Phu Nhân, Sao Nàng Lại Như Vậy - 7+8
Cập nhật lúc: 10/09/2026 09:00
7
Vừa về đến phủ Trấn Quốc công, nương ta liền khóc lóc nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
Bà mắng cha ta:
"Lúc trước ta đã bảo rồi, Tề gia gia thế bình dân, dặn ông đừng đem Tịnh Nhi gả sang đó chịu khổ, giờ thì hay rồi!"
Ta nắm lấy tay bà, an ủi:
"Nương, con không đau khổ đâu."
Trị tội đôi cẩu nam nữ thì sao mà không vui cho được.
Nương ta là muội muội cùng nương sinh ra với Bệ hạ đương triều, cho nên khó tránh khỏi có chút kiêu kỳ. Bà đỏ gay cả mũi, trong miệng vẫn không ngừng mắng mỏ:
"Tề gia đúng là giỏi lắm! Nương sẽ vào cung ngay bây giờ, nhờ cữu cữu con hạ chỉ cho hai đứa hòa ly!"
"Phu nhân, phu nhân!" Cha ta vội vàng giữ bà lại, "Hiện tại đang là thời điểm quan trọng của Nhị hoàng t.ử, đừng làm chuyện phức tạp thêm."
Nhị hoàng t.ử là biểu ca ta, hiện đang được trọng dụng.
Hoàng đế cữu cữu của ta thân thể ngày càng yếu đi, tuy trao trọng trách cho biểu ca ta nhưng trong lòng lại luôn nghi kỵ không ngừng.
Nghe vậy, ta cũng lắc đầu:
"Cha con nói đúng đấy."
"Nương không cần lo lắng, hiện giờ lý lẽ vẫn thuộc về phía chúng ta."
Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bàn tay nương.
Cha ta trầm tư hồi lâu, cuối cùng mới lên tiếng:
"Con nói xem, nữ nhân mà Tề Túc mang về hôm nay là nữ nhi ruột bị thất lạc nhiều năm của Hiện vương sao?"
Ta gật đầu.
Nương ta kinh ngạc nói:
"Lại có chuyện như vậy nữa ư? Ta đã sớm biết lão Tam là kẻ phong lưu, chẳng ngờ lại để giọt m.á.u của mình lưu lạc bên ngoài!"
Hiện vương là huynh đệ cùng cha khác nương với nương ta. Vì tính tình phong lưu, thích thơ từ ca phú cho nên Hoàng đế cữu cữu chưa từng nghi ngờ vị hiền đệ này, thậm chí còn cho phép ông ta lập phủ ngay tại kinh thành.
"Đúng là cha nào con nấy, trách không được lại sinh ra loại nữ nhi như thế!"
Nương ta vẫn tức giận bất bình.
Cha ta lại nói:
"Cha biết rồi. Đúng rồi Tịnh Nhi, cha đã tìm cho con vài tên thị vệ võ công cao cường."
Cha ta vẫn ghi nhớ kỹ lời ta nói về việc bị một tên l.i.ế.m cẩu của Nguyễn Kiều Kiều c.ắ.t c.ổ.
Ông vỗ tay một cái, từ sau phòng khách lập tức có vài bóng người với vóc dáng cao lớn bước ra.
8
Ta nhìn mấy người họ, trong lòng không khỏi cảm thán, cha ta đúng là vẫn là cha ta mà.
Mấy nam t.ử này, nhìn khí chất trên người là biết ngay cao thủ, hơn nữa không chỉ có thế mà người nào người nấy trông cũng rất tuấn tú.
Đây là có ý gì đây?
Muốn ta nuôi nam sủng sao?
Ta quay đầu nhìn cha, lão cha nhà ta vẫn tự nhiên thư thái như cũ.
"Tịnh Nhi chọn đi."
Bàn tay cầm chén trà của nương ta nhẹ nhàng run run rồi khẽ ho một tiếng.
Nương à, dù sao nương cũng là Trưởng công chúa cơ mà, sao cũng đồng tình với mấy cái tính toán nhỏ này của cha vậy!
Thấy ta còn đang thẫn thờ, nương ta bổ sung thêm:
"Nương thấy mấy đứa này đứa nào cũng tốt, nếu Tịnh Nhi thích thì cứ giữ lại hết cũng được."
Dù sao tên tiểu t.ử Tề Túc kia cũng nuôi nữ nhân ở ngoài, bà chọn cho nữ nhi vài nam sủng khỏe mạnh thì đã sao chứ.
Ta trông giống kẻ khát khao nam sắc đến thế sao?
Mỹ nữ người ta ai chẳng thích một đời một kiếp một đôi người cơ chứ hả!
Đang lúc gượng gạo thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng nói:
"Con đã sớm biết cha nương đang tìm hộ vệ cho Tịnh Nhi nên hôm nay dắt về một người đây."
Nghe giọng là biết ngay nhị ca đang nhậm chức trong Cấm quân của ta rồi.
Phía sau huynh ấy đứng một thiếu niên, trông thoáng qua còn cao hơn huynh ấy một chút. Y chỉ dùng trâm gỗ b.úi đơn giản mái tóc đuôi ngựa, để xõa vài sợi tóc mái lơ thơ bên tai, ngũ quan sâu hoắm, mày liễu mắt phượng sắc nét như tranh vẽ.
Y mặc bộ y phục bằng vải thô màu đen không thể đơn giản hơn, vậy mà lại toát lên vài phần lạnh lùng khó tả.
Ta lập tức nhìn đến ngẩn ngơ cả người, người đâu mà lớn lên đẹp thế này!
Nếu không nhờ vết sẹo nơi khóe mắt, ta đoán chừng mười Tề Túc cộng lại cũng chẳng bằng một phần dáng vẻ tuấn tú của người trước mắt.
Phải biết rằng, ban đầu ta gật đầu đồng ý hôn sự với Tề Túc phần lớn cũng vì hắn có chút nhan sắc đấy.
"Hắn tên Trạch Ngọc, vốn là cô nhi được một vị tiền bối của con nhận nuôi. Mấy ngày trước tiền bối qua đời, hắn liền đi theo con." Nhị ca giới thiệu, "Căn cốt tốt, võ công cũng giỏi, Cấm quân của chúng ta chẳng ai so bằng."
Cha ta nghe vậy lập tức gật đầu:
"Võ công giỏi là quan trọng nhất."
Ông không biết kẻ muốn hại nữ nhi mình võ công ra sao, nếu tìm được người giỏi nhất thì chắc chắn là điều ông mong còn không được.
"Tịnh Nhi thấy thế nào?"
Cha quay sang hỏi ta.
Ta bị nhan sắc kia làm cho choáng váng cả đầu óc, vừa được cha xướng tên liền ngơ ngác gật đầu:
"Tốt lắm, tốt lắm."
Thiếu niên tên Trạch Ngọc nghe vậy liền ngẩng đầu lên, một đôi mắt vừa vặn chạm phải ánh nhìn của ta. Trong khoảnh khắc đó, thế mà ta lại cảm thấy có vài phần quen thuộc.
Ánh mắt y đen nhánh, chẳng mang chút ấm áp nào nhưng lúc này lại như chợt lóe lên tia sáng. Y lập tức quỳ xuống trước mặt ta:
"Bái kiến phu nhân."
…
