Phu Quân Ép Ta Ngừng Kim - 7
Cập nhật lúc: 14/09/2026 10:06
Hàn Cảnh Niên đứng ngây ra nhìn t.h.i t.h.ể lại xuất hiện trên đất.
Sau đó hắn bỗng nhấc chân, xoay người chạy ra khỏi nhà.
Ngay sau đó, cửa nhà ta bị hắn đập vang.
“Của hồi môn ta trả hết cho ngươi!”
“Một chút cũng không lấy nữa!”
“Mau nói làm thế nào mới giữ được mạng!”
Ta nhìn từng rương của hồi môn được khiêng vào nhà, lúc ấy mới ngoắc ngón tay với Hàn Cảnh Niên đang vểnh tai chờ nghe, bảo hắn ghé gần hơn.
Hắn lập tức đưa đầu lại.
Ta rút cây gậy giấu sau lưng, nhắm thẳng sau gáy hắn mà giáng thật mạnh thêm một cái.
Hai chân hắn mềm nhũn, lần nữa ngất lịm.
Bị lần thứ hai rồi mà vẫn không biết đề phòng.
Ta vẫn đưa hắn về Hàn gia như cũ.
Cứu hắn sao?
Ta không có ý định ấy.
Ta tiếp tục ngủ đến đêm, để Liễu Nương gọi hắn dậy vậy.
Cái mạng Hàn Cảnh Niên đúng là chịu hành hạ giỏi hơn ta tưởng, tỉnh lại sớm không ít.
Trời vừa nhá nhem, cương thi trong sân còn chưa cử động, hắn đã tỉnh.
Vừa mở mắt nhìn, phát hiện mình lại nằm trước cửa nhà, lập tức sợ đến tỉnh hẳn.
Sau đó hắn loạng choạng chạy tới cửa nhà ta đập ầm ầm.
“Ngươi đã nhận bạc rồi, lời nói phải giữ chứ!”
“Độc phụ!”
“Mau lên tiếng!”
Ta lười đáp, mang hai cây gỗ thô tới chống cửa thật chắc.
Hàn Cảnh Niên đẩy mãi không được, cuối cùng yên lặng một lúc.
Chẳng bao lâu sau, ch.ó trong sân bỗng sủa điên cuồng.
Nó lao bốn chân, bám sát m.ô.n.g kẻ vừa chui qua lỗ ch.ó mà c.ắ.n.
“Á á á, tránh ra!”
Kẻ kia ôm m.ô.n.g, chân chạy nhanh như gió quanh sân.
Có trộm!
Ta giật mình, xách chổi đuổi theo.
“Đừng đ.á.n.h nữa!”
“Là ta!”
“Ta là phu quân của ngươi!”
“Con ch.ó ngu nào thế này, mắt mọc ra để trang trí à?”
Ta nhìn kỹ.
Lại là tên Hàn Cảnh Niên này?
Hắn vừa bò qua lỗ ch.ó, người vốn đã chật vật lại phủ thêm một lớp bẩn.
Gấu áo dính thứ chẳng biết là bùn hay phân, sau m.ô.n.g còn dính mấy nhúm lông ch.ó.
Giờ hắn đang dùng cả tay lẫn chân bò về phía trước, né chổi của ta, trông chẳng khác gì người rừng.
“Rốt cuộc ngươi đang làm gì vậy?”
Ta thật sự không hiểu.
Hắn ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Chậm mất nửa nhịp mới nhận ra mình đang chật vật đến mức nào, vội lồm cồm đứng dậy.
“Độc phụ!”
“Ngươi đã nhận bạc của ta, dựa vào đâu không chịu cứu ta?”
“Độc phụ nào lấy tiền rồi còn chịu cứu người?”
Ta đáp.
“Loại ngươi nói phải gọi là thánh nữ mới đúng.”
Lúc này hắn mới hiểu mình mắc lừa, lập tức nổi trận lôi đình.
“Được, coi như ngươi giỏi.”
Hắn tức đến hỏng cả đầu, giơ ngón cái với ta rồi ngã vật xuống đất ăn vạ.
“Không cứu thì tùy ngươi.”
“Muốn c.h.ế.t thì chúng ta cùng c.h.ế.t ở đây!”
“Phu thê vốn là chim chung rừng.”
“Ngươi đã mặc kệ sống c.h.ế.t của ta trước, vậy ta cứ nằm lì trong sân ngươi.”
“Chờ nữ quỷ tới, để nàng c.ắ.n c.h.ế.t cả ngươi lẫn ta!”
Đúng là đồ điên.
Ta cạn lời.
“Cắn hắn cho ta!”
Ta gọi con ch.ó giữ cửa.
Lập tức con ch.ó lại sủa rồi xông lên, Hàn Cảnh Niên sợ đến chạy trốn khắp nơi.
“Ngươi cứ nằm tiếp đi.”
Ta lạnh giọng.
“Bị ch.ó c.ắ.n mất mạng thì cũng không trách được ta.”
Miệng hắn vẫn c.h.ử.i không ngừng, cuối cùng lại bị ch.ó đuổi thẳng lên cây.
Hai tay ôm lấy thân cây, hắn cười điên dại.
“Lần này không với tới ta nữa chứ, đồ ch.ó ngu!”
“Hứa Thiên Thiên, ngươi nghe cho rõ, tối nay ta ở lì trên cây này không đi, ngươi làm gì được ta?”
“Ta sẽ chờ nữ quỷ kia tới, kéo ngươi c.h.ế.t cùng!”
“Ha ha ha ha ha!”
Hắn ngửa đầu cười lớn.
Cũng chẳng biết có gì đáng cười.
Ta nhìn cành cây chẳng mấy chắc chắn kia, trên mặt không biểu cảm.
“Vậy cứ ở đó đi.”
“Ta nói lời xấu trước, đêm sắp sâu rồi.”
“Bây giờ còn không nghĩ cách giữ mạng, chờ trời tối hẳn là ngươi chắc chắn mất mạng.”
Hắn như đã hoàn toàn bất chấp.
“Ta không quan tâm!”
“Ta rơi vào tình cảnh hôm nay đều là do ngươi hại!”
“Có thể kéo ngươi cùng bị nữ quỷ g.i.ế.c, ta c.h.ế.t cũng cam lòng!”
Ồ, nói cứ như mình là anh hùng xả thân vì nghĩa.
Ta ngẩng đầu nhìn lên.
Bầu trời đã tối đen, mây dày đang tan, mặt trăng sắp lộ ra.
“Ngươi vui là được, thích ngồi trên đó bao lâu thì cứ ngồi.”
Ta nhún vai, vào nhà mang chiếc bàn nhỏ đặt đồ ăn vặt ra ngoài.
Ta ngồi trước bàn, thong thả ăn mứt quả, chờ xem kịch.
Đám mây cuối cùng cũng tan hết.
Vầng trăng tròn lộ ra.
Trong chớp mắt, gió bỗng nổi lớn.
Cách một bức tường, ta dường như vẫn nghe được tiếng xương cốt nối lại lách cách.
Kẻ trên cây nhìn thấy nhiều hơn ta.
Trong mắt hắn lập tức lộ vẻ sợ hãi, có lẽ tận mắt nhìn thấy thi biến.
Toàn thân hắn run lên không ngừng, hạ giọng cầu xin ta.
“Nàng… nàng lại tỉnh rồi!”
“Đang đi tìm ta khắp nơi!”
“Thiên Thiên, Thiên Nương, ta cầu xin ngươi còn không được sao?”
“Mau nói xem có cách nào g.i.ế.c nàng!”
“Nếu ngươi còn không nói, hai chúng ta thật sự sẽ c.h.ế.t cùng nhau đấy!”
Bây giờ mới chịu mở miệng cầu ta.
Ta thong thả ăn một miếng mứt, tùy ý đáp.
“Vừa rồi ngươi nói gì?”
“Nhỏ quá, ta không nghe rõ một chữ!”
Hắn nghiến c.h.ặ.t răng, vừa oán vừa khó xử, một lúc lâu mới nặn ra được một câu.
“Ta nói coi như ta cầu xin ngươi cứu mạng!”
“Thiên Thiên à, nhớ tới trước kia chúng ta dù sao cũng từng làm phu thê, giúp ta giữ mạng có được không?”
“Người rộng lượng đừng chấp nhặt với ta.”
“Xin làm việc thiện, cứu ta một mạng!”
Ta nhướng mày.
“Nói lớn hơn chút, vẫn không nghe rõ.”
“Cầu ngươi cứu ta!”
“Nàng sắp tìm tới đây rồi!”
Hắn như lại nhìn thấy thứ gì càng đáng sợ, cổ họng gần như gào vỡ.
Lần này cuối cùng cũng đủ lớn.
