Phu Nhân, Sao Nàng Lại Như Vậy - 11+12

Cập nhật lúc: 11/09/2026 09:00

11

Ta cảm thấy thật chẳng hiểu ra sao cả.

Ẩn nấp ở trong phòng suốt từ nãy đến giờ, Trạch Ngọc xem xong toàn bộ câu chuyện lúc này mới bước ra:

"Chắc là Tề cô nương nghĩ phu nhân ám chỉ Nguyễn Kiều Kiều ở trong quân ngũ... làm loại chuyện đó."

Trạch Ngọc sở hữu võ công xuất thần nhập hóa, thế nên cha mới bố trí y ở bên cạnh bảo vệ ta, ngày thường y chỉ cần giấu mình cho tốt là được.

Ta lập tức vỡ lẽ.

Đến cả kiểu hiểu lầm ly kỳ thế này mà nàng ấy cũng nghĩ ra được. Ta thật sự không hề có ý châm ngòi chia rẽ đâu đấy nhé, là do Tề Mạn tự mình hiểu sai thôi.

Thế nhưng thấy y ngượng ngùng không dám thốt ra từ kia, trong lòng ta đột nhiên nảy sinh hứng thú muốn trêu ghẹo một chút.

"Làm chuyện gì cơ?" Ta giả vờ như không hiểu, tò mò hỏi: "Ngươi nói rõ ra xem nào."

Gương mặt lạnh lùng của Trạch Ngọc đỏ bừng lên. Phu nhân thân phận cao quý, tính tình lại kiêu kỳ, làm sao y có thể thốt ra những lời bẩn thỉu làm ô uế tai người được.

Nửa ngày trời y cũng chẳng thốt ra nổi một lời.

"Xin phu nhân xá tội."

Y quỳ một gối xuống đất thỉnh tội.

Cái tư thế này làm trông như đang cầu hôn vậy, ta thầm nghĩ trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra dịu dàng, thông tình đạt lý:

"Vậy phạt ngươi đọc thoại bản cho ta nghe." Ta sờ tay vào chỗ vừa giấu quyển thoại bản rồi đưa cho y: "Vừa rồi ta đang đọc dở tới trang thứ mười ba."

Trạch Ngọc thấy ta không truy hỏi tiếp thì thở phào một cái, nhận lấy quyển thoại bản rồi lật tới trang thứ mười ba.

"Trịnh cô nương túm lấy vạt áo Lưu hộ vệ, nói..." Cụm từ tiếp theo y thật sự không thể nào đọc nổi nữa: "Phu nhân..."

Quyển thoại bản này có tên Xuân Khuê Đề, kể về chuyện tình giữa tiểu thư nhà thương gia cùng hộ vệ trong nhà, văn phong cực kỳ nóng bỏng. Trang thứ mười ba vừa hay lại là đoạn hai người chuẩn bị bộc bạch tâm tư rồi quấn quýt bên nhau.

Ta quay đầu lại mỉm cười:

"Làm sao vậy?"

Ta thừa biết y chẳng thể đọc tiếp được nữa.

Mặt y lại càng đỏ gay hơn, thầm nghĩ đây làm sao gọi là thoại bản được cơ chứ, những tình tiết thế này đúng là quá phóng túng vượt rào:

"Phu nhân lấy nhầm rồi."

Lúc này Trạch Ngọc trông như sắp bốc khói tới nơi, vẻ lạnh lùng ngày thường đã biến sạch, chỉ còn lại sự ngượng ngùng lúng túng.

Trong lòng ta cười thầm nhưng cũng biết dừng lại đúng lúc nên vội vàng chữa cháy:

 "Ôi, ta lấy nhầm thật rồi."

12

Ta đưa quyển thoại bản mới cho y rồi lại cất tiếng hỏi:

 "Ngày thường ngươi đều nấp ở những chỗ nào thế?"

Y đáp:

 "Trên cây ngoài sân của phu nhân, trên mái nhà khuê phòng của phu nhân, hay trong bụi cây ngoài hoa viên, chỗ nào thuộc hạ cũng nấp được."

Y có thể ẩn nấp ở rất nhiều nơi, chỉ cần giấu kín hơi thở thì hiếm ai có thể phát hiện ra y.

"Vậy lúc nào ngươi cũng nhìn thấy ta sao?"

 Ta tiếp tục vặn hỏi.

"Tất nhiên rồi, tất cả là vì an toàn của phu nhân."

 Y đáp lời rất nhanh.

"Vậy nhỡ lúc ta đi ngủ cởi áo hoặc là lúc tắm rửa thì sao?" Ta vẫn giữ nét mặt thản nhiên: "Ngươi cũng nhìn thấy hết?"

Trạch Ngọc lập tức lắc đầu lia lịa:

"Thuộc hạ không dám!"

Y làm sao dám mạo phạm phu nhân.

"Phu nhân như bông hoa trên cành cao, không phải kẻ ti tiện như thuộc hạ có thể dòm ngó."

Bất an sợ ta không tin, y liền vội vàng giải thích thêm một lần nữa.

Ta bật cười thành tiếng, cực kỳ thích bộ dạng lạnh lùng tuấn tú của y bị phá vỡ thế này.

Nhưng trong lòng lại hơi giận dỗi, liền bảo:

 "Vậy phạt buổi tối ngươi phải đọc thoại bản cho ta nghe."

Y có chút ngẩn ngơ ngước đầu lên:

 "Phu nhân..."

"Buổi tối ngươi đọc thoại bản ru ta ngủ." Ta thản nhiên nói: "Dù sao ngươi cũng đâu có ý đồ bất chính gì với ta."

Tuy rằng y không có loại ý nghĩ đó với ta nhưng không có nghĩa là ta không có với y.

Tề Túc hiển nhiên không phải nơi có thể phó thác cả đời nhưng hiện tại phủ Trấn Quốc công cần phải giữ mình điệu thấp, không thể vì chuyện hôn sự của ta mà đẻ ra thêm chuyện, càng không thể đem ngôi vị Hoàng đế của biểu ca ra đ.á.n.h cược.

Thế nên ta vẫn phải trở về Tề gia, còn phải nhẫn nại cho đến ngày biểu ca nắm trọn quyền hành trong tay.

Nhưng bảo ta sống yên ổn vui vẻ với Tề Túc thì ta tuyệt đối không chịu.

Trạch Ngọc võ công giỏi có thể bảo vệ ta, dáng vẻ lại tuấn tú làm ta vui mắt.

 Tề Túc mà dám làm mùng một thì cớ gì Ôn Tịnh ta lại không dám làm mười lăm?

Trạch Ngọc hiển nhiên không rõ những tính toán trong lòng ta, nghe xong câu đó thì gương mặt đỏ bừng từ nãy đến giờ chẳng thể hạ nhiệt nổi nữa.

Nhưng y vẫn gật đầu phục tùng:

 "Thuộc hạ đã rõ."

Kể từ ngày hôm đó, đêm nào ta cũng chìm vào giấc ngủ theo giọng đọc trầm khàn của y.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.