Phu Quân Chết Rồi, Ta Bày Tiệc Ăn Mừng - Chương 18: 18
Cập nhật lúc: 12/09/2026 01:02
Hà thị tông tộc rặt một duộc lãnh án lưu đày viễn xứ.
Của hồi môn đồ sộ của ta, nương theo đó dĩ nhiên chả buồn hiến nộp thêm nữa.
Kim quang ch.óp nhoáng loang lóa lóe tung tóe trước mắt, toàn lũ xối phân ngậm ngải văng loạn xạ:
[Con đĩ rách này rốt cục hốt mẻ thắng đậm tới đ.í.t luôn hả? Chó đẻ bất công nhể!]
[Tác giả đờ mờ tổ tông mười tám đời nhà mày! CP mị lọt hố nằm ngay đơ ra đó t.h.ả.m thiết nhường này! Ả dựa hơi cái mẹ gì mà vẫn nhởn nhơ sống chớ?]
[Chõ cái mặt vô ngó bản mặt đắc chí vểnh mỏ thối kia của ả đi kìa! Con mẹ nó cơm thừa ngày mót tui nôn dốc nôn tháo văng tứa lưa rồi!]
[Đếch ổn rồi, phúng tao hận đéo sống nổi luôn đó, tao gom rước một xe bồn giang hồ nện đập ả cho bằng c.h.ế.t!]
Ta ngang tàng trỏ thẳng ngón giữa thối mặt về chòm Kim tự.
Âm điệu lướt khoan t.h.a.i lâng lâng nhè nhẹ:
“Đếch phục hả?
“Đếch phục thì——ngậm mồm nín đi!”
Ta ngắc chừng dừng khựng, thả hồn chiêm bái từng đợt nhảy nhót cuồng điên thét gầm của dải Kim tự, vểnh mỏ cười nhạt nhòa.
“Luận lại rốt cuộc cũng nên cất lời tạ đội ơn sâu bọn bây.
“Nhược bằng đéo có lũ tụi bây nhắc tuồng nỉ non bên tai, ta biết đéo gì mớ tuồng hát tuyệt tác hay đáo để nằm trong cỗ áo quan được a.
“Ầy dà, phu quân tèo rồi, mẹ chồng sập nguồn, nọc thù chôn xác sạch bách, sao mà bây chừ, lão nương bần cùng rớt mùng tơi lơ ngơ sót mỗi mớ tiền vàng cơ chứ.
“Mớ thời gian này, sảng khoái vinh hiển phồn hoa tột đỉnh chớ nhể.”
Ta bạo dạn nghiêng ngoẹo cổ, thốt một tiếng tha thiết kêu gọi chân thành:
“Ngộ nhỡ mà các cưng thực sự trào phúng uất ức ngỏm củ tỏi, ta cũng hào phóng bày cỗ linh đình thiết yến bồi táng tiễn đưa các cưng một chặp a.”
Kim tự triệt để điên loạn nhừ t.ử:
[¥%& Con điếm thối này, ả dám chọc ngoáy đá đểu khiêu khích chúng tao!]
[Đệt cụ! Cái sập app nát ch.ó đẻ này sao bay ban ắc khóa mõm tao miết dị?]
[...]
Chữ nghĩa rống trương bự phồng, sáng ch.ói lóa lập lòe.
Chốt sổ chung cục——
[Bùm!]
Một âm thanh ùn ục rền vang.
Kim tự nổ tan tành thành từng mảng vỡ, mục nát hòa tan vào cõi nắng trưa lộng lẫy.
Thế giới rốt cục quay gót rũ sạch ô nhục mà trở về thanh tịnh.
Làn gió vờn thoáng trên lọn tóc mây, ta hững hờ vỗ khẽ đôi gấu tay áo.
Cất bước quay ngoắt xoay lưng vạch lối rảo thẳng tiến tới chân trời không vương vấn mù mịt bóng đen tương lai phơi phới của riêng ta.
(Toàn văn hoàn)
