Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc - Chương 168: Lời Đồn Mật Thám, Diêu Gia Tiểu Thư Gặp Họa
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:39
Nàng ta nói không sai.
Cha mẹ cùng huynh trưởng của Diêu Văn Lạc cũng lo lắng Ninh Trinh mang thai, khi đó càng thêm khó xử lý nàng cùng Ninh gia.
Nhưng Cát Bảo Nhàn nói rõ là xem náo nhiệt, khiêu khích. Hai người bọn họ vốn nhìn nhau không thuận mắt, bằng mặt không bằng lòng, quan hệ sớm đã tan vỡ.
Diêu Văn Lạc tức giận đến sắc mặt trắng bệch: “Đi dã ngoại mà thôi, tính là đại sự gì? Cô thật là không phóng khoáng, đáng giá để cô chạy một chuyến này sao.”
“Người khác đều lo lắng cho cô, kêu ta tới an ủi cô. Nguyên lai ở chỗ cô, chỉ là việc nhỏ?” Cát Bảo Nhàn cười cười, “Ta uổng công lo lắng thay cô rồi.”
Diêu Văn Lạc: “Cô là lo lắng? Cô xem ta chê cười thì có.”
“Cô lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.” Cát Bảo Nhàn nói.
Nàng ta ghé sát vào vài phần, nói với Diêu Văn Lạc, “Ta nói cho cô một bí mật, ta nghe được từ người bên cạnh Mạnh gia.”
“Cái gì?” Diêu Văn Lạc tức giận.
Cát Bảo Nhàn: “Ninh Trinh lúc đi du học, cùng cái vị Thái t.ử gia kia, con trai của Tổng thống phủ phương Bắc, quan hệ không minh bạch.”
Diêu Văn Lạc ngạc nhiên nhìn về phía nàng ta: “Thật hay giả?”
“Nhìn không ra đúng không? Ả ta nhìn thì nghiêm trang, trong xương cốt lại phóng đãng. Thái t.ử gia còn nhớ thương ả. Ta thật vất vả mới nghe được bí mật này, cô liệu mà tận dụng.” Cát Bảo Nhàn cười nói.
Trong lòng Diêu Văn Lạc lóe lên một tia sáng, ngoài miệng lại cường ngạnh: “Ta khinh thường dùng loại thủ đoạn này. Ta sẽ đi chứng thực.”
Cát Bảo Nhàn: “Cô choáng váng à, chạy tới chứng thực làm gì? Cô có thể nói cho Đốc quân, làm Ninh Trinh tự chứng minh. Tin đồn tình ái, ả ta có thế nào cũng giải thích không rõ ràng đâu.”
Diêu Văn Lạc đoan trang nhìn nàng ta: “Cô tốt bụng giúp ta như vậy sao?”
“Ta nhìn Ninh Trinh không thuận mắt, không phải vì giúp cô.” Cát Bảo Nhàn nói.
Nhắc tới Ninh Trinh, Cát Bảo Nhàn gần như nghiến răng nghiến lợi, “Cô còn không biết đi, đêm Trừ Tịch, Mạnh gia cùng huynh muội Ninh Trinh cùng nhau đón năm mới.”
Diêu Văn Lạc tức khắc vui sướng khi người gặp họa.
Nàng ta còn chưa kịp cao hứng, Cát Bảo Nhàn tiếp tục nói, “Còn có Đốc quân nữa.”
Diêu Văn Lạc: “……”
“Tuy rằng a ba ta cũng là tâm phúc của Đốc quân, nhưng ta cùng hắn không thân, hơn nữa ta vô tình gả vào Đốc quân phủ. Có sẵn nội tình, ta chắp tay đưa cô, cô đừng có không biết lòng tốt của người ta, lãng phí cơ hội.” Cát Bảo Nhàn lại nói.
Diêu Văn Lạc nghe xong lời nàng ta, cả một buổi trưa đứng ngồi không yên.
Nàng ta nếu thương lượng cùng cha mẹ và huynh trưởng, bọn họ nhất định sẽ kêu nàng ta phải vững vàng.
Cát Bảo Nhàn muốn cho Ninh Trinh một chút nhan sắc, nhưng chưa chắc là tính toán thay cho Diêu Văn Lạc.
Nàng ta đem Diêu Văn Lạc làm quân cờ, sẽ không quản nàng ta sống c.h.ế.t ra sao. Những điều này Diêu Văn Lạc đều rất rõ ràng.
Nhưng lý trí là một chuyện, tình cảm lại là một chuyện khác.
Gần đây liên tiếp xảy ra chuyện, Diêu Văn Lạc đã tức giận đến phát điên, nàng ta không ổn định được cảm xúc.
Nàng ta không nói với bất luận kẻ nào, hôm sau liền đi Đốc quân phủ.
Nàng ta lấy danh nghĩa thay Diêu Sư trưởng đưa văn kiện, Thịnh Trường Dụ không cho người ngăn cản, thả nàng ta đi vào.
“A Dụ, em hôm nay tới, có chuyện muốn nói cho ngài.” Diêu Văn Lạc xụ mặt, đứng ở trước mặt hắn, gằn từng chữ một nói.
Thực nghiêm túc.
Thịnh Trường Dụ châm t.h.u.ố.c lá, bực bội, hơi hơi nhíu mày: “Chuyện gì? Lần sau kêu phó quan tới nói, không cần tự mình lại đây.”
“Về phu nhân của ngài, chẳng lẽ cũng kêu phó quan truyền lời?” Diêu Văn Lạc nói.
Thịnh Trường Dụ nhẹ nhả khói t.h.u.ố.c: “Chuyện phu nhân của ta, không tới phiên cô nói. Cô năm lần bảy lượt nhằm vào nàng, đừng tưởng rằng ta không biết. Ta là nể mặt Lão sư.”
Diêu Văn Lạc: “Em không phải nhằm vào ả, là ngài bất công. A Dụ, em lần này nói cho ngài, tuyệt đối là sự thật, Ninh Trinh ả là mật thám!”
Thịnh Trường Dụ ngước mắt.
Sương khói bao phủ, ánh mắt hắn chước người, tựa như thanh kiếm được mài bén, bổ thẳng vào mặt Diêu Văn Lạc: “Mật thám?”
“Ả là mật thám phương Bắc, người của Tổng thống phủ. Ả cùng Thái t.ử gia Văn gia lúc đi học quan hệ thân thiết nhất, hai người từng yêu đương.” Diêu Văn Lạc nói.
Nàng ta đem sự tình phóng đại lên.
Dù sao giải quyết hậu quả cũng không tới phiên nàng ta.
Thịnh Trường Dụ lẳng lặng nghe: “Sau đó thì sao?”
“A Dụ, ngài còn không hiểu sao? Ninh Trinh ả là người Văn gia. Ninh gia từ trên xuống dưới đều không trung thành. A Dụ, ngài còn không biết……”
“Ta có cái gì không biết?” Thịnh Trường Dụ lại hút một ngụm t.h.u.ố.c, nhẹ nhả khói, ngữ khí nhẹ nhàng mà tản mạn, “Mỗi sự kiện của phu nhân ta, ta đều biết.”
Lại nói, “Quan hệ giữa nàng cùng Văn Úy Năm, nàng toàn bộ đều đã nói cho ta, còn chi tiết hơn cô nói nhiều. Cô muốn tiếp tục nói sao? Nếu cô nói sai một câu, chính là vu hãm Đốc Quân Phu Nhân, phải gánh vác hậu quả trước pháp luật.”
Diêu Văn Lạc: “……”
“Lời đồn giả dối hư ảo, nếu từ trong miệng cô tiết lộ nửa chữ, cô chờ c.h.ế.t đi.” Thịnh Trường Dụ lại nói.
Ngữ khí cũng không nghiêm khắc, nhưng từng câu từng chữ đều mang theo áp bách.
“Viên đạn của ta, không cho phép uy vọng của Đốc Quân Phu Nhân năm lần bảy lượt bị khinh nhờn. Đây là lần cảnh cáo cuối cùng. Người đâu, đưa Diêu tiểu thư trở về. Đem những lời bôi nhọ hôm nay của cô ta, nói cho Lão sư.” Thịnh Trường Dụ nói.
Phó quan Trình Dương nói "Rõ".
Thịnh Trường Dụ: “Còn nữa, nói cùng Lão sư, sự nhẫn nại của ta đã tới giới hạn. Nếu còn quý trọng tình cảm mấy năm nay, đừng lại để con gái ông ta tới thử thách ta.”
Trình Dương lại lần nữa nói "Rõ".
Diêu Văn Lạc bị dọa sợ.
Nàng ta muốn giải thích, nhưng phó quan đã kéo nàng ta ra ngoài.
Muộn chút, Trình Bách Thăng đến Đốc quân phủ phục mệnh, liền nghe nói Diêu Sư trưởng tới.
“Đốc quân cùng Diêu Sư trưởng đang mật đàm ở thư phòng, bất luận kẻ nào cũng không thể vào.” Phó quan nói.
