Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã - Chương 112: Dưa Nối Tiếp Dưa, Bổ Quá Dưa Ơi!

Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:26

Người nhà họ Tần đều không hẹn mà cùng hướng mắt về phía Kỷ Phi. Chỉ thấy cô nàng đang mang vẻ mặt như kẻ vừa bị "hút hồn", đờ đẫn chưa thể hoàn hồn.

Chuyện gì thế này? Thứ gì mà gọi là ô nhiễm tinh thần? Thế mà lại có chuyện khiến Kỷ Phi - một "bậc thầy ăn dưa" quen mặt với đủ loại drama - phải thất kinh đến vậy?

Sự tò mò của mọi người như bị cào xé, bứt rứt không yên.

Cuối cùng có người không nhịn được mà bóng gió mở lời: "Cũng không biết tình hình ba người kia giờ ra sao rồi nhỉ?"

Một câu nói thành công kéo Kỷ Phi về thực tại.

【Thế giới này quá đỗi kỳ ảo rồi, bệnh viện lớn quả là lắm bệnh nhân "khó đỡ"!】

Cả nhà họ Tần lập tức nín thở. Rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ! Cô mau nói ra đi! Đừng có úp úp mở mở nữa!

【Quả dưa này quá sức chấn động, thật sự rất muốn chia sẻ ra ngoài a a a a!】

Người nhà họ Tần: Cô nói trong lòng cũng được, chúng tôi cũng nghe được mà!!!

【Nếu tôi không nói, ai mà ngờ được, tối qua sau khi ba người bọn họ nhậu nhẹt ăn mừng say khướt, Tôn Mặc lại dẫn Hứa Mông về phòng "nối lại tình xưa" cơ chứ.】

Người nhà họ Tần: Chuyện này cũng không khó đoán lắm, dù sao họ cũng đã quay lại với nhau rồi mà.

【Xong xuôi đâu đấy, Hứa Mông nhận được tin nhắn, ngạc nhiên khi biết Dương Hoằng vẫn chưa về. Cô ả vội vàng chạy ra ngoài thì thấy Dương Hoằng đang đứng trước cửa với vẻ mặt phức tạp, ngượng ngùng định nói gì đó. Nào ngờ Dương Hoằng lại bế bổng cô ả xuống lầu, rồi hai người họ ở phòng dành cho khách lại...】

Người nhà họ Tần: ... Tinh thần của chúng tôi cũng bị ô nhiễm rồi, ba con người này thật là quá...

【Sau khi Hứa Mông mệt mỏi thiếp đi, Dương Hoằng lại cảm thấy bứt rứt không yên. Hắn ta chợt ngộ ra, hóa ra hắn không chỉ coi Tôn Mặc là thần tượng, mà thực sự muốn chiếm đoạt Tôn Mặc. Vậy ra... đây chính là lý do ban đầu tôi không thể tra ra tin tức chính xác về hắn ta sao? Bởi vì ngay cả não hắn ta cũng chưa kịp thông suốt?】

Người nhà họ Tần: Sao tự nhiên có dự cảm chẳng lành thế này, tự nhiên muốn bịt tai lại là sao?

【Sau đó, hắn ta đẩy cửa bước vào phòng Tôn Mặc... Ọe~ Dương Điên Khùng à Dương Điên Khùng, ai có thể điên hơn anh được nữa đây!!!!!】

Người nhà họ Tần: !!!!!

Họ vừa nghe thấy cái quái gì vậy? Có phải là những gì họ đang nghĩ không?

Lần đầu tiên họ lại không muốn nghe thấy tiếng lòng của Kỷ Phi đến thế a a a a a a!

Nhất là mấy người đàn ông có mặt ở đó, mặt mũi ai nấy đều trắng bệch đi vài phần.

Tần Triều - với tư cách là đồng nghiệp trong ngành - càng thêm kinh ngạc tột độ. Vốn dĩ chỉ lờ mờ đoán được Dương Hoằng có chút ý tứ đó, nào ngờ hắn ta lại dám trực tiếp "xuống tay"!

Chẳng lẽ Tôn Mặc không phản kháng sao? Tôn Mặc yêu Hứa Mông cơ mà? Hắn cũng đâu phải là "cong"!

【Mặc dù Tôn Mặc say mèm ngủ thiếp đi, nhưng đến lúc quan trọng vẫn tỉnh dậy. Lập tức trời long đất lở, lửa giận bùng lên, hai bên đ.á.n.h nhau to. Còn Dương Hoằng thì dứt khoát "liều mạng", quyết định dùng sức mạnh để đoạt lấy người...】

Dù không muốn nghe, nhưng người nhà họ Tần vẫn không nén nổi sự tò mò. Kết cục ra sao? Rốt cuộc mọi chuyện đã đi đến đâu rồi?

【Một người biết rằng đây là cơ hội duy nhất, một kẻ thề sống c.h.ế.t bảo vệ sự trong sạch của mình, thế rồi cả hai đều ra tay quá nặng, đ.á.n.h nhau đến mức ngất xỉu. Khổ nỗi lúc đó cả hai đều không mặc quần áo, trước đó Dương Hoằng lại còn để lại vài "dấu vết" trên người Tôn Mặc. Vậy nên khi bốn người Hứa Mông đẩy cửa bước vào...】

Người nhà họ Tần: Cái gì?! Lại còn Hứa Mông... lại còn bốn người cùng lúc đẩy cửa bước vào?!!!

Sự im lặng bao trùm khắp bàn ăn nhà họ Tần.

Trong khi đó, những tiếng la hét thất thanh lại liên tiếp vang lên trong phòng ngủ của Tôn Mặc.

Hứa Mông bủn rủn dựa vào cửa, không dám tin vào mắt mình khi nhìn thấy hai người trên giường. Vừa quay đầu đi, cô ả đã nôn thốc nôn tháo.

Ba người còn lại cũng đua nhau hét toán lên. Nhưng tiếng hét chẳng thể làm hai kẻ kia tỉnh dậy. Nhìn thấy khóe miệng cả hai rỉ m.á.u, mặt mũi sưng vù như đầu heo, bọn họ lập tức cảm thấy có chuyện chẳng lành.

Trong phút chốc, cả căn nhà trở nên hỗn loạn, gà bay ch.ó sủa, cuối cùng cả hai đều phải nhập viện.

【Không ngờ kết cục lại là "nhập viện vì bạo lực". Không biết sau khi Tôn Mặc tỉnh lại có gượng nổi không. Dù sao thì Nhị thiếu gia họ Lâm cũng bị "gọi hồn", bắt đầu tung hê mọi chuyện rồi. Phen này thì hắn ta sẽ biết được sự thật đau lòng năm xưa, chậc chậc chậc... Rời xa sự che chở của chị Bùi, đúng là... Nhớ lại những lời phát biểu hùng hồn của hắn ta tối qua, haizzz~~~~】

Người nhà họ Tần cũng chấn động trong lòng, thầm đồng tình: Chắc Tôn Mặc sắp không trụ nổi nữa rồi.

Ăn dưa đến đây là coi như no nê, dù sao thì họ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tiếp tục bữa sáng nữa.

"Lão Nhị, hôm nay con đừng đến công ty nữa, đợi vết thương khá hơn rồi hẵng đi," Bố Tần chuyển chủ đề.

Tần Hàm gật đầu: "Vâng."

"Lát nữa con đi bệnh viện kiểm tra và băng bó lại phải không?" Mẹ Tần hỏi.

Tần Hàm tiếp tục gật đầu.

"Vậy để mẹ đưa..." Tần Nghiên định mở lời thì bị Mẹ Tần lườm một cái ngăn lại, lập tức hiểu ý, quay sang nhìn Kỷ Phi cười bảo: "Thảo nào hôm nay Phi Phi dậy sớm thế, hóa ra là để đi cùng em hai đến bệnh viện xử lý vết thương."

Kỷ Phi gật đầu.

【Dù sao cũng là vì mình mà bị thương, trong thời gian Tần Hàm bất tiện, mình giúp được gì thì giúp.】

Khóe môi Tần Hàm khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra.

【Dẫu sao cũng là 'kim chủ' giúp mình kiếm tiền, chút lương tâm này mình phải có chứ.】

Nụ cười trên môi Tần Hàm cứng đờ.

Người nhà họ Tần muốn cười mà không dám cười.

Khi đến bệnh viện xử lý vết thương xong xuôi, lúc định ra về thì họ bất ngờ bắt gặp một đám phóng viên đổ xô vào bệnh viện.

Phản ứng đầu tiên của Kỷ Phi là tưởng lớp ngụy trang của mình bị lộ.

Nhưng nghĩ lại, mình làm gì nổi tiếng đến mức được đám ký giả giải trí săn đón rầm rộ thế này.

"Nhiều phóng viên đến bệnh viện tìm người thế này... có ngôi sao nào nhập viện sao?" Tần Hàm đột nhiên lên tiếng, nói xong còn liếc Kỷ Phi một cái, xem như nhắc nhở khéo.

Kỷ Phi sững người, não bộ bắt đầu nhảy số.

【Vãi chưởng, hóa ra là cùng một bệnh viện! Nãy giờ mình không nhận ra! Đám phóng viên kia đến để hỏi vụ video và vụ của Nhị thiếu gia họ Lâm à?】

【Á á á! Không phải! Không còn là chuyện video nữa rồi!】

Tần Hàm giật mình. Suy cho cùng, những tin tức động trời mà họ nghe được từ Kỷ Phi đều cực kỳ bí mật, không thể nào...

【Ha ha ha ha ha... Mình không muốn cười đâu, thật sự không muốn cười đâu, nhưng mà... Cái này có gọi là ác giả ác báo không nhỉ?】

Tần Hàm nhìn Kỷ Phi đang cố nhịn cười đến mức sắp co giật, bắt đầu liên tưởng đến những tình huống kỳ khôi nhất.

"Hay là... chúng ta đi xem thử?" Tần Hàm không kìm được đề nghị.

Kỷ Phi đã cười đến mức không nói nên lời, chỉ biết gật đầu lia lịa.

Ở một diễn biến khác, nửa tiếng trước, Tôn Mặc sau khi tỉnh lại đã vội vã đi dò hỏi số phòng của Dương Hoằng. Hắn phớt lờ ánh mắt kỳ quặc của cô y tá, vẫn chưa hả giận mà lê lết tấm thân đầy thương tích xông tới phòng bệnh. Cứ nhớ lại chuyện tối qua là hắn lại thấy kinh tởm đến lộn ruột, m.á.u nóng dồn lên não. Không ngờ hắn lại bị một thằng nhãi ranh lừa gạt thê t.h.ả.m đến thế, suýt chút nữa thì mất đi "sự trong trắng".

Kết quả vừa đến cửa, hắn đã nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ bên trong.

"Dương Hoằng, anh lừa em! Hóa ra anh nhắm đến mục đích này! Anh thật kinh tởm!" Hứa Mông khóc lóc sụp đổ.

Tôn Mặc vừa định đau lòng cho cô ả, thì lại nghe thấy giọng của Dương Hoằng.

"Hừ, tối qua kẻ lén lút sau lưng bạn trai mới để lên giường với tôi chẳng phải là cô sao? Kẻ hứa hẹn sau này sẽ lén lút qua lại với tôi cũng là cô mà? Chúng ta đều kinh tởm như nhau cả thôi!"

Sắc mặt Tôn Mặc biến đổi liên tục, hắn đạp tung cửa xông vào: "Các người... các người vừa nói cái gì!"

Hứa Mông c.h.ế.t sững, nước mắt cũng quên rơi. Sắc mặt Dương Hoằng càng thêm biến ảo khôn lường.

Cuối cùng, hai người họ lại đồng thanh thốt lên: "Em/Tôi uống say, là anh ta/cô ta quyến rũ em/tôi!"

Mặt Tôn Mặc lúc xanh lúc trắng, đầu óc ong ong, hai mắt như bốc hỏa. Hắn thậm chí không biết nên trừng mắt nhìn ai.

Sợ Tôn Mặc lại manh động, quản lý của Dương Hoằng vội vàng đứng chắn trước mặt hắn, hấp tấp nói: "Trợ lý của cậu đâu, chưa nói gì cho cậu biết à? Trên mạng đang xảy ra chuyện lớn rồi kìa, các người còn ở đó mà cãi vã chuyện tình cảm. Có mâu thuẫn nội bộ gì thì để sau hẵng tính, mau bàn cách đối phó đi. Nếu chuyện này mà xử lý không khéo, các người cứ chuẩn bị tinh thần cuốn gói khỏi giới giải trí đi!"

Lời dọa dẫm này đã giúp bộ não đang hỗn loạn vì tức giận của Tôn Mặc tỉnh táo lại được đôi chút.

"Cái gì?"

"Cậu xem điện thoại đi!"

Lúc này Tôn Mặc mới cầm điện thoại lên.

Vì các bên liên quan đều đang "bận rộn" nên chưa thể đưa ra bất kỳ lời giải thích nào cho đoạn video bị phát tán. Phía studio của họ chỉ đành phát đi vài lá thư cảnh cáo để răn đe những cư dân mạng bình luận quá khích, nhằm mục đích câu giờ, đồng thời hứa hẹn sẽ đưa ra một lời giải thích thỏa đáng.

Cư dân mạng cũng đành tiếp tục đào bới "quả dưa" cũ, phân tích từng khung hình, tiếp tục khai quật thông tin.

Nhìn thấy những thứ đó, Tôn Mặc gần như đứng không vững, ngã quỵ xuống tường.

Khuôn mặt vốn dĩ đã nhợt nhạt, giờ đây chẳng còn chút sinh khí nào.

Chỉ thấy trên mạng tràn ngập những lời chế giễu nhắm vào hắn.

"Tôi thật sự cười c.h.ế.t với Tôn Mặc. Hắn ta hệt như mấy gã tự luyến bóng bẩy, cứ khăng khăng cho rằng người phụ nữ nào đối xử tốt với mình đều là đang yêu thầm mình. Cho dù người ta có phủ nhận, hắn ta vẫn cố chấp giữ nguyên suy nghĩ đó. Tôi muốn phỏng vấn anh Tôn Mặc một câu: rốt cuộc người ta phải trả lời thế nào thì anh mới chịu tin là người ta chẳng hề thích anh?"

"Hahaha, bất luận cô nói gì, hắn ta cũng sẽ cho rằng cô đang 'cứng miệng', cô chính là yêu hắn ta. Giống hệt mấy gã đàn ông tự luyến, chỉ cần nhìn thêm một cái là đã ảo tưởng người ta thầm thương trộm nhớ mình."

"Tôn Mặc, đồ vô liêm sỉ! Tôi không ngờ anh lại là loại người như vậy! Anh làm chúng tôi thất vọng quá!"

"Uổng công tôi luôn tin tưởng và ủng hộ anh vô điều kiện, anh làm vậy có xứng đáng với lòng tin của chúng tôi không?"

"Tôi đúng là bị mù rồi. Anh thừa biết chị Bùi đã hy sinh bao nhiêu cho anh, loại người như anh kiếp này cứ trói c.h.ặ.t với Hứa Mông đi, hai người đúng là trời sinh một cặp!"

"Cái tên ngu ngốc Tôn Mặc này bị Hứa Mông coi như cá trong ao mà vẫn không biết, đáng đời anh!"

"Tôn Mặc à Tôn Mặc, đúng là cho chút nắng đã ch.ói chang, cho chút nước đã lênh láng. Đã ngu lại còn không biết mình ngu."

...

Tay cầm điện thoại của Tôn Mặc bắt đầu run rẩy.

"Đừng xem nữa anh Mặc, đừng xem nữa..." Hứa Mông như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng lao đến định giật lấy chiếc điện thoại. Biểu cảm trên khuôn mặt cô ta gần như vặn vẹo.

Nhưng đã quá muộn, bởi Tôn Mặc đã nhìn thấy một loạt hot search mới vừa leo lên top.

#Nhị thiếu gia nhà họ Lâm lên tiếng c.h.ử.i bới, năm xưa là Hứa Mông tự nguyện theo anh ta.#

#Hứa Mông, cô đối xử với Tôn Mặc như vậy, lương tâm cô không c.ắ.n rứt sao?#

Tôn Mặc giật mình, đẩy mạnh Hứa Mông ra, bấm vào hai từ khóa hot search đó.

Đó là bài đăng do chính Nhị thiếu gia họ Lâm đăng tải.

"Mẹ kiếp, đúng là xui xẻo 8 đời, hai người nối lại tình xưa thì mắc mớ gì lôi tôi ra làm kẻ ác, các người cũng xứng sao?! Tôn Mặc, mày có muốn biết tao và Hứa Mông quen nhau thế nào không? Chính là năm đó khi tuyển chọn diễn viên điện ảnh, tao vì muốn dọn đường cho nghệ sĩ nhà anh em thân thiết nên đã tìm đến Hứa Mông. Tao ném cho cô ả 50 vạn, bảo ả kéo chân mày lại trong vòng tuyển chọn cuối cùng. Cô ả cứ tưởng đó chỉ là một cơ hội bình thường, nên vì 50 vạn mà đã bán đứng mày. Ả đâu biết đó là cơ hội duy nhất đưa mày đến gần với thành công nhất!"

"Và vụ mày bị thương năm đó cũng là do Hứa Mông bảo tao làm. Mục đích là để mày không bám lấy ả sau khi ả đòi chia tay. Ả tự nguyện đi theo tao, tao chưa bao giờ làm chuyện ép buộc người khác. Mày cứ đi hỏi thăm thì biết, lúc ở bên tao cô ả cười vui vẻ thế nào. Rời khỏi tao xong, ả cũng cặp kè với khối gã nhà giàu khác, cuối cùng mới dừng lại ở Dương Hoằng. Mày chỉ là thằng đổ vỏ cuối cùng thôi!"

"Nếu hai người còn dám lấy chuyện quá khứ ra bôi nhọ tôi, tôi sẽ tung bằng chứng kiện các người ra tòa đấy. Giao dịch chuyển khoản năm xưa, cả lịch sử trò chuyện tôi vẫn còn giữ đây này!"

Cư dân mạng bàng hoàng, mỉa mai, và rồi sục sôi.

Dưa l.ồ.ng trong dưa, dưa rơi lộp bộp không ngớt. Bọn họ hệt như lũ chồn trong ruộng dưa, kêu gào sung sướng.

Trái ngược với sự phấn khích của cư dân mạng, trái tim Tôn Mặc như đã c.h.ế.t lặng một lần nữa, biểu cảm trên khuôn mặt dần trở nên méo mó như ác quỷ.

Bởi vì cú sốc quá lớn, hắn không hề nhận ra có những hot search mới đang tiếp tục leo lên.

Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt ghim c.h.ặ.t vào Hứa Mông. Ánh nhìn đó khiến Hứa Mông sợ hãi lùi lại một bước, định mở miệng ngụy biện nhưng chứng cứ rành rành ra đó, cô ta không thể chối cãi được lời nào.

"Anh Mặc, loại đàn bà này, căn bản không xứng đáng." Dương Hoằng còn châm thêm dầu vào lửa.

Nhớ lại hoàn cảnh hiện tại của mình, nhớ lại những chuyện đã qua, Tôn Mặc cuối cùng không thể chịu đựng nổi nữa. Lý trí sụp đổ, hắn lao thẳng về phía Hứa Mông, bóp c.h.ặ.t cổ cô ta.

"Con tiện nhân! Đồ tiện nhân! Tao phải g.i.ế.c mày!"

Nhưng vốn dĩ hắn đang bị thương nặng, nên Hứa Mông vùng vẫy một hồi vẫn có thể thoát ra được. Cô ta vừa khóc vừa thét lên, dùng sức đẩy mạnh Tôn Mặc ra.

Tôn Mặc lảo đảo ngã xuống giường bệnh, được Dương Hoằng ôm lấy.

Và ngay trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, cánh cửa phòng bệnh bị xô tung.

Vô số phóng viên tràn vào.

"Tôn Mặc, xin hỏi rốt cuộc anh đang hẹn hò với Hứa Mông hay là với Dương Hoằng vậy?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã - Chương 113: Chương 112: Dưa Nối Tiếp Dưa, Bổ Quá Dưa Ơi! | MonkeyD