Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc - Chương 188: Huynh Muội Đối Chất, Tương Kế Tựu Kế
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:43
Từ Phương Độ có thể giúp đỡ Diêu Văn Lạc cái gì đâu? Về mục tiêu, hai người bọn họ thậm chí là đối địch.
Diêu Văn Lạc không khẳng khái như vậy.
Ninh Trinh không bị tức đến váng đầu, đại khái là ý niệm đầu tiên cảm thấy nhị ca dù có hồ đồ đến đâu cũng sẽ không khi dễ Kim Noãn.
Nhị ca đích xác không đủ cơ linh, nhưng cũng không phải kẻ ngu xuẩn. Hắn ở trong quân nhiều năm, ít nhiều cũng hiểu chút thế đạo hiểm ác, không đến mức dễ dàng bị tính kế.
Hơn nữa, chuyện con nối dõi, nhị ca là người không để ý nhất. Hắn cùng Kim Noãn đang vui vẻ, còn chưa tới tuổi “muốn có con”.
Diêu Văn Lạc nói cho Ninh Trinh chuyện này, phản ứng đầu tiên của nàng là không quá khả năng, trong lòng không hề tức giận, phi thường bình tĩnh.
Hơi hơi thất thố, là nàng cố ý diễn cho Diêu Văn Lạc xem.
“…… Phu nhân, ngài định làm thế nào?” Tào mẹ hỏi, “Vạn nhất Diêu tiểu thư cầm thứ này đi ra ngoài nói bậy, cũng là bằng thêm ngờ vực.”
Bát nước bẩn hắt đi thì dễ, giải thích rõ ràng lại rất khó.
Ninh Trinh: “Nàng ta diễn trò, tôi cũng diễn, xem bước tiếp theo nàng ta muốn làm gì. Chỉ một tấm ảnh chụp, tôi vẫn chưa nghĩ ra.”
Tào mẹ: “Ngài để ý chút.”
“Tôi về nhà đây.” Ninh Trinh nói.
Nàng không nói hai lời, lái xe trở về Ninh gia.
Ninh Trinh đưa ảnh chụp cho tổ mẫu, giải thích sự tình cho bà nghe.
Tổ mẫu cùng Ninh Trinh có ý tưởng không khác biệt lắm.
Không phải Ninh Dĩ Thân đáng tin cậy đến mức nào, mà là hành sự của Diêu Văn Lạc có chỗ không ổn.
“Nói cho đại tẩu con biết, giúp đỡ cầm lái. Đừng để tạo thành hậu quả xấu gì. Ấm Áp có khả năng có tin vui rồi, tháng này quý thủy của nó đã muộn hơn nửa tháng.” Tổ mẫu nói.
Ninh Trinh đại hỉ: “Thật sao ạ?”
“Có thể là ra ngoài thì cấn bầu. Con cái chính là như vậy, lúc không ngờ tới nhất thì lại đến.” Tổ mẫu nói.
Ninh Trinh cười rộ lên.
Tâm tình nàng tốt hơn không ít. Thu lại nụ cười, Ninh Trinh đem ý cười liễm đi, nhờ tổ mẫu chuyển lời cho đại tẩu chuyện này, rồi nàng đi đến Sở Cảnh sát.
Nhị ca nàng, Ninh Dĩ Thân, đang làm việc ở Sở Cảnh sát.
Ninh Trinh gọi hắn ra ngoài.
Hai người đứng dưới gốc cây, Ninh Trinh hỏi hắn tại sao lại ăn hết bánh táo chua nàng để trong phòng.
“Em có tật xấu à?” Ninh Dĩ Thân đối với sự chỉ trích của nàng cảm thấy phi thường không thể hiểu nổi, “Sân của em cách sân của anh nửa cái trạch phủ, anh chạy tới bên đó ăn vụng làm gì?”
“Người hầu nói anh đi.”
“Người hầu nói bậy! Anh tháng này làm việc bận muốn c.h.ế.t, mỗi ngày về nhà mệt muốn sống muốn c.h.ế.t. Nói nữa, lão t.ử nhìn giống người thích ăn bánh táo chua sao?” Ninh Dĩ Thân nói.
“Có lẽ đó chính là thích ăn vụng! Bánh táo chua đó là em mua từ nơi khác về, anh còn thừa cái nào không? Nhả ra cho em!” Ninh Trinh cãi nhau với hắn.
Ninh Dĩ Thân: “Cút đi, đừng tưởng em là Đốc quân phu nhân thì có thể nói hươu nói vượn.”
“Anh không thừa nhận, em đi mách a ba!”
“A ba còn khinh thường phản ứng lại em. Em bao lớn rồi, năm nay ba tuổi à?” Ninh Dĩ Thân vô ngữ tới cực hạn.
Hai anh em cãi nhau vài câu, đồng liêu có người lưu ý tới.
Ninh Trinh cãi xong, lên xe bỏ đi.
Còn chưa tới giờ tan tầm, Ninh Dĩ Thân trở lại Sở Cảnh sát, đồng liêu hỏi hắn: “Đốc quân phu nhân tìm cậu có việc gì thế?”
“Một chút việc nhỏ.” Sắc mặt Ninh Dĩ Thân không tốt lắm.
Hắn cũng không biết em gái lên cơn gì.
Hắn tổng không thể nói cho đồng liêu biết, em gái hắn, Đốc quân phu nhân của Tô Thành, vì một miếng bánh táo chua mà chạy đến nha môn nơi anh trai làm việc để cãi nhau chứ?
Người trong Sở Cảnh sát vừa sẽ không tin, khả năng còn cảm thấy anh em bọn họ có vấn đề.
Ninh Dĩ Thân vô ngữ đến cực điểm.
Thế cho nên vài ngày sau nửa đêm nhớ tới, vẫn cảm thấy đầu óc nàng bị lừa đá.
Chuyện bọn họ cãi nhau, rất thuận lợi qua miệng người có tâm, truyền tới Diêu gia.
Diêu Văn Lạc nhấp môi cười.
Diêu An Trì hỏi nàng: “Thế nào, kế hoạch này có phải tiến triển rất thuận lợi không?”
Diêu Văn Lạc: “Kế hoạch này của anh thực tuyệt! Em tuyệt đối không thể tưởng được, Ninh Trinh cũng tuyệt đối không thể tưởng được, vẫn là anh lợi hại.”
Diêu An Trì cười cười: “Anh nói cho em biết, đối phó Ninh Trinh phải tĩnh tâm. Việc này vừa ra, chỉ sợ Đốc quân đều nhớ không nổi muốn đuổi em đi. Đến lúc đó em lại cáo ốm, anh bảo Mỗ mụ đến trước mặt Lão phu nhân khóc một hồi. Đốc quân tổng không đến mức muốn đem con gái bệnh nặng của Diêu gia đuổi đi, làm em c.h.ế.t ở nửa đường. Lưu lại dưỡng bệnh, chuyện này liền qua đi.”
Diêu Văn Lạc vui sướng không thôi: “Ca, vẫn là đầu óc anh tốt, em sớm nên cái gì cũng nghe anh.”
Diêu An Trì vui mừng: “Hiện tại nghe anh cũng chưa muộn.”
Diêu Văn Lạc liên tục tỏ lòng trung thành, tỏ vẻ chính mình sẽ đối với lời đại ca nói gì nghe nấy.
Lại qua hai ngày, Ninh Trinh đi tìm Lão phu nhân, uyển chuyển muốn đem nhà kho trả lại cho Từ Phương Độ.
Ninh Trinh nói: “Con hiện tại lo liệu vài chỗ, quá cố hết sức.”
Lão phu nhân hơi kinh ngạc.
Từ Phương Độ sắc mặt bình tĩnh, cự tuyệt nói: “Mỗ mụ, con không dám tiếp nhận. Phu nhân châu ngọc ở phía trước, con chỉ sợ làm không tốt.”
Lão phu nhân: “Nhà kho vẫn luôn là con quản, sao lại làm không tốt?”
Bà lại nói với Ninh Trinh: “Ngươi trước cứ làm đến tiết Đoan Dương. Chờ qua tiết, nếu ngươi thật tâm nguyện ý, thì hãy trả lại nhà kho cho A Độ quản.”
Lại nghĩ nghĩ: “Chuyện này, cần phải nhắc với Đốc quân.”
Không lập tức đáp ứng, không phải không muốn, mà là kiêng kỵ Đốc quân.
Ninh Trinh vâng dạ.
Nàng làm xong việc này, Ninh gia diễn cũng đã diễn xong.
Dưới sự sắp xếp của đại tẩu Ninh gia, Kim Noãn về nhà mẹ đẻ tiểu trụ.
Ninh Dĩ Thân có chút không quá vừa lòng, vì thế rầu rĩ không vui.
Nhìn qua giống như vợ chồng son cãi nhau, làm ầm ĩ đến mức rất căng thẳng.
