Phu Nhân Thừa Tướng - 8
Cập nhật lúc: 22/08/2026 18:03
“Nàng thà tin một thương nhân đã mất tích, cũng không tin người chồng từng sống cùng nàng mười năm?”
Ta đáp.
“Người từng sống với ta mười năm đã tự tay ấn dấu lên khế hòa ly từ lâu.”
“Đợi Tạ Phùng Chu trở về, chúng ta sẽ an gia ở kinh thành.”
“Như vậy mẫu thân ta cũng không cần chịu đường sá xa xôi.”
“Còn Bùi gia, đây là lần cuối ta chừa thể diện.”
Ta xoay người rời đi.
Sau lưng, Bùi Tri Hành bỗng lên tiếng.
“Ngày lễ đội mũ có sứ đoàn hải ngoại vào cung.”
“Có lẽ bọn họ biết tin Tạ Phùng Chu.”
Bước chân ta dừng lại.
Phía sau vang lên một tiếng cười rất khẽ.
Bùi Tri Hành biết mình vừa ném ra mồi nhử ta không thể hoàn toàn làm ngơ.
Đêm trước lễ đội mũ, các tộc lão Bùi gia lại kéo tới Hạ trạch.
Lần này không có xe lễ.
Bùi Tri Hành dẫn Bùi Nghiễn cùng quỳ ngay ngoài cửa.
Hắn cởi áo ngoài.
Bùi Nghiễn cũng bị bắt để trần một bên vai, sau lưng đeo cành gai nhận tội.
Cả con ngõ chật kín người.
Ai nấy đều bàn tán rằng một vị Thừa tướng chịu cúi đầu đến mức này, đủ thấy hắn tình sâu nghĩa nặng.
Bùi Tri Hành quỳ dưới ánh đèn, ngẩng lên nhìn ta.
“Nhiều năm không gặp, nàng vẫn như trước.”
Ánh mắt hắn lúc ấy cố ý mang lại vẻ ngoan ngoãn của thư sinh nghèo từng nhờ ta giúp ôn sách năm xưa.
“Miệng thì cứng.”
“Lòng lại mềm.”
Ta sai người mang một chiếc ghế đặt trong cửa.
Sau đó ngồi xuống, từ đầu đến cuối không hề đỡ hắn.
Bùi Nghiễn dập đầu trước mặt ta.
Nó nói đã đến ba nhà bộ hạ cũ.
Một nhà nhất quyết không chịu gặp.
Nó đành để lại số bạc còn thiếu ở ngoài cửa rồi mới đi.
Việc này nó làm đúng.
Ta gật đầu.
“Ta biết rồi.”
Mắt Bùi Nghiễn lập tức sáng lên.
Nó tưởng một lời công nhận ấy là khe cửa ta đã mở cho nó quay về.
Bùi Tri Hành cũng lập tức nắm lấy cơ hội.
Hắn lấy ra một tờ hôn thư mới đã soạn sẵn.
Hắn nói hồ sơ cũ trong kho quan phủ đã cháy.
Chỉ cần chúng ta bổ sung đăng ký, từ nay có thể coi như chuyện hòa ly chưa từng xảy ra.
Ta không nhìn tờ giấy.
Chỉ hỏi.
“Liễu Như Ý đâu?”
Sắc mặt hắn thoáng thay đổi.
“Nàng ấy đã được đưa về quê.”
Ngay lúc ấy, đầu phố vang lên tiếng khóc của một nữ nhân.
Liễu Như Ý chen qua đám đông chạy tới.
Trong tay nàng ta cầm một tờ chẩn đoán có thai.
Nàng ta vừa khóc vừa nói Bùi Tri Hành từ lâu đã hứa nâng mình lên làm bình thê.
Chỉ chờ sau lễ đội mũ của Bùi Nghiễn là sẽ cho danh phận.
Chuyện “ở nhờ” năm xưa chẳng qua chỉ là lời họ dùng để dỗ ta.
Nói đến đây, Liễu Như Ý đặt tay lên bụng.
“Huống hồ trong này còn có cốt nhục Bùi gia.”
Bùi Tri Hành bật dậy, giật lấy tờ chẩn đoán.
Ta chẳng có hứng thú đứng đó giúp họ phân biệt t.h.a.i thật hay giả.
Chỉ đến lúc này ta mới thấy rõ ý đồ đằng sau màn cởi áo mang gai nhận tội.
Bùi Tri Hành muốn quỳ trước mặt cả con phố.
Muốn dùng ánh mắt thiên hạ ép ta ngồi lại vào vị trí thê t.ử.
Một khi ta nhận, Liễu Như Ý và đứa trẻ trong bụng nàng ta sẽ tự nhiên biến thành chuyện không thể công khai.
Bùi Nghiễn thì hoàn toàn sụp đổ.
Nó lao tới nắm vai Liễu Như Ý.
“Có phải ngươi lại muốn cướp phụ thân của ta không?”
Liễu Như Ý lập tức đẩy nó ra.
Nàng ta mắng mấy năm nay Bùi Nghiễn ăn của nàng, dùng của nàng, đến lúc thân nương trở về lại quay mặt chỉ nhận người ruột thịt.
Hai người lôi kéo nhau ngay giữa bùn nước sau mưa.
Cành gai trên lưng Bùi Tri Hành bị giẫm gãy dưới chân.
Ta quay sang dặn hạ nhân.
“Đóng cửa.”
Trước khi hai cánh cửa khép kín, Bùi Tri Hành vẫn còn gọi tên ta.
Màn nhận tội hắn bày ra không đổi được một câu tha thứ.
Trái lại chỉ khiến đống sổ nợ mục nát giấu nhiều năm bị phơi hết trước mặt người ngoài.
Ngày hôm sau là lễ đội mũ của Bùi Nghiễn.
Sứ đoàn hải ngoại quả nhiên xuất hiện.
Ta tới Bùi phủ chỉ vì muốn hỏi tin Tạ Phùng Chu.
Mẫu thân và Đào Đào ở lại Hạ gia.
Ta chỉ dẫn theo Đoàn Đoàn.
Trước cửa Bùi phủ, xe ngựa của khách quý nối dài cả phố.
Quản sự vừa thấy ta liền cố ý nâng giọng xướng.
“Phu nhân hồi phủ.”
Ta đá bay cuốn danh sách trong tay hắn.
“Gọi sai thêm một lần nữa, ta sẽ bắt ngươi đứng giữa đám tân khách đọc thuộc khế hòa ly.”
Mặt quản sự cứng đờ.
Bùi Tri Hành nghe động tĩnh liền đích thân ra đón.
Hắn làm như không nghe thấy lời vừa rồi, chỉ quay sang bảo Bùi Nghiễn hành lễ với ta.
Hôm nay thiếu niên đã thay lễ phục, đội mũ chỉnh tề.
Nó bước tới quỳ xuống, trán chạm đất rất lâu mới ngẩng lên.
Ta nhận lễ.
Nhưng vị trí chủ mẫu mà Bùi gia cố ý để trống, ta không ngồi.
Ta dẫn Đoàn Đoàn đứng gần phía sứ đoàn hải ngoại.
Trong đoàn quả nhiên có người nhận ra cờ hiệu của Tạ gia.
Vị sứ thần ấy nói thương thuyền của Tạ Phùng Chu từng cứu vương t.ử của họ gặp nạn trên biển.
Vì phải hộ tống người bị thương tới Nam đảo, đoàn thuyền mới đổi lộ trình.
Tạ Phùng Chu vẫn bình an.
Chỉ là ngày trở về sẽ muộn thêm vài hôm.
Tảng đá đè trong lòng ta suốt mấy chục ngày cuối cùng rơi xuống.
Ta không nhịn được mà mỉm cười.
Bùi Tri Hành lại hiểu sai.
Hắn tưởng nụ cười ấy dành cho mình.
Hắn bưng chén rượu đi tới, rõ ràng muốn nhân lúc đông đủ tân khách mà tuyên bố chuyện chúng ta tái hợp.
Đoàn Đoàn lập tức bước lên chắn trước ta.
Bùi Tri Hành thuận tay gạt thằng bé sang bên.
Ta lập tức chắn lại, trở tay khóa cổ tay hắn.
“Trước khi chạm vào nhi t.ử ta, tốt nhất nghĩ cho rõ ngươi còn muốn giữ bàn tay này không.”
Một vị thúc phụ Bùi gia lập tức đập bàn đứng dậy.
Ông ta quát ta là nữ nhân mà dám bất kính với phu chủ.
Đúng lúc ấy, phía sau đám đông vang lên tiếng đầu gậy chạm nền.
Không biết mẫu thân đã tới từ lúc nào.
