Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc - Chương 113: Trở Lại Nhà Cũ, Thiếp Thất Khoe Khoang Thiệp Mời
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:27
Xe dừng hẳn, Ninh Trinh cầm t.h.u.ố.c bổ quý báu nhà tự chế, đi vào sân của Lão phu nhân.
Ninh Trinh không quá biết diễn trò, vào cửa buông xuống lông mi, gọi một tiếng “Mỗ mụ”.
Nàng muốn rớt vài giọt nước mắt, nhưng không thành công.
“... Con mới về có mấy ngày, sao ta nhìn con gầy đi thế?” Lão phu nhân nói với nàng.
Thanh âm cực kỳ ôn hòa.
Cái này làm Ninh Trinh nhớ tới đêm tân hôn của nàng.
Đêm tân hôn, Thịnh Trường Dụ không tới, bến tàu chở khách nổ mạnh c.h.ế.t người, hắn cần đi xử lý. Lão phu nhân đi Trích Ngọc Cư, cũng dùng thanh âm ôn hòa như vậy trấn an Ninh Trinh.
Ninh Trinh liền biết, Lão phu nhân giờ phút này là thật sự chột dạ.
Trận đ.á.n.h giá này, Ninh Trinh thắng.
“Cũng không gầy đi đâu ạ, là Mỗ mụ lo lắng cho con, mới cảm thấy con gầy.” Ninh Trinh nói.
Lão phu nhân vẫy tay, bảo nàng ngồi vào bên cạnh.
“Con đứa nhỏ này, tính tình lớn như vậy!” Lão phu nhân cười cảm khái, “Tổ mẫu con nói, trong nhà quá sủng. Nhà ai con gái mà không sủng? Ta nhưng thật ra hy vọng A Ân có thể giống con.”
“Giống con không tốt, không quy củ.” Ninh Trinh nói.
“Có oán liền phải nói ra. Mẹ chồng nàng dâu là chuyện cả đời, nghẹn ở trong lòng, đối với con và ta đều không tốt.” Lão phu nhân nói.
Lại nói: “Tam di thái bên kia, ta cấm túc nó bốn tháng. Việc quản lý nhà kho nó nắm, đều giao cho con xử lý, mặt khác người gác cổng cùng phòng kim chỉ cũng giao cho con.”
Ninh Trinh cần một thái độ.
Cấm túc thêm một tháng, đem quyền quản lý nhà kho của Từ Phương Độ chuyển giao cho Ninh Trinh, chính là tư thái của Lão phu nhân.
Ninh Trinh cảm kích nhìn bà một cái: “Đa tạ Mỗ mụ!”
“Trích Ngọc Cư ta đã gọi người quét tước, con trở về nghỉ ngơi đi. Ngày mai Đại tổng quản sẽ đem đối bài cùng sổ sách tới cho con.” Lão phu nhân nói.
Ninh Trinh đứng dậy, lại nói một lần cảm ơn, lúc này mới trở về.
Thịnh gia nhà cũ trên dưới đều biết nàng đã trở lại.
Lão phu nhân phái người đi đón.
“Lần này cư nhiên là Lão phu nhân cúi đầu. Nhìn dáng vẻ, vị Đốc quân phu nhân này không đơn giản.”
“Sau này đi lại trước mặt ngài ấy, cẩn thận vài phần, đừng để ngài ấy bắt được lỗi.”
“Từ Phương Độ sợ là không xong rồi? Đốc quân không chạm qua cô ta, Lão phu nhân lại thu quyền quản gia. Cô ta sau này còn có gì?”
“Đang yên đang lành, cứ nhất thiết đi tính kế phu nhân, Tam di thái đúng là người hồ đồ đệ nhất.”
“Cô ta bị cấm túc, ăn Tết đều không ra được tham gia xuân yến. Lão phu nhân nghiêm lệnh trong nhà bảo mật, tin tức không thể truyền ra ngoài. Nhưng nơi nào giấu được? Hai tràng xuân yến xuống dưới, mãn thành đều biết, cô ta lại mất mặt.”
Ninh Trinh không để ý tới nhà cũ nghị luận sôi nổi.
Nàng đ.á.n.h một trận thắng, được đến càng nhiều quyền lực quản gia.
Tuy rằng phòng Tổng quản sự, tiền tài vào ra những món béo bở này không liên quan đến nàng, nhưng “huyện quan không bằng hiện quản”, nàng rốt cuộc nắm được thực quyền.
Ninh Trinh trước triệu tập các quản sự phòng bếp nghị sự, mượn sức lại cảnh cáo, ân uy tịnh thi.
Thứ gian của Trích Ngọc Cư chuyên môn được dọn ra để làm phòng nghị sự cho Ninh Trinh.
Ninh Trinh mới vừa bận xong, còn chưa kịp ngồi xuống uống ly trà, người hầu tiến vào thông bẩm: “Phu nhân, Nhị di thái tới, ở cửa muốn gặp ngài.”
Ninh Trinh: “Cổng lớn, hay là cửa Trích Ngọc Cư?”
“... Cửa Trích Ngọc Cư.”
Ninh Trinh: “......”
Người gác cổng nhà cũ hiện tại về Ninh Trinh quản. Từ ngày mai bắt đầu, nàng muốn lập cái quy củ.
Ít nhất Phồn Phồn không thể tùy tiện xông tới.
Nàng ta là ái sủng Đốc quân nuôi ở biệt quán, phải ngoan ngoãn làm chim hoàng yến của nàng ta.
Đốc quân phủ không cho nàng ta vào, sau này nhà cũ nàng ta cũng đừng nghĩ tùy tiện vào.
“Trước cho cô ta vào đi.” Ninh Trinh nói.
Phồn Phồn thực mau tiến vào.
Ninh Trinh thực đề phòng nàng ta động thủ.
Phồn Phồn như cũ mặc màu đỏ, áo choàng dệt lụa hoa quang huy ch.ói mắt, tráng lệ huy hoàng.
Ninh Trinh mời nàng ta ngồi, gọi hầu gái dâng trà.
“... Phu nhân, ngày kia ngài đi yến hội nhà Thi Tổng trưởng, mặc quần áo gì? Tôi không muốn đụng hàng với ngài.” Phồn Phồn nói.
Ninh Trinh đối với sự hiểu chuyện của nàng ta rất là kinh ngạc, không biết nàng ta nghẹn cái ý nghĩ xấu gì.
“Tôi còn chưa nghĩ kỹ.”
“Tôi mặc áo khoác gió màu hồng nhạt. Ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không áp ngài một đầu.” Phồn Phồn nói, “Phu nhân, ăn Tết có thể cho tôi đến nhà cũ tế tổ không?”
Ninh Trinh buồn cười.
Đốc quân đều sẽ không tới tế tổ, Phồn Phồn chạy tới làm cái gì?
“Việc này tôi không thể đáp ứng.” Ninh Trinh nói, “Lão phu nhân cùng Đốc quân không lên tiếng, tôi không làm chủ được việc này.”
“Ngài là đương gia chủ mẫu, việc này ngài có thể nói nha.” Phồn Phồn nói.
Nàng ta cư nhiên làm nũng với Ninh Trinh.
Nàng ta khuyên can mãi, càn quấy, Ninh Trinh lại cảm thấy nàng ta lần này tới cửa dụng tâm kín đáo.
Nàng lẳng lặng nhìn Phồn Phồn.
Phồn Phồn thấy nàng không d.a.o động, chỉ phải đứng dậy cáo từ.
Bên cạnh ghế dựa nàng ta ngồi, rơi xuống một vật.
Nàng ta đi rồi, hầu gái nhặt lên, đưa cho Ninh Trinh nhìn: “Hình như là thiệp mời của Nhị di thái đ.á.n.h rơi.”
Ninh Trinh nhận lấy: “Để ta xem.”
Thật là thiệp mời, Thi Tổng trưởng gia gửi cho Phồn Phồn.
Trên mặt viết “... Cung thỉnh Đốc quân, Nhị phu nhân đến”.
Ninh Trinh bị chọc cười: “Nguyên lai nói nửa ngày, là chơi cái tâm cơ này a!”
Lại hỏi Tào mẹ: “Thiệp mời Thi Tổng trưởng gửi cho ta đâu?”
Tào mẹ đi lấy lại đây.
Thiệp mời của Ninh Trinh là cùng Lão phu nhân, nhất thức hai phần đưa tới.
Trên mặt cung thỉnh chính là “Lão phu nhân, Phu nhân”.
Phồn Phồn khẳng định biết.
Nàng ta đây là nói cho Ninh Trinh biết, nàng ta ở bên ngoài so với Ninh Trinh có thể diện hơn, là người làm bạn bên cạnh Đốc quân, người khác gọi nàng ta là “Nhị phu nhân”, mà không phải Nhị di thái.
