Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc - Chương 263: Trích Ngọc Cư Đón Khách, Phòng Khuê Chờ Đợi

Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:56

Bề ngoài nhìn thấy được, mùi vị ngửi được, khẩu vị nếm được, giấc ngủ cảm nhận được. Mấy thứ này không xung khắc, thì sống chung với người này sẽ không gian nan.

Đến nỗi tư tưởng, có thể tìm điểm chung, gác lại cái bất đồng.

“…… Ta cũng cảm thấy Đốc quân người này khá tốt.” Ninh Trinh nói.

Tào mẹ cười cười.

Bà bảo phòng bếp nhỏ xào lại hai món rau xanh cho Ninh Trinh dùng cơm trưa.

Đến ngày Tết Trung Thu, Ninh Trinh dậy từ sáng sớm, phát quà lễ cho người hầu ở Trích Ngọc Cư, lại nhìn các nàng treo đèn l.ồ.ng lên.

Trên bàn trà ở Trích Ngọc Cư bày thạch lựu, bánh trung thu cùng dưa hấu để tối bái nguyệt.

Buổi sáng 9 giờ rưỡi, Ninh Trinh gọi điện thoại cho Đốc quân phủ, hỏi Thịnh Trường Dụ trưa nay hay tối nay tới ăn cơm.

“Đốc quân đã đi ra ngoài, chờ ngài ấy trở về sẽ gọi lại cho phu nhân.” Phó quan nói.

Ninh Trinh nhớ ra, ngày lễ tết, Thịnh Trường Dụ đều cần ra khỏi thành tế bái Tô Tình Nhi. Phỏng chừng đi sớm như vậy cũng là lo việc này.

Nàng liền mặc định Thịnh Trường Dụ chỉ tới ăn cơm chiều.

Không ngờ, buông điện thoại không bao lâu, Thịnh Trường Dụ đã tới Trích Ngọc Cư.

“Buổi sáng cùng Bách Thăng đi Cục đường sắt thị sát.” Hắn nói với Ninh Trinh, “Sau này sẽ tăng cường giám sát Cục đường sắt.”

Ninh Trinh nhìn về phía hắn: “Ngài không tín nhiệm Cát Minh?”

“Ta quá tín nhiệm hắn, hắn cũng vớt đủ nước luộc rồi, cho nên mới không biết trời cao đất dày.” Thịnh Trường Dụ nói.

Cát Ngũ tiểu thư dám cùng Ninh Trinh gọi nhịp; Cát Nhị thiếu dám đ.á.n.h chủ ý lên thông gia Ninh gia.

Cát gia ngày càng lớn mạnh, sẽ trở thành tai họa mới, Thịnh Trường Dụ phải làm tốt an bài.

“Ngài uống trà gì?” Ninh Trinh đổi đề tài.

Thịnh Trường Dụ lại nói: “Phòng ngủ trên lầu chuẩn bị xong chưa?”

Lời này không có gì không đúng.

Ninh Trinh trả lời hắn: “Chuẩn bị xong rồi.”

Dứt lời, gò má hơi nóng lên, trong lòng hình như có kiến bò.

Nàng không biết chỗ nào tê dại.

“Ta xem một cái.” Thịnh Trường Dụ nói.

Ninh Trinh dẫn hắn lên lầu.

Nàng đi rất ổn, lại tổng cảm giác chính mình đi đường không quá thích hợp, có chút cùng tay cùng chân.

Nàng ý thức được, rất nhanh điều chỉnh lại, tìm một tư thế đi tự nhiên nhất, rồi lại cảm giác không đúng lắm.

Vào phòng ngủ, Thịnh Trường Dụ nhìn thấy một chiếc giường sắt lớn, trải chăn hỉ đỏ thẫm.

Đây là Tào mẹ sáng sớm tinh mơ mang theo hầu gái thay đổi.

Màn giường cùng cọc giường dùng cho giữa hè đều triệt bỏ, càng làm cho căn phòng có vẻ rộng hơn.

Cạnh cửa sổ có một chiếc sô pha, còn có một dãy tủ thấp dựa tường.

Hai chiếc tủ quần áo đặt song song, một chút cũng không chật chội, phòng ngược lại không quá trống trải.

Thịnh Trường Dụ tùy ý mở chiếc tủ quần áo mình đưa tới.

Vì cái tủ này mà còn sinh khí với Ninh Trinh một trận.

Đợi mở ra, hắn hơi ngẩn người.

Trong tủ quần áo cư nhiên có một bộ xiêm y của hắn.

Ninh Trinh giải thích: “Đây là lần trước tôi đi bệnh viện tiêm, ngài cho tôi mặc. Tào mẹ giặt sạch rồi, tôi vốn định gửi trả. Lại nghĩ ngài sẽ đến ở, không cần thiết đưa đi đưa lại.”

Thịnh Trường Dụ nhẹ nhàng sờ sờ chất vải.

“Không cần thiết đưa.” Hắn nhẹ giọng nói.

“Đốc quân, lần này ngài tính ở Trích Ngọc Cư mấy ngày?” Ninh Trinh lại hỏi hắn, “Tôi gọi điện thoại cho phu quan, bảo hắn đưa chút quần áo thay đổi tới.”

“Có thể.”

Hắn dứt lời, cảm giác thanh âm mạc danh nghẹn ngào, không dấu vết hắng giọng, “Ta ở không được bao lâu, khả năng ở ba năm ngày liền phải đi nơi đóng quân.”

Ninh Trinh: “Vậy tôi bảo phó quan đưa quần áo thay đổi cho bảy ngày tới. Thà dư chứ không thể thiếu.”

Thịnh Trường Dụ buông xuống tầm mắt, nhìn vào mắt nàng: “Ninh Trinh, em sẽ không thoải mái sao?”

“Sẽ không.”

“Em đều không trả lời câu hỏi của ta.” Hắn nói, “Ta không biết ý tưởng trong lòng em.”

Ninh Trinh: “……”

Nguyên lai câu hỏi của ngài là ý này.

Vậy ngài trực tiếp hỏi đi, chứ đừng dùng mấy danh từ quỷ dị thay thế.

Ninh Trinh: “Tôi tự nhiên hoan nghênh Đốc quân tới ở. Ngài là trượng phu của tôi.”

Thịnh Trường Dụ ánh mắt yên tĩnh dừng trên mặt nàng, gần như si mê nhìn nàng.

Ninh Trinh nhìn thẳng hắn, lại rất nhanh dời ánh mắt: “Tôi xuống lầu gọi điện thoại.”

Nàng xoay người bước nhanh ra ngoài.

Kỳ thật, phòng ngủ của nàng cũng có điện thoại, không cần chuyên môn xuống lầu.

Thịnh Trường Dụ nhẹ nhàng vuốt ve bộ quân trang kia, trong lòng thấp thỏm, không vui, toàn bộ tan thành mây khói.

Hắn cùng Ninh Trinh có tâm cảnh tương đồng.

Hắn vô cùng khát vọng có được nàng, con người nàng, trái tim nàng.

Nàng khẳng định cũng muốn.

Sau đó Ninh Trinh không lên lầu nữa.

Khi Thịnh Trường Dụ xuống lầu, phát hiện có quản sự tới tìm Ninh Trinh, là người của phòng xe ngựa.

Muốn an bài người đi đón Cữu thái thái.

Thịnh Trường Dụ nghe được “Chu gia”, chờ quản sự đi rồi, hỏi Ninh Trinh: “Chu gia làm sao vậy?”

“Mỗ mụ muốn đón gia đình mợ tới ăn tết.” Ninh Trinh đúng sự thật nói.

Thịnh Trường Dụ lập tức trầm mặt: “Không có việc gì tìm việc!”

“Tôi tối qua lật sổ nợ cũ, là của phòng bếp. Mấy năm gần đây không có tập tục chiêu đãi mợ vào dịp Đoan Dương, Trung Thu. Năm nay vì sao lại có, tôi cũng không rõ lắm.” Ninh Trinh nói.

Thịnh Trường Dụ: “Ta đi qua chỗ Mỗ mụ xem sao.”

Ninh Trinh lập tức nói: “Đừng khắc khẩu với Mỗ mụ, Đốc quân, hôm nay rốt cuộc là ngày tết.”

Đêm nay, nàng còn muốn cùng hắn viên phòng, là ngày trọng đại chân chính của hai người bọn họ.

Thịnh Trường Dụ: “Biết. Ta hôm nay không làm con trai bà, làm cháu trai bà.”

Ninh Trinh: “……”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc - Chương 263: Chương 263: Trích Ngọc Cư Đón Khách, Phòng Khuê Chờ Đợi | MonkeyD