Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã - Chương 81: Màn Kịch Chó Cắn Chó
Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:18
Thịnh Văn Việt có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không ngờ tới, bọn họ vốn dĩ nên có với nhau một đứa con.
Đừng nói là Thịnh Văn Việt, ngay cả bố mẹ Thịnh cũng không chịu nổi cú sốc này. Mẹ Thịnh suýt nữa thì ngất xỉu, may mà có bố Thịnh đỡ lấy. Đứa cháu mà họ mong mỏi bấy lâu nay, nếu không bị phá bỏ thì bây giờ đã tròn bốn tuổi rồi.
Bốn người nhóm "hóng hớt" nhà họ Tần cũng sững sờ tại chỗ.
Kỷ Phi quả thực không dám tin mình lại bỏ lỡ một drama lớn đến vậy. Suy cho cùng, hệ thống của cô phải tìm kiếm thì mới cho ra đáp án, chứ không tự động hiển thị.
【Lại còn có chuyện này nữa sao? Để tôi xem nào... Trời đất ơi, là thật! Thực ra bao năm qua họ không có con là vì cơ thể hai người quá mệt mỏi, không có thời gian chuẩn bị mang thai, cấn bầu được cũng coi như là ngoài ý muốn.】
【Nhưng với tính cách của Nguyễn Giai, nếu không xác định được tình yêu của hai người, cô ấy tuyệt đối sẽ không giữ lại đứa bé. Cô ấy không phải loại phụ nữ hèn mọn đến mức dùng con cái làm quân bài mặc cả để trói buộc đàn ông, cô ấy chỉ cảm thấy đứa trẻ đó là xiềng xích giam cầm chính mình mà thôi.】
"Tại sao... tại sao không giữ lại, tại sao không nói cho anh biết? Nếu anh biết, anh nhất định sẽ... Anh chẳng qua chỉ phạm một sai lầm nhỏ, em phải cho anh cơ hội sửa sai chứ!"
Thịnh Văn Việt ôm lấy đầu, trông như sắp phát điên.
Nguyễn Giai có chút cạn lời: "Lúc đó tôi vẫn chưa ly hôn với anh, chẳng phải là đã cho anh cơ hội rồi sao? Nhưng kết cục dường như đã chứng minh, quyết định lúc ấy của tôi không hề sai, anh vẫn khiến tôi phải thất vọng."
Một chút xao lòng trong hôn nhân, có lẽ vì tình cảm sâu đậm hoặc vì sợ hãi sự thay đổi mà người ta có thể thỏa hiệp một lần, nhưng tuyệt đối sẽ không có chuyện dung túng mãi mãi.
【Đúng vậy, một người phụ nữ mạnh mẽ từng kề vai sát cánh cùng Thịnh Văn Việt khởi nghiệp, nếu không phải liên tiếp gặp cú sốc chồng phản bội, cha mẹ qua đời, cô ấy sẽ càng hiểu rõ mình muốn gì chứ không dây dưa đến tận bây giờ.】
Kỷ Phi thầm than trong lòng, ba người nhóm hóng hớt cũng không nhịn được mà gật đầu đồng tình.
Hơn nữa, mọi người đều hiểu Nguyễn Giai có thể phanh phui bí mật chôn giấu sâu kín này không chỉ vì lý do mất trí nhớ, mà còn vì quyết tâm kiên quyết không muốn dây dưa thêm chút nào nữa.
Thịnh Văn Việt đương nhiên cũng hiểu ra điều này. Toàn thân hắn bắt đầu run rẩy, nét mặt đau khổ đến mức gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
"Nguyễn Giai, anh sẽ không từ bỏ em đâu. Anh biết người anh yêu chính là em. Trước kia là anh có lỗi với em, anh muốn theo đuổi em lại từ đầu, anh sẽ luôn đợi em quay đầu, đợi em..."
【Lời thoại này nghe quen tai quá nhỉ.】
Nhóm hóng hớt nhà họ Tần: Tự nhiên lại nhớ đến một tên xui xẻo nào đó.
Tại studio, Tần Triều đang bàn công việc với Cao Hạo bỗng hắt hơi một cái rõ to.
"Dừng lại!" Nguyễn Giai cau mày: "Tôi không quan tâm anh nghĩ gì, những gì cần nói tôi đã nói xong rồi. Các người còn không đi, tôi thực sự sẽ báo cảnh sát kiện tội quấy rối đấy."
Nói đến đây, Nguyễn Giai lạnh lùng nhấn mạnh: "Tôi không hề nói đùa."
Thịnh Văn Việt bị vẻ lạnh nhạt trên mặt cô làm tổn thương sâu sắc. Bố Thịnh không nhịn được định lên tiếng, nhưng bị Nguyễn Giai trực tiếp ngắt lời: "Cháu tôn trọng người lớn, nhưng nếu bề trên muốn dùng tình cảm để tống tiền, khiến cháu không thoải mái, không vui vẻ chỉ để làm vừa lòng người khác, vậy thì cháu cũng không cần tôn trọng nữa."
"Cháu là người đã bước một chân qua cửa t.ử, cha mẹ cũng không còn, cho nên bây giờ cháu chỉ quan tâm đến cảm xúc của chính mình mà thôi."
Lời này gần như y hệt với thông điệp mà Kỷ Phi đã diễn xuất trên sân khấu. Rốt cuộc bố Thịnh cũng không thốt nên lời, chỉ đành buồn bã đỡ mẹ Thịnh rời đi.
Thịnh Văn Việt không muốn đi, vẫn muốn bám riết không buông, nhưng chẳng cần đến cảnh sát, họ đã ly hôn, Tần Nghiên hoàn toàn có quyền gọi bảo vệ đuổi người. Dù bị đuổi đi, Thịnh Văn Việt vẫn cố nói thêm vài lời tự làm cảm động chính mình. Nguyễn Giai chán ghét ngoáy ngoáy tai, chẳng buồn đáp lời. Mấy người nhà họ Tần lại có chút lo lắng, sợ cô sẽ mủi lòng, dù sao thì "gái ngoan sợ trai lì".
【Cười c.h.ế.t mất, cỡ như Tần Triều còn không ăn thua, Thịnh Văn Việt mà làm nên chuyện thì tôi đi bằng đầu.】
Người nhà họ Tần: Khụ khụ khụ.
Ở một nơi khác, Tần Triều bỗng thấy hai tai nóng bừng.
【Trước khi chúng ta đến, Nguyễn Giai đã dùng điện thoại liên lạc với nhóm nhiếp ảnh gia tự do ngày xưa rồi. Đối với một người không còn vướng bận, chỉ tiếc nuối vì lãng phí nhiều năm thanh xuân, giờ đây một lòng muốn hoàn thành ước mơ như cô ấy, không gì có thể cản bước được. Chắc là vừa xuất viện là bay ra nước ngoài ngay lập tức.】
【Thịnh Văn Việt muốn bám đuôi thì cũng phải tìm được người đã. Phải "cảm ơn" sự ngó lơ của hắn dành cho Nguyễn Giai trước kia, chỉ quan tâm đến sự nghiệp của mình mà chưa từng mảy may bước chân vào vòng tròn nghề nghiệp của vợ. Đến lúc cô ấy đi rồi, hắn có muốn tìm người hỏi cũng chẳng biết tìm ai, ha ha ha.】
【Bây giờ vẫn chưa từ bỏ ý định, cứ ảo tưởng là có thể dỗ dành người phụ nữ quay về, nhưng trong tương lai không xa, thứ chờ đợi hắn cũng chỉ là sự tuyệt vọng mà thôi.】
Kẻ chướng mắt đã đi rồi, mọi người nán lại thăm hỏi Nguyễn Giai một lát. Thấy cô một mình thực sự không có vấn đề gì, ngược lại còn toát ra sự hưng phấn như được tái sinh, dường như chỉ mong sớm bình phục để đi thực hiện ước mơ. Mọi người cũng yên tâm rời đi để cô tĩnh tâm dưỡng bệnh.
Vừa ra ngoài, Tần Dung vốn đang phấn khích vì được hít drama đã rủ mọi người cùng đi mua sắm. Lần trước đã bỏ lỡ dịp dạo phố cùng cả nhà, hiếm khi hôm nay có mặt đông đủ. Kỷ Phi nghĩ bụng dù sao cũng là ngày nghỉ cuối cùng, tất nhiên phải chơi cho thật đã. Vừa nãy lại được xem một màn kịch hay, tâm trạng đang vô cùng phơi phới nên phải ăn mừng. Tần Nghiên hiện tại cũng không bận rộn gì nên đi cùng luôn.
Kết quả vừa ra đến cổng, đã nhìn thấy mấy thứ xui xẻo kia vẫn chưa rời đi. Hơn nữa còn mọc thêm hai thứ dơ bẩn nữa: Người quản lý và Vương Gia Ni.
Vương Gia Ni quay lại nước là nhờ vào sự chống lưng của Thịnh Văn Việt. Hiện tại danh tiếng trong giới giải trí đã hoàn toàn thối nát, không còn đường lui, cô ta đành phải sống c.h.ế.t bấu víu lấy hắn không buông.
Nhưng Thịnh Văn Việt lúc này dường như đã tỉnh ngộ, không chút lưu tình hất văng Vương Gia Ni ra, còn giáng cho cô ta một cái tát thật mạnh và nghiến răng c.h.ử.i rủa: "Đều tại loại tiện nhân như cô, chính cô đã hủy hoại gia đình và sự nghiệp của tôi. Nếu cô không xuất hiện, không quay lại, tôi và Nguyễn Giai đã không đi đến bước đường này. Tất cả là lỗi của cô! Cô còn dám vác mặt đến trước mặt tôi, tôi hận không thể bóp c.h.ế.t cô!"
Bị Thịnh Văn Việt đ.á.n.h có lẽ là ranh giới cuối cùng của Vương Gia Ni. Cô ta sững người trong chốc lát, rồi lập tức trở nên điên cuồng vặn vẹo, vươn tay cào cấu Thịnh Văn Việt.
"Anh tưởng đổ hết tội lên đầu tôi là có thể giảm bớt sự c.ắ.n rứt lương tâm của mình sao? Nếu ban đầu anh không bật đèn xanh cho tôi, khiến tôi cảm thấy có thể đ.á.n.h cược một lần, tôi đã không làm đến bước này. Là anh đã cho tôi hy vọng, sau đó cũng chính anh đã cho tôi tư cách để làm tổn thương Nguyễn Giai, là anh đã ngầm cho phép tất cả! Bây giờ muốn phủi sạch quan hệ sao, nằm mơ đi! Anh chính là một tên tra nam bạc tình bạc nghĩa, thấy mới nới cũ! Nguyễn Giai thích anh đúng là mù mắt, cô ta chính là một người phụ nữ ngu ngốc!"
Bị người phụ nữ mình từng nâng niu như đóa hoa mỏng manh chỉ thẳng vào mặt c.h.ử.i rủa, Thịnh Văn Việt hoàn toàn mất đi lý trí. Hai người trực tiếp lao vào đ.á.n.h nhau tay đôi, bố mẹ Thịnh lạnh lùng đứng nhìn, người quản lý chỉ biết cuống cuồng xông lên can ngăn.
Nhóm hóng hớt lén lút nấp từ xa quan sát, tránh để bị m.á.u b.ắ.n tung tóe vào người.
【Đúng là một màn kịch ch.ó c.ắ.n ch.ó đặc sắc. Ơ, hình như tôi thấy bên ngoài hàng rào có người đi đường phát hiện ra chỗ này, đang lấy điện thoại quay phim kìa, xem ra hot search lại sắp bùng nổ rồi.】
Kết quả Kỷ Phi vừa than thở xong, quay ngoắt lại nhìn, liền thấy ba vị phu nhân nhà họ Tần đều đồng loạt cầm điện thoại, hưng phấn ghi hình không bỏ sót một giây nào.
