Phu Quân "bệnh Ương Tử" Của Ta Lại Là Sát Thần? - 2
Cập nhật lúc: 21/06/2026 15:04
“Thừa tướng vốn chẳng mấy khi qua lại với ta, nay đột nhiên tới viếng thăm, Triều Triều, nàng thấy thế nào?”
Ta thấy thế nào ư?
Tất nhiên là ta chẳng thấy thế nào cả.
Chuyện của cánh đàn ông các người, mắc gì lại đi hỏi ý kiến của một thiếu nữ như ta?
Mấy người thích bày mưu tính kế chính trị, sao lại đi hỏi một đứa chỉ thích mấy chuyện “sắc xuân” như ta làm gì?
Dĩ nhiên, ta không thể nói thật lòng mình như vậy được.
Sau một hồi suy nghĩ, ta cẩn thận quan sát sắc mặt của Điện hạ rồi đáp: “Chắc chắn là... chồn chúc Tết gà, chẳng có ý tốt lành gì đâu ạ.”
Điện hạ đưa tay lên trán thở dài.
Ta ngập ngừng: “... Phải không ạ?”
“Triều Triều,” chàng nhìn ta đầy chân thành, “nàng nên đọc thêm sách đi.”
Vừa nói, chàng vừa đứng dậy, tùy ý phủi phủi ống tay áo, có vẻ như chuẩn bị ra ngoài.
Ánh nắng chan hòa từ cửa hắt vào trong phòng, rơi xuống khoảng trống dưới chân chàng. Chàng đứng trong quầng sáng ấy, toàn thân như được dát một lớp viền vàng nhu hòa.
Thần thái thanh tú, đôi mắt sáng cùng hàng lông mày thanh thoát.
Chẳng hiểu sao ta lại nhìn chàng mà cười: “Điện hạ, ta không thích đọc sách lắm, nhưng ta thích nghe người gọi ta là Triều Triều.”
“Vậy sao,” chàng sải bước ra ngoài, thuận miệng đáp lại, “ta cũng rất thích gọi Triều Triều.”
12
Thực tế, đây không phải lần đầu tiên Thừa tướng gặp riêng Điện hạ.
Nhưng lần nào gặp mặt cũng đều kết thúc trong không khí chẳng mấy vui vẻ.
Nguyên nhân chính là Thừa tướng muốn gả thiên kim tiểu thư nhà mình vào Đông Cung.
“Nàng cũng biết đấy, trong cung ngoài mẫu hậu ta ra còn có một vị Quý phi. Quý phi họ Dương, là em gái của Thừa tướng.”
“Mẫu hậu ta tính tình mềm mỏng, nếu không có sự sủng ái của phụ hoàng thì căn bản khó lòng sinh tồn trong cung. Quý phi lại là người mạnh mẽ, sau này nếu phụ hoàng... e rằng hoàng cung này sẽ trở thành vật trong túi của bà ta.”
“Chuyện đó thì liên quan gì đến việc Thừa tướng muốn gả con gái cho người?”
Điện hạ mỉm cười: “Ta đã nói rõ ràng đến thế rồi, nàng vẫn không hiểu sao?”
Ta gãi gãi má.
Rõ ràng chỗ nào cơ?
Điện hạ thở dài một tiếng.
“Thế nên, ta vốn dĩ sức khỏe yếu ớt, lại bị Quốc sư tiên tri là không sống quá hai mươi tuổi. Nếu tiểu thư nhà họ Dương cũng gả vào Đông Cung, thiên hạ này sau này có lẽ phải đổi sang họ Dương rồi.”
“Hơn nữa,” chàng nghiêng đầu liếc nhìn ta một cái, giọng điệu u uẩn, “một cô nương ngốc nghếch như nàng, sớm muộn cũng bị vị Dương tiểu thư kia ăn tươi nuốt sống thôi.”
“Ta vốn tưởng sau khi chúng ta thành thân, lão ta sẽ từ bỏ ý định đó. Nhưng giờ xem ra, lão ta vẫn chưa chịu thôi đâu.”
“À... ta hiểu rồi, có phải vì không muốn cưới Dương Thời Tích nên Điện hạ mới cưới ta không? Vậy ta có thể làm gì cho người?”
Dương Thời Tích chính là thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng.
Điện hạ nhíu mày: “Không, cưới nàng là vì ta muốn cưới nàng, không liên quan gì đến việc không muốn cưới nàng ta cả.”
“Tuy rằng đúng là có thuận theo thời thế, nhưng vốn dĩ ta đã định cưới nàng rồi.”
“Tất nhiên, nàng cũng không cần phải làm gì cả, chỉ cần ở đây sống cho thật vui vẻ là đủ rồi.”
13
Thế sao mà được?
Thiên hạ sắp đổi chủ đến nơi rồi, sao ta có thể trơ mắt đứng nhìn chứ?
Gian thần lộng quyền từ xưa đến nay đều bị người đời phỉ nhổ, đặc biệt là cả Bệ hạ và Điện hạ rõ ràng đều là người tốt, thiên hạ này vẫn nên mang họ Triệu thì hơn.
Ta chau mày ủ rũ: “Dù chúng ta đã thành thân, nhưng Thừa tướng thông minh như vậy, ngộ nhỡ lão ta nghĩ ra cách khác để ép Dương Thời Tích gả cho người thì sao?”
Điện hạ dường như không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Chàng sải bước bỏ lại ta phía sau, tà áo tung bay chỉ để lại một câu nói:
“Không đâu Triều Triều, lão ta không nghĩ ra được cách nào khác đâu.”
14
Buổi đêm ta vốn ngủ rất say, nhiều khi sáng ra vừa mở mắt, không phải cả người nằm vặn vẹo trong chăn thì cũng là bị Điện hạ hết cách mà ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Nhưng đêm nay, ta lại mơ màng cảm nhận được Điện hạ đã thức dậy.
Chàng dém lại góc chăn cho ta, rồi nhẹ chân nhẹ tay bước xuống giường.
Ta mở mắt, nhất thời chưa thích nghi được với bóng tối, chỉ thấy một bóng người mờ ảo dần đi xa.
Ta dụi mắt, khoác thêm chiếc áo ngoài rồi lén lút đi theo.
Chẳng biết từ lúc nào, xung quanh đã thắp lên vài ngọn đèn cung đình.
Ta nấp sau một bụi cây lớn, cẩn thận thò đầu ra nhìn.
Giữa sân sáng rực, mấy tên thị vệ đang ghì c.h.ặ.t hai sát thủ mặc đồ đen.
Điện hạ bước tới, đứng từ trên cao nhìn xuống bọn chúng.
Chàng đưa tay ra, thị vệ cung kính dâng lên một thanh kiếm đặt vào tay chàng.
Thân kiếm lóe lên hàn quang lạnh lẽo, khiến khí thế quanh người Điện hạ cũng trở nên lãnh khốc vô tình.
Tên sát thủ không hề sợ hãi thanh kiếm trong tay chàng, thậm chí còn lên tiếng khiêu khích: “Ta sẽ không nói cho ngươi biết bất cứ điều gì hết—”
Lời còn chưa dứt, đầu đã lìa khỏi cổ.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe, ta ngã phịch xuống đất, suýt chút nữa thì thét lên thành tiếng.
Giọng nói của Điện hạ vang lên như u linh, khiến người ta không khỏi rùng mình:
“Cô cũng chẳng muốn nghe ngươi nói gì cả.”
Tên sát thủ còn lại cũng vậy, chưa kịp thốt ra chữ nào đã bị Điện hạ đ.â.m một kiếm xuyên tim.
Tuy trong sân có đèn sáng, nhưng có lẽ do ta nhát gan, cứ cảm thấy gió âm u thổi từng trận, vô cùng đáng sợ.
Ta nín thở nhìn về phía Điện hạ một lần nữa.
Lại thấy trên người chàng đầy những vết m.á.u b.ắ.n, chàng đang nghiêng đầu nhìn ta. Khi chạm phải ánh mắt ta, chàng chỉ sững lại một thoáng rồi hạ giọng ôn tồn, dịu dàng: “Triều Triều?”
Chàng từng bước tiến lại gần, hỏi: “Nàng đã thấy gì rồi?”
Ta cuống cuồng bò dậy, cắm đầu chạy thẳng về phía tẩm điện.
Cứu mạng, cứu mạng với!!
Cha ơi, mẹ ơi!
Con gái nhỏ sắp tiêu đời rồi!!!
15
Bài học sinh tồn thứ ba tại Đông Cung: Tuyệt đối không được tò mò những chuyện không nên tò mò.
Ta run cầm cập cuộn tròn trong chăn, mồ hôi vã ra như tắm nhưng không dám lơi lỏng cảnh giác, chỉ dỏng tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng.
Rất nhanh sau đó, tiếng bước chân trầm ổn nện trên sàn gỗ, từng bước từng bước tiến gần đến giường.
Ta nhắm nghiền mắt, thầm nghĩ: “Quả nhiên thiên hạ không có bữa trưa nào miễn phí mà, ngay từ đầu mình không nên vì mấy thứ vàng bạc châu báu đó mà vội vàng gả cho chàng. Xem đi, Thái t.ử bệnh tật ốm yếu gì chứ, rõ ràng là một Diêm Vương tâm xà dạ độc thì có!!”
Trong khoảnh khắc đó, ta ngay cả văn bia mộ cũng đã nghĩ xong rồi, sẽ viết là:
“Nơi đây chôn cất một tuyệt thế mỹ nhân vì tham tài mà vĩnh viễn yên giấc ngàn thu.”
Dù sao c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t rồi, ai mà biết ta có phải tuyệt thế mỹ nhân thật không, cứ giành lấy cái danh hão trước đã.
