Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã - Chương 8: Đỉnh! Quá Đỉnh!
Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:02
Cuối cùng cũng vào vấn đề chính, Lý Thực thu lại vẻ mặt khó chịu, giọng điệu nhàn nhạt cất lời: "Nó tên Lý T.ử Kiều, con và Tần Nghiên chuẩn bị nhận nuôi nó. Sau này nó chính là con trai của chúng con, T.ử Kiều, đây là cậu hai và mợ hai của con, chào đi."
Lý T.ử Kiều định đứng dậy, rụt rè mở miệng. Lại bị ba Tần cắt ngang.
Sắc mặt ba Tần hơi khó coi nói: "Khoan đã, chuyện này còn chưa nói rõ ràng, chưa cần vội gọi."
Sắc mặt Lý T.ử Kiều trắng bệch, chỉ đành cúi đầu ngồi xuống.
Mẹ Tần mềm lòng, thấy đứa trẻ tội nghiệp liền nói: "Hay là để T.ử Kiều ra ngoài chơi trước đi."
Có chuyện gì cũng không thể nói trước mặt trẻ con được.
"Không sao đâu ạ." Lý Thực lại không mấy bận tâm đến cảm xúc của đứa trẻ.
Thực ra ba Tần vẫn luôn cố nhịn cục tức, trực tiếp nói thẳng: "Vậy tôi nói thẳng nhé, Nghiên Nghiên mới ba mươi tuổi, chưa đến tuổi không sinh được con, hai người không thèm bàn bạc một tiếng, đã dẫn thẳng con về thông báo cho chúng tôi, nhà họ Lý các người làm việc như vậy sao?"
Mẹ Lý nói: "Ông sui à, chuyện này cũng không thể trách chúng tôi được, từ khi Nghiên Nghiên sinh khó t.h.a.i đầu tiên thì cơ thể đã bị tổn thương, bác sĩ đều nói sau này khó mang thai, chúng ta cũng không thể cứ chờ đợi lãng phí thời gian mãi được..."
Chín năm trước, Tần Nghiên sinh ra một t.h.a.i c.h.ế.t lưu, sau đó thì không thể m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Nhưng người nhà họ Tần cảm thấy y học ngày càng phát triển, Tần Nghiên còn trẻ thế này, kiểu gì cũng sẽ có cơ hội. Chẳng ngờ hôm nay nhà họ Lý lại dẫn thẳng một đứa trẻ đến.
Nói đến đây, mắt Tần Nghiên lập tức đỏ hoe.
【Gấp gáp như vậy, là Lý Thực sắp c.h.ế.t rồi, nhà họ Lý tuyệt tự rồi sao?】
Quý Phỉ vừa ăn trái cây, vừa buông lời độc mồm độc miệng.
Người nhà họ Tần đang nhịn tức nghe xong suýt nữa thì không kìm được, ngay cả cảm xúc đau lòng của Tần Nghiên cũng bị khựng lại.
Tần Hàm ho nhẹ, ấn tay lên cánh tay Quý Phỉ nói: "Sắp ăn cơm rồi, ăn ít trái cây thôi."
Sau đó quay sang hỏi Lý Thực: "Gấp gáp đến thế sao? Cho dù hai người không ôm hy vọng, nhất quyết muốn nhận con nuôi, cũng không nên ở độ tuổi này chứ."
Quý Phỉ tuy ngoan ngoãn đặt nĩa ăn trái cây xuống, nhưng nghe câu hỏi của Tần Hàm, lập tức khen ngợi trong lòng.
【Chà, Watson anh đã phát hiện ra điểm mù rồi đấy!】
Tần Hàm khựng lại, có vấn đề thật sao?
Ba mẹ Tần cũng ngẩn người, gì cơ gì cơ?
Tần Nghiên run rẩy, ngỡ ngàng nhìn về phía Quý Phỉ.
Không đợi Lý Thực mở miệng, Tần Hàm đã dùng giọng sắc bén hỏi: "Đứa bé này có điểm gì đặc biệt để nhà họ Lý hai người nhắm trúng?"
Sắc mặt mẹ Lý và Lý Thực cứng đờ, mẹ Lý vội cười khan nói: "Chỉ là tuổi tác vừa hay chín tuổi, trông cũng hơi giống con trai tôi và Nghiên Nghiên, nên nghĩ là duyên phận, mới..."
Lời này vừa nói ra đã đ.â.m thẳng vào tim đen, khiến ba mẹ Tần bất giác nhìn kỹ Lý T.ử Kiều, đừng nói chứ, hơi giống Lý Thực và Tần Nghiên thật.
Nhưng Tần Nghiên nghe xong, sắc mặt càng thêm khó coi, nước mắt nhịn không được cứ chực trào nơi khóe mắt.
Còn Lý T.ử Kiều kia không biết tại sao đầu cúi càng thấp hơn, trông có vẻ vô cùng chột dạ.
【Đỉnh! Quá đỉnh! Đứa trẻ mà Lý Thực muốn nhận nuôi thực chất là con ruột của anh ta, Tần Nghiên không đẻ, thì đó chẳng phải là con rơi con rớt bên ngoài sao? Bây giờ lại nhét thẳng cho Tần Nghiên nuôi, sao còn dám nói ra những lời như vậy, da mặt này đúng là dày hơn tường thành mà!】
Người nhà họ Tần: !!!!
Một câu nói chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, người nhà họ Tần đều sững sờ, không dám tin nhìn mấy người trên chiếc ghế sofa đối diện.
Và Tần Nghiên đương nhiên là càng kinh ngạc nhìn về phía Quý Phỉ, hoàn toàn không hiểu sao Quý Phỉ lại biết được.
【Lại còn bắt Tần Nghiên giúp che giấu lai lịch của đứa trẻ, bảo gì mà đứa trẻ nhất định phải nhận nuôi, nếu nói ra sự thật nhà họ Tần chắc chắn sẽ làm ầm lên, bọn họ bảo Tần Nghiên đừng sinh chuyện, làm hai nhà mất vui, có trách thì trách cô không đẻ được, không thể để nhà họ tuyệt hương khói. Vãi chưởng, nhà mấy người có ngai vàng cần thừa kế hay sao?】
【Tần Nghiên thế mà lại do dự. Trời đất ơi, chị ấy g.i.ế.c người phóng hỏa bị Lý Thực bắt thóp được sao? Loại uất ức này mà cũng nhịn được?】
Người nhà họ Tần bàng hoàng, bàng hoàng, và bàng hoàng! Trợn trừng mắt nhìn về phía Tần Nghiên.
Tần Nghiên tựa như quả bóng bay, bị chọc thủng một lỗ nhỏ, ngay tức khắc mọi nỗi uất ức tuôn trào, suýt chút nữa thì bưng mặt khóc rống lên.
Sắc mặt Tần Hàm tối sầm, cuối cùng cũng biết dưa mà Quý Phỉ nói là gì rồi.
Người nhà họ Lý vẫn chưa hiểu vì sao mấy người nhà họ Tần phút chốc thay đổi thái độ.
Tần Hàm lạnh giọng: "Vậy ba mẹ ruột của đứa trẻ này đâu? Là ai? Đã điều tra rõ ràng chưa? Nếu hai người chưa điều tra, tôi sẽ tra, đã trở thành người nhà của nhà tôi, bắt buộc phải rõ ràng lai lịch."
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mẹ Lý và Lý Thực lập tức có vấn đề.
Mà biểu hiện của họ cũng khiến ba mẹ Tần đang bàng hoàng vì lời Quý Phỉ chợt bừng tỉnh.
Tiếng lòng của Quý Phỉ là sự thật!
Lập tức tức giận đến mức suýt chút nữa nhảy lên đ.á.n.h người.
"Đứa trẻ này là của tôi." Lý Thực biết tính Tần Hàm, cũng không vùng vẫy nữa, trực tiếp mở miệng thừa nhận.
Ba Tần nghe Lý Thực thế mà không hề có chút cảm xúc hổ thẹn nào, đập mạnh một cái lên mặt bàn đá cẩm thạch, khiến bác quản gia vừa đem đồ ăn lên giật b.ắ.n mình.
Bởi vì sau khi nghỉ hưu ba Tần rất hiếm khi nổi trận lôi đình thế này.
Ông chú quản gia đặt khay đồ ăn xuống, đã cân nhắc đến việc đi tìm v.ũ k.h.í cho ba Tần đ.á.n.h người rồi.
Sắc mặt Lý Thực tái nhợt nhưng vẫn cố chấp nói: "Chuyện đứa bé này, tôi không có lỗi với Tần Nghiên, là bạn gái cũ của tôi lén lút sinh ra."
Mẹ Lý cũng vội vàng nói: "Đúng đúng đúng, ông bà sui à, hai ông bà đừng giận, chúng tôi cũng mới biết đến sự tồn tại của đứa bé này, chuyện hôn sự hai nhà năm xưa thế nào, mọi người đều rõ. Bây giờ Nghiên Nghiên không thể sinh được nữa, vừa hay có giọt m.á.u nhà họ Lý chúng tôi lưu lạc bên ngoài, lúc này mới nghĩ đến việc đón đứa bé về nuôi. Mẹ ruột đứa bé này cũng biệt tăm biệt tích rồi, tuyệt đối sẽ không lung lay vị trí của Nghiên Nghiên ở nhà họ Lý chúng tôi."
Mẹ Tần tức đến mức đỏ bừng cả mặt, "Nói vậy, con gái tôi còn phải cảm ơn bà đã cho cơ hội này để nuôi con rơi giúp con trai bà và bạn gái cũ của nó, các người tính toán giỏi quá nhỉ!"
"Ây da, hai người nghĩ xem, Nghiên Nghiên không cần chịu áp lực sinh con, lại có con trai sẵn, một khi đã làm thủ tục pháp lý, thì cũng chẳng khác gì con ruột." Mẹ Lý tiếp tục nói.
Mẹ Tần tức đến không biết nói gì nữa, chỉ cảm thấy quá mức ức h.i.ế.p người rồi.
Thì ra con gái đã phải chịu uất ức nhường này, trách hai vợ chồng họ nuôi dạy con gái lớn quá mức nhu mì, e là không biết giải quyết loại chuyện này thế nào, mới bản năng muốn về nhà.
Nghĩ đến đây, mẹ Tần cũng mặc kệ là có nhẫn tâm với đứa trẻ hay không, dứt khoát nói: "Vậy nhà họ Tần chúng tôi nói thẳng luôn, chúng tôi không đồng ý."
Ba Tần cũng sa sầm mặt, bày tỏ sự ủng hộ với ý kiến của mẹ Tần.
Tần Hàm càng im lìm không lên tiếng, kết quả quay sang đã thấy Quý Phỉ bưng bát cơm ăn ngon lành rồi.
Ngay lập tức cạn lời, đói đến thế cơ à?
Nhưng thấy cô ăn ngon miệng, vừa ăn vừa tập trung vểnh tai nghe ngóng, tức thì cũng cảm thấy đói, cầm lấy bộ bát đũa "tiện thể" của mình.
Ừm, ăn no rồi mới có sức bình tĩnh giải quyết công việc.
Bên kia đang căng thẳng giương cung bạt kiếm, lại không để ý đến hai cái kẻ chẳng thèm quan tâm bầu không khí này.
Sắc mặt mẹ Lý có hơi khó coi, Lý Thực ghét nhất cảm giác bị nhà vợ chèn ép, nhưng bắt anh ta cãi lại thì cũng không dám, chỉ đành lựa quả hồng mềm mà bóp, giọng điệu bất thiện nói: "Tần Nghiên, cô nói xem, chẳng phải trước đó cô không phản đối sao?"
"Đúng vậy, chẳng lẽ định đuổi đứa cháu nội duy nhất của tôi ra đường sao?" Mẹ Lý cũng hùa theo dùng đạo đức để trói buộc.
"Đủ rồi." Ba Tần gào lên trong giận dữ: "Tần Nghiên, con nghĩ thế nào, con cứ yên tâm, bất luận quyết định ra sao, chúng ta mãi mãi là chỗ dựa cho con, không ai được phép ức h.i.ế.p con!"
Sắc mặt mẹ Lý và Lý Thực lúc này càng thêm khó coi.
"Ba, con..." Tần Nghiên luống cuống, cúi đầu nhìn Lý T.ử Kiều một cái.
Mặc dù đã chăm sóc hai ngày, đứa trẻ cũng rất ngoan ngoãn, Lý Thực thì mang vẻ ghét bỏ đứa trẻ, khiến cô được an ủi đôi chút, nhưng trong lòng lại thấy lấn cấn khó chịu, nếu là đứa trẻ khác, cô nghĩ mình có thể làm mẹ nuôi được, nhưng đứa trẻ này...
Lý T.ử Kiều, Kiều Kiều... Kiều Mộng, tên của người phụ nữ đó.
"Tần Nghiên!" Lý Thực dùng giọng điệu uy h.i.ế.p.
Tần Nghiên càng hoảng hốt hơn, như cầu cứu mở miệng: "Con thật sự không biết, ba mẹ, ba mẹ nghĩ sao?"
Ba mẹ Tần lúc này tràn ngập vẻ thất vọng, Tần Nghiên trước đây chỉ là hiền lành, lấy chồng rồi sao lại trở nên nhu nhược thiếu chủ kiến đến thế.
Tần Hàm dừng đũa, thở dài, đang định nghĩ thay bà chị không biết vươn lên này làm chủ luôn cho rồi. Đứa trẻ này tuyệt đối không thể nuôi nấng bên cạnh được.
Kết quả lại nghe thấy Quý Phỉ gào thét trong lòng: 【Đệt! Cái này có gì mà không biết chứ, người ta đã đè đầu cưỡi cổ đi ị lên đầu chị rồi, loại này không ly hôn, giữ lại ăn tết à?】
