Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã - Chương 99: Chương Trình Này Quay Xong Chắc Bọn Tôi Tổn Thọ Mất Thôi!

Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:23

Đoạn video trên màn hình vẫn tiếp tục, ba người mải mê chìm đắm trong vòng xoáy ân oán tình thù, hoàn toàn phớt lờ những ảnh hưởng mà họ đang gây ra cho xung quanh.

Trong khi đó, những người phàm bé nhỏ dưới kia lạc lõng, khóc lóc, gào thét, kêu gào. Nhưng ba kẻ trên màn hình chẳng thèm đoái hoài, chỉ mải mê tung những đòn thế hủy diệt, quét sạch mọi sinh linh như những con kiến hôi. Ngôi làng nhỏ bé được chắt chiu xây dựng qua nhiều thế hệ giờ chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, đầy rẫy vết thương.

Và ba người trên màn hình cuối cùng cũng kết thúc màn "hai nam tranh một nữ". Bọn họ tuyệt nhiên không hề liếc nhìn hậu quả tàn khốc mà mình vừa gây ra. Nam t.ử áo trắng lạnh lùng bay đi, nam t.ử áo đen thì mang theo cô gái rời khỏi.

...

Một đoạn biểu diễn kết thúc, ánh đèn sân khấu vụt tắt.

Cả trường quay chìm trong im lặng, dòng bình luận trên mạng cũng gần như trống không mất vài giây. Tuy nhiên, lượng người xem trực tuyến lại tăng vọt một cách ch.óng mặt chỉ trong vài phút, như thể có người nghe ngóng được tin tức liền kéo đến.

Đạo diễn và nhà sản xuất đã mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra.

Tại sao lại đến nữa rồi!!!!

Chương trình này quay xong chắc bọn tôi tổn thọ mất thôi.

Các người chơi gắt như vậy, sao không lấy luôn màn biểu diễn của nhóm nam thần làm video quay lại để làm tư liệu trợ diễn luôn cho rồi.

Thế này khiến người ta khó xử quá! Cũng chưa nghe nói họ đắc tội gì với các người mà!

Đến cả nhân viên hậu trường cũng hoang mang tột độ. Bởi vì hiệu ứng sân khấu họ phụ trách có hạn, những đạo cụ họ sử dụng gần như y hệt với nhóm trước.

Kiểu này khác gì họ đang hùa theo "nhắm vào" nhóm nam thần đâu. Liệu có bị fan của nam thần "đập" c.h.ế.t không?

Đám nhân viên run lẩy bẩy, còn khán giả thì trợn mắt há mồm, tim đập thình thịch.

Nói sao nhỉ, cảm giác như góc nhìn của họ vừa bị ép bẻ lái một trăm tám mươi độ vậy.

Câu chuyện tình yêu cảm động trời đất vừa nãy bỗng chốc trở nên lố bịch và hoang đường đến lạ.

Từ khán đài, hậu trường cho đến khu vực chờ đều chìm trong một sự chấn động kỳ lạ.

Trong khi đó, sắc mặt của Tôn Mặc, Dương Hoằng và Hứa Mông lúc này cực kỳ khó coi. Bọn họ trừng mắt nhìn chằm chằm màn hình lớn, ánh mắt như muốn bốc hỏa.

Điên rồi sao? Cố tình nhắm vào bọn họ thế này sao? Muốn cố ý giẫm đạp lên bọn họ để leo lên? Bỉ ổi quá mức quy định rồi đấy!

Cảm giác như bị lợi dụng, bị chơi một vố đau điếng.

Và rồi, màn hình bình luận cũng bắt đầu có phản ứng.

Cuộc chiến nổ ra.

"Cái quái gì thế này! Rõ ràng là cố tình nhắm vào, biến màn biểu diễn của anh nhà chúng tôi thành trò hề để tôn lên tiết mục của họ. Làm người sao có thể độc ác đến vậy!"

"Đang định ủng hộ tinh thần cạnh tranh lành mạnh, trước đó còn thấy thích các người, không ngờ để chiến thắng, các người lại không từ thủ đoạn nào."

"Nhóm đỉnh lưu đúng là đồ thích chọc ngoáy, chuyên đi bới móc những góc khuất để mỉa mai màn trình diễn của người khác. Đây là hành vi thiếu tôn trọng đối thủ, là loại rác rưởi không có đạo đức nghề nghiệp!"

"Fan của nhóm nam thần có bị nhạy cảm quá không? Cũng chỉ là sử dụng mấy cái kịch bản tiên hiệp quen thuộc thôi mà. Các người dùng được, chúng tôi không dùng được chắc?"

"Đúng thế, có giỏi thì bảo idol mấy người đừng diễn mấy cái kịch bản nhàm chán đó nữa! Cốt truyện kiểu này nếu có giống nhau thì hoàn toàn là trùng hợp thôi!"

"Tôi là người qua đường... Thực ra tôi cũng thấy có mùi 'cà khịa' ở đây, nhưng xét về cốt truyện, tôi đứng về phía nhóm đỉnh lưu."

"Họ diễn chuẩn quá còn gì, các người thì mải mê yêu đương, còn bọn tôi ở dưới này thì sống dở c.h.ế.t dở vì bị vạ lây."

"Chuẩn luôn! Nãy giờ tôi đã định c.h.ử.i rồi, nhóm đỉnh lưu dập tắt cái thói lãng mạn hóa chuyện thần tiên yêu đương đi!"

Trên Weibo cũng bắt đầu nổ ra hàng loạt chủ đề bàn luận, các từ khóa liên quan dần leo lên top tìm kiếm. Nhưng lúc này thái độ dành cho hai đội vẫn là ngang ngửa nhau.

Và màn biểu diễn trên sân khấu vẫn đang tiếp diễn.

...

Ánh đèn bật sáng, dường như là những người dân làng đi xa trở về, bàng hoàng không tìm thấy người thân, người yêu, bạn bè. Quê hương đã bị tàn phá, những người còn sống sót cũng mang đầy thương tích, cuộc sống rơi vào tuyệt vọng.

Quan tài, đám tang, tiếng khóc than, cả thế giới như chìm trong nỗi đau thương bất tận.

Bởi vì những phép thuật thần tiên, những chiêu thức ma quỷ đó đã làm sông ngòi khô cạn, đất đai sụt lở, ruộng đồng hoang tàn, kéo theo nạn đói. Người c.h.ế.t nhiều cũng mang theo dịch bệnh lây lan.

Vô số người chạy nạn cuối cùng đều tụ tập quanh các ngôi miếu.

"Anh ơi, em lạnh quá, em đói quá, chúng ta đang làm gì vậy?" Kỷ Phi quỳ bên cạnh Tần Triều, khuôn mặt ngây thơ, bối rối hỏi.

Tần Triều run rẩy đôi môi đáp: "Chúng ta đang lạy thần tiên. Bọn họ là tín ngưỡng của chúng ta, chỉ cần chúng ta đủ thành tâm, thần tiên nhân từ nhất định sẽ đến cứu rỗi chúng ta khỏi biển khổ này."

"Em nhớ cha mẹ lắm, nhớ chị Nhị Hoa, chú ch.ó vàng, em còn nhớ cả kẹo hồ lô ở phố Đông, đậu hũ ở phố Tây nữa, em còn nhớ..." Kỷ Phi nói với giọng nức nở, như thể càng nghĩ đến những thứ đó, cô sẽ vơi đi cơn đói và cái lạnh. Rõ ràng những hạnh phúc ấy mới đây thôi còn nằm gọn trong tầm tay.

"Anh ơi, chúng ta là kẻ có tội sao? Sao ông trời lại trừng phạt chúng ta thế này?"

"Chúng ta... chắc là có tội. Vậy nên chúng ta phải thành tâm cầu nguyện hơn nữa."

Tần Triều kéo Kỷ Phi, cùng dòng người thành kính dập đầu.

Lúc này màn hình lớn lại sáng lên, trong bối cảnh chốn tiên giới, chẳng có vị thần nào thèm ngó ngàng đến cảnh lầm than dưới hạ giới, họ đang bận rộn hóng hớt một vòng ân oán tình thù mới.

"Ngươi buông nàng ra." "Ngươi đừng hòng đưa nàng đi." "Nói cho ta biết, người nàng yêu là ta!" "Ta không yêu chàng!" "Quên ta đi." "Buông nàng ra!"

Chỉ có một vài giọng nói nhỏ nhoi cất lên.

"Đế quân, ngài không nên chìm đắm trong tư tình. Tiếng khẩn cầu từ nhân gian ngày một nhiều, họ đang cần được che chở. Đế quân, ngài là tín ngưỡng của họ, họ đang mong chờ sự hồi đáp từ ngài..."

Nhưng lời khuyên nhẹ tựa lông hồng. Vẫn chẳng thể cản nổi hai người đàn ông lao vào cấu xé nhau.

Trên màn hình là những phân cảnh tình cảm đầy kịch tính.

Nhưng bên ngoài màn hình, trên sân khấu, những người dân vô tội vẫn đang đờ đẫn dập đầu, rồi từng người một gục ngã, thê lương và bi tráng.

Đến khi Tần Triều cũng gục xuống, Kỷ Phi lẩm bẩm trong hơi thở cuối cùng: "Trách nhiệm của họ chẳng phải là che chở cho chúng ta sao? Rốt cuộc họ có tồn tại hay không? Nếu tồn tại sao không đến cứu chúng ta? Chẳng phải họ là tín ngưỡng của chúng ta sao? Vậy chúng ta lấy gì làm niềm tin để sống tiếp?"

Kỷ Phi gục ngã.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Vì tranh giành một người con gái, đại chiến Tiên - Ma nổ ra. Khói bụi mù mịt lại bao trùm sân khấu.

Hàng loạt bối cảnh sân khấu lướt qua nhanh ch.óng.

Có người đang thành thân, có người đang an ổn đọc sách, có người đang dựa lưng vào giường cho con b.ú, có người thức khuya dậy sớm vừa chuẩn bị xong cửa hàng, lại có những người đang sôi nổi bàn luận quốc sự trên triều đường, bàn xem làm thế nào để an bang định quốc, làm thế nào để bách tính có cuộc sống tốt đẹp và bình yên hơn.

Chỉ trong chớp mắt, sấm chớp xé ngang trời, thiên địa chao đảo.

Trên trời là chiến trường, dưới đất là luyện ngục.

Trên trời vẫn còn đang ghen tuông, trách móc, bày tỏ tình cảm trong lúc đấu phép. Có kẻ nhập ma, có kẻ đau thương, có kẻ bỏ mạng.

Dưới trần gian là cảnh vợ chồng ly tán, nước mất nhà tan. Không thể chống lại sức mạnh của thần linh, họ chỉ biết cam chịu sự tàn phá, cuộc sống bị đảo lộn trong chớp mắt.

Ngay cả bậc đế vương chốn nhân gian, lúc này cũng chỉ biết bất lực gào khóc: "Những vị thần mà chúng ta hằng tôn kính đâu rồi? Ai sẽ trả lại công bằng cho chúng ta. Đã không thể chở che, các người lấy quyền gì mà nắm trong tay sức mạnh hủy diệt chúng ta! Các người không xứng đứng trên cao, không xứng được chúng ta tôn thờ, không xứng! Thiên đạo bất công!!!"

Ánh đèn sân khấu tắt lịm, nhưng màn hình vẫn sáng, chiếu cảnh nam t.ử áo trắng đau khổ ôm t.h.i t.h.ể người phụ nữ quay bước đi. Bóng lưng bi tráng như thể đã mất đi cả thế giới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã - Chương 100: Chương 99: Chương Trình Này Quay Xong Chắc Bọn Tôi Tổn Thọ Mất Thôi! | MonkeyD