Phu Quân Giả Chết, Ta Cho Hắn Chết Hẳn - Chương 6: Hết

Cập nhật lúc: 05/08/2026 03:02

Nhưng bà ta không biết, nguyên nhân ta cố ý chờ đến khi Sơn Đào tố cáo, kéo dài tới hiện tại mới đưa ra một đòn chí mạng, chính là để Mạnh Chi Vi tận mắt nhìn thấy c.h.ế.t là một chuyện đáng sợ đến nhường nào.

Mạnh Chi Vi sớm đã bị dọa vỡ mật, d.ụ.c vọng cầu sinh vượt qua tất cả.

Thấy vị cô mẫu ngày thường hòa nhã, từng hứa sẽ để nàng ta hưởng vinh hoa phú quý cả đời trong tướng quân phủ nay trở mặt, nàng ta hoàn toàn sụp đổ.

"Rõ ràng là các người bảo Bùi Yến giả c.h.ế.t, dựa vào đâu chuyện bại lộ lại chỉ đẩy một mình ta ra gánh tội!"

Trưởng công chúa lập tức lên tinh thần, ra hiệu cho Đại lý từ thiếu khanh bên cạnh:

"Ghi hết lại, đây là khẩu cung."

Bà mẫu vội xông tới bịt miệng Mạnh Chi Vi:

"Ngươi đừng hồ ngôn loạn ngữ!"

Mạnh Chi Vi trở tay tát bà ta một cái:

“Ngươi chính là muốn để ta thay tất cả các người đi c.h.ế.t! ”

“Năm đó ngươi thèm muốn của hồi môn của Sở Vân Thư, lại khinh thường nàng ta xuất thân thương hộ, bèn cùng Bùi Yến bày độc kế, để hắn giả c.h.ế.t trên chiến trường. ”

“Làm vậy không chỉ giữ được một mạng cho Bùi Yến, miễn cho hắn vất vả chinh chiến, còn có thể mượn đề phát huy, chèn ép Sở Vân Thư đoạt của hồi môn của nàng ta! ”

"Để ta làm bình thê cho Bùi Yến, chẳng qua là thấy ta tính tình mềm yếu, không có chỗ dựa, dễ nắm trong tay, muốn nâng đỡ con rối là ta, tiếp tục dùng ta để khống chế Bùi Yến mà thôi!"

Nghe tiếng gào giận dữ của Mạnh Chi Vi, tất cả mọi người đều hít ngược một hơi lạnh.

Ta càng phối hợp khóc ngất ngay tại chỗ: "

Bà mẫu, từ khi con dâu vào phủ tới nay, nơi nơi hiếu thuận, không dám có một ngày lười biếng, không ngờ người lại nhẫn tâm như vậy, để phu quân giả c.h.ế.t nhằm đoạt của hồi môn của con! "

“Mấy năm nay con chịu những ánh mắt khinh thường thì tính là gì? ”

“Mấy năm nay con chịu những khổ cực thì tính là gì? ”

“Mấy năm nay vì chống đỡ tướng quân phủ, mỗi tháng đưa cho các người bạc trắng lóa, lại tính là gì? ”

"Nếu người chướng mắt con, từ đầu đã có thể nói rõ, tướng quân phủ các người hại con khổ quá..."

Tuy ban đầu là giả khóc, nhưng nghĩ tới những gì bản thân đã trải qua, cuối cùng vẫn rơi hai hàng nước mắt thật.

Trong lời tố cáo thề thốt của Mạnh Chi Vi, ba người bị dẫn đi cùng nhau.

Rất nhanh, tin đồn cha mẹ Bùi Yến vì mưu đoạt gia sản con dâu mà để Bùi Yến giả c.h.ế.t lan khắp kinh thành.

Còn tin đồn Mạnh Chi Vi vì mưu đoạt tài sản tướng quân phủ mang theo dã chủng hai tháng mưu toan làm bình thê cũng bị người ta bàn tán say sưa.

Tuy là lời đồn nhưng trong lúc lan truyền những người nghe được dần dần thêm mắm thêm muối khiến câu chuyện càng phong phú.

Vì vậy khi truyền tới tai bệ hạ, nó đã biến thành Bùi Yến giả c.h.ế.t thoát thân, Mạnh Chi Vi m.a.n.g t.h.a.i con của mã phu tới tráo đổi, vác bụng ép cung, một đám người suýt nữa oan c.h.ế.t nguyên phối.

Còn Bùi Yến trong lời đồn ấy, mọi người nói hắn vì đi uống hoa t.ử nên bị vướng chân không kịp trở về, đợi khi tình cờ vội chạy về, tướng quân phủ đã người đi nhà trống, hắn hoảng sợ nên bỏ trốn.

Bệ hạ nổi giận, tống đám người Mạnh Chi Vi vào ngục, chuẩn bị thu hậu vấn trảm.

Còn Bùi Yến thì càng bị ban lệnh treo thưởng dán khắp nơi, nếu có tung tích, g.i.ế.c không cần hỏi.

Đến lượt ta, bệ hạ cảm niệm nỗi oan ức và vất vả của ta, tuy tước đi danh hiệu tướng quân phu nhân, nhưng nghĩ đến ba năm phụng dưỡng, chí thuần chí hiếu, bèn phong ta làm Hiếu Thuần huyện chủ.

Sau khi nhận chỉ tạ ơn, ta giải tán mọi người trong tướng quân phủ, một mình tới thiên viện.

Trong cái giếng cạn bỏ hoang, Bùi Yến c.h.ế.t không nhắm mắt.

Ta vừa lấp đất vừa cười:

"Bùi Yến, ngươi lừa ta ba năm, ta chỉ lừa các ngươi một lần, tính ra vẫn là ta chịu thiệt, nhưng con người ta không ghi thù, không chỉ không trách ngươi, còn sẽ đưa cả nhà ngươi xuống dưới gặp ngươi."

Từng xẻng từng sẻ đất vàng phủ xuống, Bùi Yến hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

Xử lý xong hắn, ta lại tới thiên lao, lấy thân phận con dâu thăm cha chồng bà mẫu.

Nhìn ta mặt mày xuân phong đắc ý, mắt bọn họ suýt lồi ra ngoài:

"Rốt cuộc ngươi đã làm gì Bùi Yến?"

Ta tùy tay ném cho quan sai một thỏi vàng, đuổi tuần tra đi rồi cười:

“Đúng như các người đoán, đêm ấy hắn quả thật đã tới tìm ta. ”

"Bà mẫu, ngươi còn nhớ từng tìm mã phu muốn làm nhục ta không? Sau lần đó, ta liền mang đao bên người để phòng bất chắc, không ngờ lần đầu tiên rút đao lại chĩa vào đứa con trai ngoan của người."

Sắc mặt bà mẫu lập tức tái xanh, cách song sắt lao mạnh về phía ta:

"Tiện nhân, ta g.i.ế.c ngươi!"

Ta không lùi mà tiến, hạ thấp giọng mở miệng:

"Đúng rồi, còn một chuyện nữa, e rằng người không biết... chuyện Bùi Yến giả c.h.ế.t, ngay từ đầu ta đã biết rõ tất cả."

Lần này cha chồng bà mẫu không gào cũng chẳng hét nữa, ánh mắt bọn họ nhìn ta như đang nhìn quỷ quái:

"Sao có thể? Nếu ngươi biết, sao có thể nhịn được ba năm?"

Ta hơi mỉm cười, không giải thích.

Sao lại không biết được chứ?

Tướng quân phủ của bọn họ dựa vào quân công của Bùi Yến, vốn chẳng có căn cơ, có thể duy trì tới nay toàn nhờ vàng bạc khế đất ta mang tới.

Điền trang kia sau khi ta thành thân bị bà mẫu đòi lấy, nhập vào danh nghĩa tướng quân phủ, công nhân cũng nhanh ch.óng bị thay m.á.u.

Nhưng trong số người mới thay vào, sao có thể bảo đảm không có tai mắt của ta?

Từ ngày Bùi Yến trở về, ta đã biết rồi.

Biết hắn dựa vào năm trăm lượng bạc ta chi mỗi tháng, mang theo Mạnh Chi Vi sống những ngày tháng thần tiên, biết bọn họ âm thầm tính kế, định hại thanh danh ta trong yến tiệc mùa xuân.

Đêm Bùi Yến tới tìm ta, hắn còn chưa đến nơi, tin tức hắn giả trang thành hái hoa tặc đi trên đường đã truyền tới tay ta.

Ngay cả lá thư bọn họ tự tay viết, từng sửa qua mấy lần, ta cũng biết rõ từng chút.

Không chỉ vậy, ngày tháng ở phần lạc khoản cuối cùng còn là do chính ta sai người thêm vào.

Mà t.h.u.ố.c bổ giúp Mạnh Chi Vi thân thể hàn lạnh thuận lợi mang thai, càng là do chính ta sai đại phu thêm vào, đáng tiếc nàng ta vẫn vô dụng, dày vò suốt ba năm mới cuối cùng mang thai.

Có lẽ bọn họ vĩnh viễn cũng không ngờ được, bọn họ tự cho là cao tại thượng tính kế ta, lại bị chính nữ nhi thương hộ mà bọn họ khinh thường nhất bày lại một ván.

Bọn họ càng không biết, từ khoảnh khắc Bùi Yến giả c.h.ế.t, thứ ta muốn đã không còn là tình yêu của phu quân, càng không phải hạnh phúc nơi trần thế.

Ta để trưởng tỷ tiếp cận trưởng công chúa, thuận theo sở thích của nàng, khéo léo lấy lòng, tất cả đều vì ngày hôm nay, lật đổ tất cả những kẻ thích kế hại ta, vì một tiểu nữ nhi nhà thương hộ như ta mưu lấy một phong hào, một chỗ dựa thật sự.

Mà nay ta đã làm được.

Ta nhìn cha chồng bà mẫu sụp đổ mềm nhún trên đất, cười đến rơi nước mắt:

“Đừng gào nữa, ngày thu hậu vấn trảm sắp tới rồi”

" Hiện tại ta là huyện chủ do hoàng đế thân phong, bệ hạ cảm niệm ta thủ tiết vì Bùi Yến, phụng dưỡng cha chồng, đặc biệt ban phong hiệu Hiếu Thuần."

Đôi mắt đỏ ngầu của hai người c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm ta lại không nói ra nổi một lời.

Dẫu sao hoàng đế đã đích thân ban phong hiệu, cho dù sai rồi, cho dù là án oan, cũng tuyệt đối không có khả năng lật án.

Bởi vì trên đời này không ai có thể khiến hoàng đế nhận sai, bọn họ không còn cơ hội nữa.

Hai người như bị rút hết xương, mềm oặt trên nền đất bẩn thỉu trong lao, ánh mắt rã rời, không bao giờ bò dậy nổi nữa.

Còn ta đón lấy ánh sáng, từng bước đi ra khỏi bóng tối, đi vào quang minh, đi vào những ngày tháng tốt đẹp chỉ thuộc về riêng mình ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.