Phu Quân Giả Chết Theo Muội Muội Bỏ Trốn, Ta Liền Tiễn Cả Hai Xuống Địa Ngục - Chương 5
Cập nhật lúc: 20/08/2026 16:03
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh nhạt đáp lời.
"Vệ Chiêu, ta là thê t.ử đường đường chính chính của chàng, còn Lệ Hoa chính là muội muội ruột của thê t.ử chàng."
"Chàng bỏ mặc thê t.ử của mình không mảy may quan tâm, lại chỉ chăm chăm ân cần săn sóc ngay trước mặt muội muội ta."
"Phải nhớ cho kỹ rằng, nàng ta vốn dĩ là một phụ nhân đã có gia thất đàng hoàng."
Có lẽ câu nói cuối cùng đã chạm đúng chỗ đau nhói trong lòng Vệ Chiêu, khiến hắn tức giận đến mức thẹn quá hóa giận.
"Ôn Lệ Thù, nàng tự tai nghe xem bản thân đang thốt ra những lời đê tiện gì thế hả."
"Ta, Vệ Chiêu đây, đối với Lệ Hoa từ trước đến nay chỉ tồn tại tình nghĩa huynh muội trong sáng, tuyệt đối không có lấy một nửa phần ý đồ bẩn thỉu nào."
"Vậy mà qua cái miệng lưỡi độc địa của nàng lại bóp méo thành ra dơ bẩn khó nghe như thế, rốt cuộc trong đầu nàng đang mưu tính dụng tâm gì hả?"
"Quả nhiên là hạng nữ nhi sinh ra từ gia đình thương nhân không thể bước nổi lên mặt bàn, đến dòng m.á.u chảy trong xương cốt cũng hèn hạ như nhau."
Nói xong những lời hằn học đó, hắn phất mạnh tay áo rồi đùng đùng bỏ đi.
Ta đứng tại chỗ, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc.
Mẫu thân ta trong mắt hắn là thấp hèn, vậy thì mẫu thân của Ôn Lệ Hoa thuở trước chẳng phải cũng chỉ là một ca kỹ lầu xanh đê tiện hay sao, thử hỏi cao quý hơn được điểm nào?
Có thể nhìn thấu một điều, sang hèn cao thấp suy cho cùng đều phải tùy thuộc vào cách nhìn của từng người.
Chỉ vào đêm hôm ấy, ta “sảy thai”.
Bà bà được nha hoàn đỡ vội vã bước vào phòng, khi nhìn thấy vũng m.á.u đỏ tươi vương vãi giữa hai chân ta, liền ôm mặt khóc lóc t.h.ả.m thiết kêu trời trách đất.
Đám nha hoàn quỳ rạp dưới đất, nức nở bẩm báo:
"Đều tại ngày hôm qua phu nhân phải đi bộ một quãng đường dài để trở về thành, đêm xuống vừa lạnh lẽo vừa hoảng sợ, lại thêm lao lực quá độ."
"Lão phu nhân ơi, đại phu đã từng bắt mạch và nói rằng cái t.h.a.i này vốn dĩ rất ổn định, tỉ lệ lớn rất có thể là một nam đinh đấy ạ."
Bà bà nghe xong liền kinh hoàng thất sắc:
"Đi bộ đường dài về thành ư? Rốt cuộc đầu đuôi câu chuyện là thế nào?"
Nha hoàn liền ấp a ấp úng đem toàn bộ sự thật thuật lại một lượt, khiến bà bà tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, chỉ muốn lập tức xông thẳng đến nhà họ Yến để tìm Ôn Lệ Hoa ba mặt một lời.
"Ôn Lệ Hoa ngươi lại dám cả gan ra tay hãm hại cả tôn t.ử của nhà họ Vệ ta."
"Ta nhất định phải đến tận cửa nhà chồng nó để hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc gia giáo nhà họ dạy kiểu gì mà nuôi ra một kẻ lẳng lơ, không biết liêm sỉ đến thế!"
“Đang yên đang lành lại cứ bám riết lấy tỷ phu của mình, hại tỷ tỷ sảy t.h.a.i mất con, đúng là một mầm mống họa thủy, sao chổi hại người mà!”
Vào lúc bà bà đùng đùng mang người đến phủ họ Yến làm loạn, Yến mẫu đang dịu dàng ân cần thăm hỏi Lệ Hoa.
Nguyên nhân là bởi bên ngoài thiên hạ đều đồn đại rằng, sở dĩ Lệ Hoa bị trẹo chân trong buổi dã ngoại là vì lòng thành muốn lên núi cầu phúc cho sức khỏe của Yến mẫu.
Kết quả bây giờ bị bà bà nhà họ Vệ chỉ thẳng vào mũi mắng nhiếc giữa chốn đông người, khiến ai nấy mới vỡ lẽ ra sự thật rằng nàng ta đã vô sỉ cưỡi chung một con ngựa cùng tỷ phu trở về thành, còn nhẫn tâm bỏ mặc tỷ tỷ cô độc ở chốn hoang vu, gián tiếp gây làm tỷ tỷ t.h.a.i sảy.
Sắc mặt của Yến mẫu lúc ấy lập tức biến sắc tối sầm lại, trong lòng hận không thể bóp c.h.ế.t Ôn Lệ Hoa ngay tại chỗ cho hả giận.
Yến Trường Tức khi hay tin dữ này, sắc mặt cũng âm trầm đáng sợ tựa nước hồ đóng băng.
Cảnh tượng trớ trêu trước mắt này, sao lại có nét tương đồng đến kỳ lạ với quá khứ năm xưa.
Hắn ta thông minh nhường ấy, sao lại không nhận ra nguyên nhân vì sao Vệ Chiêu ngày hôm đó lại nhẫn tâm vứt bỏ ta, ngược lại ôm ấp đưa Lệ Hoa về thành?
Chưa cần bàn đến việc hai kẻ đó rốt cuộc có gian tình mờ ám gì không thể để người đời biết hay không, chỉ riêng hành động cưỡi chung một ngựa, ôm ấp thân mật chốn đông người như thế.
Liệu giữa bọn họ đã thực sự xảy ra chuyện vượt rào chưa, thử hỏi ai có thể dám khẳng định chắc chắn?
Lệ Hoa dẫu có trăm cái miệng cũng chẳng tài nào biện minh nổi cho bản thân, lập tức bị Yến mẫu trừng phạt bắt quỳ gối kiểm điểm trong từ đường lạnh lẽo, đồng thời ra lệnh cấm túc hoàn toàn trong phủ.
Ngay cả Yến Trường Tức cũng bắt đầu nuôi lòng hoài nghi về sự chung thủy của nàng ta, mở miệng mắng nhiếc nàng ta là dâm phụ lẳng lơ không hơn không kém.
Nghe đồn rằng phu thê bọn họ đã cãi vã đến mức kịch liệt, trong cơn phẫn nộ Yến Trường Tức đã giáng cho Lệ Hoa một cái tát trời giáng, khiến gò má nàng ta sưng vù lệch hẳn sang một bên.
Đến khi màn đêm buông xuống, Vệ Chiêu lén lút đến tìm ta, trong lòng đầy rẫy sự áy náy khôn nguôi.
Ta lạnh lùng cự tuyệt không chịu gặp mặt, hắn ta đành quỳ sụp ngoài cửa phòng, vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết vừa cất lời xin lỗi đứa con chưa kịp chào đời của chúng ta.
Mãi cho đến tận nửa đêm về sáng, khi sức lực đã cạn kiệt, hắn mới được gia đìu cẩn thận dìu đỡ rời đi.
Đợi đến khi bóng người khuất hẳn, ta thản nhiên rút chiếc băng vệ kỳ kinh nguyệt ra, sai nha hoàn lén lút mang ra khoảng sân sau châm lửa thiêu rụi thành tro.
Ngươi xem đấy.
Chỉ cần bỏ ra một chút tiền tài vốn liếng, việc mua chuộc một tên đại phu tầm thường vốn chẳng có gì khó khăn.
Chuyện thực sự bị sảy thai, hay chỉ đơn thuần là đến kỳ kinh nguyệt, rốt cuộc là thế nào chẳng phải hoàn toàn do một lời định đoạt từ miệng ta hay sao.
Trải qua biến cố lần đó, thái độ của Vệ Chiêu đối với ta trở nên ân cần và quan tâm hơn trước rất nhiều.
Ta nhân cơ hội đó nhờ cậy hắn đứng ra làm cầu nối mối quan hệ xã giao, vì trong lòng hắn đang mang sự dội chuộc áy náy nên bất cứ yêu cầu nào ta đưa ra hắn đều gật đầu đáp ứng toàn bộ.
Dưới sự hậu thuẫn bằng nguồn tài chính hùng hậu của ta cùng với các mối quan hệ giao thiệp của hắn, ta bắt đầu tung vốn nâng đỡ các vị biểu huynh bên nhà ngoại tổ đứng vững trên thương trường.
Chỉ trong một thời gian ngắn, chúng ta thuận lợi chen chân vào mạng lưới hoàng thương cao cấp, giành được những đơn hàng giao thương quy mô lớn ở cả vùng biển hải ngoại, công việc làm ăn ngày càng phất lên như diều gặp gió.
Chưa đầy nửa năm ngắn ngủi, thế lực gia tộc của chúng ta đã bành trướng lớn mạnh đến mức khiến ai nấy đều phải nể sợ.
Ngược lại với bức tranh huy hoàng ấy, cuộc sống của Ôn Lệ Hoa ở nhà họ Yến lại rơi vào bước đường cùng vô cùng t.h.ả.m hại.
Bởi vì Yến Trường Tức vẫn luôn ôm mối hoài nghi sâu sắc rằng nàng ta sớm đã dan díu tư thông với Vệ Chiêu từ lâu, trong lòng hắn ta coi nàng ta là một thứ đàn bà dơ bẩn bốc mùi, thà rằng sủng ái mấy vị bình thiếp mới nạp chứ kiên quyết không thèm chạm vào người nàng ta dù chỉ một ngón tay.
Ngay cả Yến mẫu vốn nổi tiếng là người rộng lượng khoan dung nay cũng hoàn toàn lật mặt, thay đổi hẳn thái độ hòa ái ngày xưa, trăm phương ngàn kế tìm đủ mọi lý do để bắt bẻ, đày đọa Lệ Hoa.
Bà ta không dưới một lần công khai chì chiết mắng chải rằng, nữ nhi sinh ra từ bụng ca kỹ quả nhiên bản tính trong xương cốt đều lẳng lơ đê tiện như nhau.
Thuở trước thì cướp đoạt hôn phu của tỷ tỷ mình, đến khi cướp được vào tay rồi lại chẳng biết trân trọng gìn giữ, bây giờ lại mặt dày đi cướp luôn cả phu quân của tỷ tỷ ruột, tâm địa độc ác tột cùng.
Có được lời khẳng định chắc như đinh đóng cột từ chính miệng Yến mẫu, cái tiếng xấu hồng hạnh vượt tường, dan díu không rõ ràng với tỷ phu của Lệ Hoa coi như đã được đóng đinh.
Danh tiếng và phẩm hạnh của Ôn Lệ Hoa chính thức sụp đổ hoàn toàn, trở thành trò cười tiêu khiển cho đám quý phụ cao môn khắp chốn kinh thành.
Song song với đó, đám thiếp thất trong phủ họ Yến lần lượt m.a.n.g t.h.a.i báo tin vui.
Được sự ngầm dung túng từ phía Yến Trường Tức, từng người một thi nhau tìm cách chèn ép, công khai chống đối Lệ Hoa, khiến nàng ta tức giận đến mức uất hận.
Đến khi những đứa thứ t.ử, thứ nữ lần lượt cất tiếng khóc chào đời, Ôn Lệ Hoa trong cái phủ Bá tước ấy đã hoàn toàn trở thành một kẻ thấp kém ai cũng có thể giẫm đạp, bắt nạt.
