Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã - Chương 145: Tôi Nên Chống Cự Hay Cứ Để Yên Đây
Cập nhật lúc: 02/04/2026 08:07
【Trời đất ơi, sao cô ấy biết được?】Kỷ Phi thực sự sốc.
Gia đình họ Tần cũng ngơ ngác nhìn nhau đầy kinh ngạc.
Biểu cảm của Tông phu nhân trong tích tắc suýt thì vỡ lở, nhưng bà ta nhanh ch.óng lớn tiếng: "Cô đang lảm nhảm cái gì thế!"
Vu Nhu Ân điềm tĩnh đáp: "Nếu thực sự không có gì, lẽ ra bà phải tỏ ra bối rối, chứ không phải thẹn quá hóa giận. Tông phu nhân, bà không phải là diễn viên, không có diễn xuất xuất sắc thì rất khó qua mặt được một diễn viên chuyên nghiệp. Vốn dĩ việc hẹn gặp tôi đã rất đáng ngờ, lại còn đặt đồ uống sẵn, và khăng khăng ép tôi phải uống. Nếu tôi không có chút cảnh giác này, chắc đã bị gài bẫy không biết bao nhiêu lần trong cái giới giải trí này rồi."
Tông phu nhân lần này thực sự không thể giữ bình tĩnh được nữa.
Vu Nhu Ân đặt tay lên ly cà phê trước mặt: "Ban đầu tôi định kết thúc mọi chuyện trong hòa bình. Tông phu nhân, nếu bà đã tàn độc như vậy, thì đừng trách tôi."
Nói xong, Vu Nhu Ân cầm điện thoại lên, chuẩn bị gọi điện.
"Cô định báo cảnh sát sao?" Giọng Tông phu nhân rít lên the thé.
Kỷ Phi nghe thấy động tĩnh phòng bên cạnh, lập tức đứng bật dậy. Gia đình họ Tần cũng đồng loạt đứng lên. Các nhân viên phục vụ xung quanh nghe thấy tiếng động cũng vội vã chạy tới.
Chỉ thấy Tông phu nhân như một con thú dữ, lao tới định giật lấy ly cà phê.
Vu Nhu Ân nhanh ch.óng cầm ly cà phê lên định bỏ chạy, nhưng bị Tông phu nhân đẩy mạnh một cái từ phía sau.
Kỷ Phi đứng gần nhất, chỉ kịp đỡ lấy Vu Nhu Ân đang chới với. Chiếc ly cà phê tuột khỏi tay cô ấy, vẽ một đường parabol trên không trung, rồi hắt trọn ly cà phê lên đầu một người vừa bước tới.
Lúc này, gia đình họ Tần vẫn chưa bước ra khỏi khu vực bàn ăn bán nguyệt, chỉ sững sờ nhìn người mới đến.
Tần Hàm với mái tóc ướt sũng cà phê, khuôn mặt đanh lại nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tông phu nhân và Vu Nhu Ân đều c.h.ế.t sững. Cả hai đều nhận ra thân phận của Tần Hàm. Và càng không ngờ lại đụng độ Kỷ Phi cùng cả gia đình họ Tần ở đây.
Tình huống quái quỷ gì thế này!
Kỷ Phi đỡ Vu Nhu Ân đứng vững, nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của Tần Hàm, muốn bật cười nhưng lại thấy mình hơi thiếu đạo đức.
Tần Hàm phóng một ánh mắt sắc lẹm về phía cô. Kỷ Phi vội vàng vơ vội xấp giấy ăn trên bàn, lau lấy lau để cho anh, động tác cứ như đang lau lông cho một chú cún bị ướt mưa.
Tần Hàm không phản kháng, ngoan ngoãn để Kỷ Phi lau dọn.
Tông phu nhân hoàn hồn, thấy không còn ly cà phê làm bằng chứng, bà ta thở phào nhẹ nhõm. Vội bước tới: "Sếp Tần, xin lỗi, vừa nãy chúng tôi có chút xô xát, làm liên lụy đến anh, tôi xin lỗi."
Vu Nhu Ân cũng sực tỉnh, vội vàng nói lời xin lỗi. Cô thừa biết bản thân mình hiện tại giống như được ký hợp đồng với Tập đoàn Tần thị. Xin lỗi xong, cô còn dịu dàng nói lời cảm ơn với Kỷ Phi.
Tông phu nhân sau khi xin lỗi xong liền chuồn thẳng một mạch.
Vu Nhu Ân không hề ngăn cản. Cô giữ tâm lý vô cùng vững vàng, bởi cô hiểu rõ dù có nhắc đến, Tông phu nhân cũng sẽ chối bay chối biến, tranh cãi cũng vô ích.
Nhưng cô cũng không phải người không có chuẩn bị. Cô đã yêu cầu nhân viên cửa hàng trích xuất camera an ninh. Nếu Tông phu nhân còn dám gây phiền phức, cô sẽ dùng đoạn video đó để cảnh cáo.
Gia đình họ Tần cảm thấy khá tiếc nuối khi nhìn chiếc ly cà phê lăn lóc trên sàn. Tuy nhiên, sau lần này, Tông phu nhân chắc chắn sẽ không dám đụng đến Vu Nhu Ân nữa.
Tần Triều với tư cách là ông chủ, đã nhắc nhở Vu Nhu Ân một câu, sau này không nên hành động một mình, có việc gì cũng phải đi cùng người quản lý.
Vu Nhu Ân gật đầu ghi nhớ.
Sau đó, cô cũng chào tạm biệt mọi người và rời khỏi khách sạn một cách an toàn. Chỉ cần cô rời khỏi đây lúc này, những chuyện xảy ra tiếp theo sẽ không còn liên quan đến cô nữa.
Giám đốc khách sạn lúc này đã hớt hải chạy tới, vô cùng khéo léo mời Tần Hàm lên phòng Tổng thống ở tầng trên để dọn dẹp.
Dù cố gắng không để cà phê nhiễu thêm từ trên tóc xuống, nhưng anh cũng không thể rời đi với bộ dạng này, nên đành đi theo lên lầu tắm rửa.
Gia đình họ Tần nhìn nhau, định bụng hối thúc Kỷ Phi đi cùng.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Kỷ Phi đã bất ngờ lên tiếng: "Tôi đi cùng anh."
Tần Hàm sững người, nhìn chằm chằm Kỷ Phi.
Gia đình họ Tần mừng rỡ, cuối cùng thì...
【Phòng Tổng thống đấy! Lại còn ở cùng tầng nữa! Hiện tại Tông Thuần đang bị ngấm t.h.u.ố.c, Tông phu nhân chắc chắn sẽ đi tìm lão ta. Đám paparazzi cũng sẽ tìm đủ mọi cách phá cửa xông vào. Liệu có chụp được cảnh gì nóng bỏng không đây... Hahaha, những khoảnh khắc kịch tính thế này, muốn xem quá đi mất!】
Gia đình họ Tần: ... Biết ngay mà. Nằm ngoài dự đoán nhưng lại rất hợp lý.
Thôi được rồi, họ cũng rất tò mò. Vốn dĩ đến đây là để cứu người, giờ người đã an toàn, họ có thể yên tâm hóng hớt rồi.
Tần Hàm nén tiếng thở dài, quay người bước đi, Kỷ Phi hớn hở lẽo đẽo theo sau.
Đợi hai người họ đi khuất, gia đình họ Tần lập tức thuê một phòng, lén lút bám theo lên lầu.
Vào đến phòng, lúc cởi áo ra, Tần Hàm mới nhận thấy quần áo của mình cũng bị dính bẩn. May mà trong xe công vụ luôn có sẵn quần áo dự phòng, chỉ cần gọi điện thoại bảo trợ lý mang lên là xong.
Tần Hàm cởi áo khoác, bước vào phòng tắm tắm rửa qua loa, sau đó khoác áo choàng tắm bước ra lấy quần áo mới.
Vừa bước ra, anh đã thấy Kỷ Phi ngồi chễm chệ trên chiếc giường lớn êm ái, ôm khư khư bộ quần áo của anh, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm.
Khung cảnh này sao nhìn kiểu gì cũng thấy... có chút mờ ám. Đôi mắt Tần Hàm tối sầm lại. Chẳng rõ do ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách sạn hay lý do nào khác... anh cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trào dâng trong tim.
Đột nhiên, Kỷ Phi quay đầu nhìn anh. Đôi mắt đen trắng rõ ràng, linh động vô cùng.
"Em đang làm gì vậy?" Giọng Tần Hàm bỗng chốc khàn đi.
Kỷ Phi bất ngờ thốt lên phấn khích: "Tôi mới nhớ ra, vết bẩn trên quần áo này có thể đem đi xét nghiệm xem có chứa thành phần t.h.u.ố.c không nhỉ?" Kỷ Phi liền giải thích nhanh về đoạn hội thoại cô nghe lén được để tránh bị lộ.
Tần Hàm: ...
"Lát nữa đưa cho trợ lý mang đi xét nghiệm."
Kỷ Phi gật đầu, nhưng đột nhiên người cứng đờ, liếc trộm Tần Hàm với vẻ nghi hoặc.
Tần Hàm hỏi lại: "Còn chuyện gì nữa?"
Kỷ Phi vội lắc đầu: "Không có gì, anh tắm xong rồi à?"
Tần Hàm không nghĩ ngợi nhiều, vừa định gật đầu thì tiếng lòng của Kỷ Phi lại liên tục dội vào tai anh.
【Trời ơi, quên mất! Vừa nãy môi Tần Hàm có vô tình dính phải cà phê không nhỉ? Nếu chỉ một chút thôi cũng có thể xét nghiệm ra t.h.u.ố.c, thì liệu anh ấy có bị ảnh hưởng không? Mặt anh ấy đang hơi đỏ kìa, là do t.h.u.ố.c ngấm hay do hơi nước nóng lúc tắm vậy trời?】
Nghe Kỷ Phi lẩm bẩm, Tần Hàm cũng sững người. Lúc đó anh vừa định mở miệng gọi người thì hình như có b.ắ.n vào một chút...
【Nhỡ đâu có t.h.u.ố.c thật, anh ấy có mất trí mà lao vào mình, rồi chuyện đó xảy ra không?】
Mặt Tần Hàm nóng ran. Vậy cảm giác rung động lúc nãy là do tác dụng của t.h.u.ố.c sao?
【Trai đẹp cực phẩm cấm d.ụ.c thế này mà chủ động, mình nên chống cự hay cứ để yên đây...】
Vành tai Tần Hàm nóng bừng, chân tay cứng đờ, anh lén liếc nhìn Kỷ Phi.
Cô ấy... là có ý muốn sao?
【Dù sao cũng đâu phải mình hạ t.h.u.ố.c, mình là nạn nhân cơ mà...】
Tần Hàm ho khan vài tiếng, bước tới cạnh giường lấy quần áo. Anh tuyệt đối không muốn làm loại chuyện này trong tình trạng không rõ ràng.
【Ây da, sau này ly hôn rồi, muốn ngủ với cực phẩm cỡ này cũng khó lắm đấy.】
Động tác lấy quần áo của Tần Hàm khựng lại. Một cảm giác xa lạ trào dâng trong lòng anh. Trước đây nghe cô nói luyên thuyên những lời này, anh sẽ thấy khó chịu, bất lực. Nhưng giờ đây, nó như những mũi kim đ.â.m vào tim anh, nhói đau.
【Không không không, lợi dụng lúc người ta gặp nạn là không tốt. Tịnh tâm, tịnh tâm... Chắc đến giờ rồi đấy, xem thử tình hình bọn họ ra sao nào, để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý.】
Đôi mắt Tần Hàm lóe lên một tia tối tăm. Đầu óc nóng bừng, trước khi Kỷ Phi kịp phản ứng, anh đã bước đến chắn ngay trước mặt cô, cúi người ép sát xuống.
