lại mà gom góp. Bây giờ mang nhà cửa, cửa hiệu đi bán tháo chắc chắn không kịp nữa rồi. Khoản tiền chú Ba bán điền trang, thím nhất định phải bỏ ra trước đã."
"Lâm Ngộ Phạn thực sự không nói gì với tôi mà, làm sao tôi biết cần bao nhiêu tiền!" Giản Tố Trinh tuyệt vọng thanh minh.
Nhưng chẳng có một ai tin bà ta cả.
Tất cả đều đinh ninh rằng Giản Tố Trinh xót của, không chịu móc hầu bao ra cứu chồng, đến nước sôi lửa bỏng này rồi mà vẫn rắp tâm chờ người khác xì tiền ra trước.
Cuối cùng, bà cụ phải đích thân ra lệnh, bắt buộc thím Ba sáng mai phải nộp khoản tiền bán điền trang ra.
Giản Tố Trinh đành ậm ừ nhận lời sẽ về lục tủ tìm xem sao.
Trở về phòng, Giản Tố Trinh càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy. Giao tiền ra rồi, liệu có chắc chuộc được anh Cả và chú Ba về không?
Bà ta nghi ngờ tất cả những chuyện này đều là cái bẫy Lâm Ngộ Phạn giăng ra để đày đọa, hành hạ bà ta.
Nhưng biết làm sao bây giờ?
Bà ta mà bô bô bảo Lâm Ngộ Phạn không có ý tốt, thì người của chi thứ hai ai mà tin cho được.
Bây giờ Lâm Ngộ Phạn đã trở thành chiếc cọc cứu sinh duy nhất của cả gia đình này. Dù thím Ba có nói ngả nói nghiêng gì đi chăng nữa, dẫu trong lòng mọi người có chút hoài nghi, họ cũng sẽ chọn cách phớt lờ bà ta.
Giản Tố Trinh nằm nghiêng trên giường, đầu óc quay cuồng: Phải làm sao đây? Không nôn đồng nào ra thì chắc chắn không sống yên thân với cái nhà này rồi.
Đến bữa cơm tối, con hầu Hồng Ngọc hớt hải chạy vào báo tin: Cậu bé Đông Ca biến mất rồi.
"Chẳng phải dặn bọn mày trông chừng cậu Đông cẩn thận, không cho cậu ấy chạy lung tung rồi sao?"
Giản Tố Trinh sợ đến nhũn cả chân, lao ra khỏi nhà như một người điên, sục sạo tìm con khắp nơi.
Trời nhá nhem tối, nghe tin Đông Ca mất tích, những người khác trong nhà cũng chẳng mấy bận tâm. Chủ yếu là người hầu chạy đi tìm.
Sục sạo một vòng không thấy bóng dáng con trai đâu, Giản Tố Trinh trở lại khoảng sân trước khu nhà chính, mặt mũi trắng bệch như tờ giấy.
Chị dâu Cả đang đứng trước cửa phòng, tay phẩy quạt mo đuổi muỗi, dửng dưng nói: "Thằng Đông Ca vốn tính nghịch ngợm lại hay ăn vặt, khéo lại chui vào xó nào trốn để ăn vụng kẹo cũng nên."
Giản Tố Trinh lẩm bẩm, liên tục lắc đầu: "Chắc chắn là Lâm Ngộ Phạn, hôm nay cô ta đã đe dọa tôi..."
Chị Hai nãy giờ vẫn đi theo giúp tìm Đông Ca, ngạc nhiên hỏi: "Cô ấy đe dọa thím chuyện gì?"
"Cô ta nói, cô ta nói... cô ta nói cái gì nhỉ." Não bộ Giản Tố Trinh trống rỗng, nhất thời không tìm được từ ngữ để diễn đạt.
"Đúng rồi, cô ta bảo cô ta muốn xem mẹ con tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng như thế nào!"
Chị dâu Cả nhìn bà ta với ánh mắt đầy hoài nghi: "Tại sao Lâm Ngộ Phạn lại nói thế?"
"Lâm Ngộ Phạn là một con điên, cô ta muốn trả thù chúng ta, trả thù những chuyện... chuyện chúng ta tệ bạc với cô ta trước đây. Cô ta muốn rước họa vào thân tôi!"
"Tôi với cô ta cãi nhau như mổ bò, sứt đầu mẻ trán mà cô ta còn chẳng thèm làm khó dễ tôi. Thím với cô ta ngày trước quan hệ còn gọi là tàm tạm, cớ sao cô ta lại nhắm vào thím?" Chị dâu Cả săm soi thím Ba, bụng bảo dạ chắc con mụ này lại dở trò diễn kịch để trốn việc nộp tiền đây mà.
Chị Hai cũng đồng tình: "Đúng thế. Dù Ngộ Phạn có chút xích mích với chi thứ hai chúng ta, nhưng chẳng phải cô ấy vẫn nhận lời giúp đỡ đó sao? Tố Trinh à, có khi nào thím nghe nhầm không?"
Nước mắt Giản Tố Trinh chực trào ra: "Không thể nào, tôi không nghe nhầm! Cô ta chính là con điên thần kinh, cô ta hận tôi. Cô ta lén lút thuê thằng Thiết Long về làm bảo kê, chắc chắn là sai thằng Thiết Long bắt cóc Đông Ca rồi!"
Lâm Ngộ Phạn là con điên á?
Chị dâu Cả nhìn thím Ba bằng nửa con mắt, bây giờ thì chị ta nghi ngờ thím Ba đang giả điên giả khùng rồi.
Chị dâu Cả gạt đi: "Thằng Thiết Long là do tôi đuổi cổ đi, nó có thù thì cũng phải thù tôi mới đúng. Sáng nay tôi đến Cảnh Hoa Lâu cũng gặp thằng Thiết Long. Nó còn chủ động chào hỏi tôi, bảo là nhờ Quế Hương giới thiệu việc làm cho. Thằng Thiết Long cư xử với tôi vẫn lễ phép lắm, đâu có vẻ gì là mang thù chuốc oán."
