Phu Nhân Thừa Tướng - 6
Cập nhật lúc: 22/08/2026 18:02
Hai tay nó run rất mạnh.
Nhưng chân không hề lùi.
“Nương ta nói không đi.”
“Ngươi nghe không hiểu sao?”
Bùi Nghiễn giơ tay gạt cây gậy.
Đoàn Đoàn lập tức vung lên, đ.á.n.h trúng cổ tay nó.
Bùi Nghiễn đau đến đổi sắc mặt, theo phản xạ giơ tay định đ.á.n.h trả.
Ta nắm c.h.ặ.t cổ tay nó, đẩy lùi hai bước.
“Đứng trong nhà ta mà dám đ.á.n.h con ta.”
“Ngươi thử động tay xem.”
Bùi Nghiễn nhìn cánh tay ta đang che trước Đoàn Đoàn.
Vành mắt nó lập tức đỏ lên.
“Khi con còn nhỏ phạm lỗi, người chỉ biết phạt con.”
“Người chưa từng che con như vậy.”
Ta chợt nhớ chuyện năm ấy.
Bùi Nghiễn đẩy ngã thư đồng.
Ta bắt nó bồi thường tiền t.h.u.ố.c, rồi phạt quỳ ở từ đường nửa canh giờ.
Đêm đó Liễu Như Ý đem đệm mềm và kẹo tới.
Bùi Tri Hành lại đích thân miễn hình phạt.
Sáng hôm sau, Bùi Nghiễn đuổi luôn thư đồng ra khỏi phủ, còn cho rằng chính đứa trẻ ấy khiến mình bị phạt.
Ta buông cổ tay nó.
“Ta từng bảo vệ ngươi.”
“Chỉ là ngươi coi sự bảo vệ của ta thành quản thúc.”
“Còn kẻ thay ngươi che lỗi, ngươi lại coi đó là thương yêu.”
Bùi Nghiễn vội vàng nói Liễu Như Ý đã rời phủ.
Nó cũng đã biết nữ nhân ấy không tốt.
Ta hỏi.
“Nàng ta không tốt ở đâu?”
Nó sững người.
Qua một lúc lâu, nó mới nói Liễu Như Ý muốn gả cho phụ thân.
Ta hiểu ngay.
Điều Bùi Nghiễn hối hận đến tận lúc này vẫn là Liễu Như Ý từng muốn chiếm vị trí của ta.
Nó chưa thật sự hiểu mình đã làm tổn thương người khác ở đâu.
Đoàn Đoàn kéo nhẹ vạt áo ta.
Thằng bé lén giấu cây gậy ra sau lưng, rõ ràng sợ bị ta mắng, nhưng vẫn tin khi nãy mình phải đứng chắn phía trước.
Ta ngồi xuống ngang tầm mắt nó.
“Muốn bảo vệ người khác không thể chỉ dựa vào khí phách.”
“Nếu biết mình đ.á.n.h không lại thì phải gọi người lớn trước.”
“Cũng phải nhớ chừa đường lui cho chính mình.”
Ta vừa nói vừa xoa đầu nó.
Phía đối diện, nước mắt Bùi Nghiễn lập tức rơi xuống.
Có lẽ đến lúc ấy nó mới lần đầu nhìn thấy, ta dạy một đứa trẻ cũng có thể nhẹ giọng giảng đạo lý, cũng có thể vừa nói vừa vuốt tóc nó.
Ta vốn không sinh ra đã chỉ biết lạnh mặt.
Chỉ là những mềm mại này được Tạ Phùng Chu ở bên cạnh ta nhiều năm, từng chút từng chút dạy ta học lại.
Bùi gia không có quyền đem sự thay đổi ấy làm bằng chứng rằng ta còn nợ Bùi Nghiễn một lần bắt đầu lại.
Trước khi ta cho người đóng cửa, Bùi Nghiễn đột nhiên hỏi.
“Nương.”
“Nếu năm đó con đi theo người, người có thương con như thương nó không?”
Ta nhìn nó, không nói dối.
“Có.”
Cánh cửa khép lại.
Bên ngoài rất lâu vẫn không nghe thấy tiếng chân rời đi.
Hai ngày trước lễ đội mũ, ta bị Bùi Tri Hành chặn lại bên ngoài cửa cung.
Hắn vừa hạ triều, quan bào còn vương hơi sương sớm.
Phía sau là một nhóm quan viên cúi đầu bước theo, chẳng ai dám nhìn thẳng.
Bùi Tri Hành sai người đưa Đoàn Đoàn sang một bên, bảo có vài lời người lớn nói với nhau, trẻ con không nên nghe.
Đoàn Đoàn ôm c.h.ặ.t c.h.â.n ta, nhất quyết không chịu rời.
Hắn nhìn đôi tay nhỏ đang bám lấy vạt áo ta, bỗng nói Bùi Nghiễn thuở bé chưa từng quấn nương như vậy.
Ta bật cười.
“Đứa trẻ được mẫu thân thương yêu t.ử tế mới dám làm nũng.”
“Đứa trẻ chưa từng được thương cho đúng cách mới phải sớm học nhìn sắc mặt người lớn.”
Sắc mặt Bùi Tri Hành thoáng cứng lại.
Hắn thấp giọng biện giải, nói từ nhỏ Bùi Nghiễn chưa từng thiếu ăn thiếu mặc.
Ta chậm rãi nhắc lại một câu quản gia cũ mới nói cho ta biết.
“Nương ngươi đã c.h.ế.t từ ngày nàng bước ra khỏi Bùi phủ.”
Câu ấy năm xưa chính Bùi Tri Hành từng nói với Bùi Nghiễn.
Hôm nay ta trả nguyên lời về cho hắn.
Lần này, hắn không thể phản bác.
Một hồi lâu sau, Bùi Tri Hành mới thừa nhận.
Sau khi ta hòa ly, hắn quả thật đã nói với nhi t.ử rằng ta c.h.ế.t rồi, lại nghiêm cấm người trong phủ nhắc tới tên ta.
Hắn giải thích, làm như vậy là để Bùi Nghiễn thôi mong ngóng.
Đồng thời, hắn cũng cho rằng nếu ta bị cả kinh thành cắt đứt đường lui, đến một ngày cùng đường bí lối, ta sẽ tự biết quay về Bùi gia.
Về sau truyền tới tin thương thuyền chìm, hắn mới thật sự tin rằng ta đã c.h.ế.t.
Bùi Tri Hành nhìn ta rất lâu.
“Tri Ý.”
“Ta đã vì nàng mà giữ mình sáu năm.”
Hắn đem chuyện sáu năm không cưới chính thất mới ra nói như một tấm bằng chứng của thâm tình.
Nhưng hắn không nhắc Liễu Như Ý từng cầm quyền quản gia đến tận ba năm trước.
Không nhắc nàng ta từng ngang nhiên tự xưng là chủ mẫu tương lai của Bùi phủ.
Càng không nhắc sau khi nghe tin ta mất tích, hắn còn mượn danh nghĩa điếu tang để xây cho mình tiếng tốt trọng tình trọng nghĩa.
Ta hỏi thẳng.
“Vậy vì sao bây giờ ngươi lại nhất quyết muốn ta quay về?”
Ánh mắt hắn rơi xuống Đoàn Đoàn.
“Huyết mạch Hạ gia không thể lưu lạc trong nhà thương hộ.”
Đoàn Đoàn nghe hiểu rất rõ.
Thằng bé lập tức ngẩng đầu.
“Ta họ Tạ.”
“Phụ thân ta có thuyền, có nhà.”
“Không cần ông nhặt về.”
Có người đứng gần cửa cung nhịn không được bật cười.
Sắc mặt Bùi Tri Hành trầm xuống.
Hắn quay sang mắng Đoàn Đoàn không có giáo dưỡng.
Ta giơ tay tát thẳng vào mặt hắn.
Âm thanh giòn vang giữa phố.
Trong chớp mắt, bốn phía im phăng phắc.
“Con ta thế nào, chưa đến lượt ngươi dạy.”
Bùi Tri Hành ôm lấy bên má vừa bị đ.á.n.h, vẻ mặt gần như không tin nổi.
Ngày còn ở Bùi phủ, mỗi lần chịu ấm ức ta đều quay về phòng luyện đao.
Ta từng sợ mình nổi giận bên ngoài sẽ khiến người khác nói ta làm phu quân mất thể diện.
Bây giờ, thể diện của hắn có còn hay không chẳng liên quan gì đến ta.
Đoàn Đoàn ngước lên hỏi rất nhỏ.
“Nương, tay người có đau không?”
Ta vẩy vẩy bàn tay.
“Có hơi đau.”
Thằng bé lập tức nghiêm túc nhìn Bùi Tri Hành.
“Mặt ông cứng quá.”
“Lần sau để ta đ.á.n.h thay nương.”
Đám người xung quanh lập tức bật cười lớn hơn.
Bùi Tri Hành tím mặt, phất tay áo bỏ đi.
