Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc - Chương 302: Cát Gia Cầu Viện, Lão Phu Nhân Giả Bệnh Bị Vạch Trần
Cập nhật lúc: 07/02/2026 05:03
Mẹ của Giang Lan là một người phụ nữ đặc biệt am hiểu giao tế.
Bà ta có thủ đoạn của riêng mình.
Giao tế không phải là leo lên, tùy tiện tới cửa, tặng lễ, khen tặng người ta. Đó là nịnh bợ.
Giang thái thái làm là xem mặt đoán ý, trao đổi lợi ích.
Bà ta làm việc này vô cùng xuất sắc.
Tính cách của Giang Sâm cùng Ninh Châu Cùng cũng có chút giống nhau: Tự phụ có tài, lại trung thành, cũng sẽ không luồn cúi. Thế lực của ông ta thâm sâu, rất nhiều người đều là do Giang thái thái thông qua các bà vợ hoặc tiểu thiếp của họ mà tranh thủ về cho Giang Sâm.
Cho nên Giang thái thái mặc kệ là ở trước mặt trượng phu hay con cái, đều rất có uy vọng.
Bà ta luôn tiếc nuối mình là phận nữ nhi. Nếu bà ta là nam nhân, hiện tại xưng bá một phương chính là bà ta.
Cát thái thái cùng Cát Bảo Nhàn vừa tới cửa, Giang thái thái liền hiểu ngay, Cát gia đang bị Đốc quân kiêng kỵ.
Cát gia đang chờ xem kết cục của Diêu gia.
Chỉ cần Diêu gia ngã xuống, Cát gia sẽ trở thành chim sợ cành cong.
Rất nhiều người hy vọng Diêu gia sụp đổ, người hy vọng nhất chính là Giang gia; tiếp theo đại khái là Đốc quân.
“Thường xuyên tới ngồi chơi.” Giang thái thái nói với mẹ con Cát Bảo Nhàn, “Cùng làm việc dưới trướng Đốc quân, liền nên đi lại nhiều hơn.”
Cát thái thái trước kia vốn chướng mắt Giang gia, rốt cuộc Cát gia cùng Diêu gia thân cận.
Ai có thể ngờ, Diêu gia lại sụp đổ nhanh như vậy.
Ngược lại, Ninh gia lúc trước phong vũ phiêu diêu nay đã ổn định trong thế cục; mà Giang gia mới hưng khởi không lâu cũng thành trọng thần, như mặt trời ban trưa.
Cát gia hiện tại muốn nịnh bợ Ninh gia đã không còn kịp nữa, chỉ có thể đi con đường Giang gia.
Giang thái thái nói chuyện, mở miệng liền mang theo vài phần chèn ép, Cát thái thái trong lòng khó chịu, nhưng trên mặt vẫn cười nói: “Đốc quân không thích kéo bè kéo cánh.”
“Đốc quân không thích, là người. Chờ khi người này không được Đốc quân thích nữa, hắn thở một cái cũng là sai.” Giang thái thái cười nói.
Cát thái thái: “……”
Đây chẳng phải là đang nói Cát gia sao?
Cát gia rõ ràng không phạm lỗi gì lớn, chỉ là bọn trẻ con có chút xung đột với Đốc quân phu nhân, hiện giờ làm cái gì cũng không đúng, phải cẩn thận c.h.ặ.t chẽ.
“Thánh tâm” khó dò!
Cát thái thái có chút xấu hổ, mặt mũi không nén được. Rất nhiều năm rồi, đều là người khác nhìn sắc mặt bà ta, hiện giờ đến phiên bà ta nhìn sắc mặt người khác, thực không thoải mái.
Cát Bảo Nhàn lại không để bụng.
Nàng ta ngọt ngào gọi Giang thái thái: “Bá mẫu, sao ngài bảo dưỡng tốt như vậy? Con không biết phối màu lắm, sau này muốn học tập ngài cách ăn mặc.”
“Ta cũng chỉ biết lộng mấy thứ đồ chơi nhỏ này thôi. Bảo Nhàn không chê thì thường xuyên tới chơi. Con cùng Vân Hề, Lan Nhi tuổi đều xấp xỉ, chị em gái với nhau cũng nên thường đi lại.” Giang thái thái cười nói.
Cát Bảo Nhàn nói vâng, ăn ý đạt thành.
“…… Đốc quân phu nhân là người keo kiệt nhất. Con không dám chọc nàng ta, bá mẫu ngài bảo hai cô con gái của ngài để ý chút, đừng phạm vào tay nàng ta.” Cát Bảo Nhàn nói xong, liền bắt đầu không kiêng nể gì.
Cát thái thái cản cũng không cản được.
Giang thái thái chỉ cười cười.
Ninh Trinh ở trong nhà, bỗng hắt hơi một cái.
Nàng mặc một chiếc sườn xám tay dài, đi sang sân của Lão phu nhân vấn an. Vì nàng hắt hơi, Tào mẹ quay trở lại lấy cho nàng thêm một chiếc áo choàng.
Thịnh Trường Khoan, Thịnh Trường Ân cùng Đới Vân Hề ba người đều đang ở sân của Lão phu nhân. Tuy nhiên, tất cả mọi người đều không vui vẻ.
Lão phu nhân phiền lòng vì bọn họ cứ lượn lờ trước mặt. Bà rõ ràng không có việc gì, còn phải giả bệnh, rất là khó chịu; mà mấy người bọn họ cũng thấp thỏm nhìn sắc mặt mẫu thân, nội tâm nôn nóng.
Ninh Trinh vừa đến, Lão phu nhân lập tức nói: “Các ngươi đều đi đi, không cần đến trước mặt hầu hạ. Ta và đại tẩu các ngươi có chút việc muốn thương lượng.”
Ba người như được đại xá, sôi nổi lui ra ngoài.
Ninh Trinh hỏi thăm sức khỏe Lão phu nhân.
Lão phu nhân trả lời qua loa vài câu, rồi hỏi về Thịnh Trường Dụ: “Hắn nói như thế nào? Lời đạo trưởng nói, hắn có nghe không?”
“Đốc quân không tin mấy thứ này.”
Sắc mặt Lão phu nhân mắt thường có thể thấy được là rất khó xem.
Ninh Trinh lại nói: “Bất quá vì sức khỏe của mẫu thân, ngài ấy vẫn kiêng dè. Chúng con tạm thời sẽ ở tại Trích Ngọc Cư.”
“Ở đến qua năm đi.” Lão phu nhân nói, “Chờ ăn tết xong, A Ân liền phải đi du học, A Khoan cũng phải tìm việc làm, đến lúc đó sẽ rất bận.”
Lại nói, “Người một nhà có thể ở bên nhau ăn bữa cơm, ta liền cao hứng. Gọi cả A Vinh về nữa.”
Ninh Trinh: “……”
Lão phu nhân thật sự dẫm rất chuẩn vào từng chỗ đau của Thịnh Trường Dụ.
Bà thật sự hoàn toàn không thèm để ý đến Thịnh Trường Dụ, cho nên căn bản không suy xét xem Thịnh Trường Dụ mấy năm nay rít gào, giãy giụa là vì cái gì.
Bà chỉ cảm thấy Thịnh Trường Dụ “khó quản”, “không nghe lời”.
Trong mắt Lão phu nhân, Thịnh Trường Dụ có khả năng đều không được tính là một con người sống sờ sờ.
Rõ ràng hắn là một đứa con trai ưu tú như vậy.
“Mỗ mụ, mấy cái tục lễ này đều miễn đi. Ngài có thể khỏe lại, Đốc quân mới yên tâm.” Ninh Trinh nói.
Lão phu nhân không nói gì nữa.
Bà lại hỏi Ninh Trinh: “Con có động tĩnh gì chưa?”
Ninh Trinh: “Còn chưa biết.”
Không phải nàng cố ý úp mở, mà là nàng thật sự không biết. Còn chưa tới ngày nguyệt sự của nàng tháng này.
Thịnh Trường Dụ mỗi lần lăn lộn Ninh Trinh đều là hạ tàn nhẫn kính. Này nếu là không mang thai, chính là Thịnh gia không tích đức, khó có con nối dõi.
Dù sao cũng không phải vấn đề của Ninh Trinh.
Lại qua mấy ngày, đại tẩu đã gửi điện báo cho Ninh Trinh, nói nàng ít ngày nữa sẽ nhờ bạn bè tin cậy mang quà cho Ninh Trinh.
Ninh Trinh tự nhiên minh bạch ý tứ của đại tẩu.
Trong thời gian nàng chờ đợi nhận quà, Đốc quân phủ đã xảy ra một chút việc nhỏ.
Diêu Thiệu đích thân đi tìm Thịnh Trường Dụ, cùng Thịnh Trường Dụ ở thư phòng trò chuyện nửa ngày, Thịnh Trường Dụ đã nổi trận lôi đình.
