Phu Quân Hai Mặt Của Ta - 3

Cập nhật lúc: 27/08/2026 11:02

Đêm đến, ta chờ nghe chàng nói mớ.

Kỳ Chiếu Xuyên lên tiếng.

“Hôm nay nói hơi nhiều.”

“Nàng hình như rất thích.”

Ta vùi trong chăn cười thầm.

Hóa ra chàng vẫn luôn ghi nhớ.

“Nàng dựa quá gần.”

“Trên người có mùi hoa huệ.”

“Muốn nắm tay nàng.”

Nụ cười của ta khựng lại.

Bàn tay đặt trên mặt chăn lén lút nhích về phía chàng.

Kỳ Chiếu Xuyên không động.

Ta lại dịch tới gần hơn một chút.

Ngón út chạm vào mu bàn tay chàng.

Ngay sau đó, chàng lật bàn tay lại, nhẹ nhàng khép tay ta trong lòng bàn tay mình.

Động tác tự nhiên vô cùng, như thể chàng thật sự đang ở trong mộng.

Nhưng lòng bàn tay chàng nóng đến kinh người.

Ngày hôm sau trở về phủ, nha hoàn không dẫn ta về chính viện mà lại vòng sang một tiểu viện phía tây.

Nơi ấy trước kia dùng để chất những rương hòm cũ, nay cửa sổ đã được sửa lại, bàn đá, cân đồng, d.a.o cắt hương đều đầy đủ.

Góc tường còn xây một hồ nước nông, nếu lỡ tay làm đổ dầu hương thì múc nước rửa cũng tiện.

Ta đứng ngoài cửa, hồi lâu không bước vào.

Kỳ Chiếu Xuyên theo phía sau, trong tay ôm những quyển hương phổ ta mang từ Lục gia về.

“Không thích sao?”

“Ai thu xếp nơi này?”

“Thợ.”

Ta quay đầu trừng chàng: “Ta hỏi là ai bảo thợ tới thu xếp.”

Chàng ôm sách, không nói nữa.

Bên bàn đá có một giá gỗ nhỏ, cao thấp vừa đúng tầm tay ta.

Ta ngồi xổm xuống sờ thử, mặt sau còn lưu nét than từng sửa hai lần mới chốt kích thước.

“Chàng chuẩn bị từ khi nào?”

“Trước khi thành hôn.”

“Sao chàng biết ta muốn điều hương trong phủ?”

“Lục bá phụ nói nàng không chịu ngồi yên.”

Chàng dừng một chút rồi bổ sung: “Ở chính viện có thể ngửi thấy mùi hương từ đây, không tính là xa.”

“Nếu nàng chê ồn, có thể đóng cửa.”

Nhất thời ta không biết nên đáp gì.

Trước khi xuất giá, điều ta sợ nhất chính là bước qua cửa Kỳ gia rồi, đến cả hôm nay có được ra cửa hàng hay không cũng phải nhìn sắc mặt người khác.

Kỳ Chiếu Xuyên chưa từng nói với ta một câu “tùy nàng”, nhưng trước cả khi ta đến, chàng đã thay ta chừa sẵn một nơi để đặt d.a.o hương.

Ta cầm chiếc cân đồng trên bàn lên, cố ý bắt bẻ: “Đĩa cân nhỏ quá.”

“Có thể đổi.”

“Bên cửa sổ còn thiếu một chiếc tủ thấp.”

“Ngày mai bảo người làm.”

“Nếu ta hun đen cả tường thì sao?”

“Sơn lại.”

Ta quay đầu nhìn chàng: “Nếu nửa đêm ta vẫn còn ở đây phối hương?”

Lần này chàng nhíu mày.

“Hại mắt.”

“Vậy là không cho phép?”

“Ta tới đón nàng về.”

Chàng nói quá nghiêm túc, khiến ta muốn kiếm chuyện cũng không kiếm nổi nữa.

Ta rút hương phổ khỏi tay chàng, nhón chân chạm nhẹ vào cằm chàng.

“Gian phòng này, ta rất thích.”

Chàng đưa tay sờ nơi vừa bị ta chạm qua, khẽ đáp một tiếng.

Đêm ấy, chàng không nói mớ.

Nhưng ta ngủ rất ngon.

Ta bắt đầu nghi ngờ, có lẽ Kỳ Chiếu Xuyên vẫn đang tỉnh.

Sau khi ý nghĩ ấy nảy ra, rất nhiều chi tiết đều trở nên đáng ngờ.

Ví như mỗi lần nói mớ, chàng đều phải đợi ta xoay người sang trước.

Ví như lúc ta nhịn cười, những ngón tay đặt trên mặt chăn của chàng sẽ lén siết lại.

Lại ví như tối qua sau khi nắm tay ta, chàng nằm bất động suốt nửa đêm, đến sáng dưới mắt còn xanh xao, nhìn thế nào cũng chẳng giống đã ngủ ngon.

Ta quyết định thử một phen.

Chiều hôm đó, ta tới cửa hàng hương chọn hai hộp Nga Lê Trướng Trung Hương mới chế.

Chưởng quầy Mạnh Tri Tước là bằng hữu lớn lên cùng ta từ nhỏ, miệng còn nhanh hơn cả hạt bàn tính.

Nghe ta kể hết đầu đuôi, nàng vỗ quầy cười không ngừng.

“Đường đường Thiếu khanh Đại Lý Tự, lại dựa vào giả ngủ để dỗ tức phụ?”

“Vẫn chưa có chứng cứ.”

“Bắt tại trận đi.”

“Bắt thế nào?”

Nàng mò dưới quầy ra một chiếc bình sứ trắng nhỏ.

“Nước bạc hà.”

“Bôi lên ch.óp mũi, người đang ngủ cũng phải hắt hơi.”

Ta đẩy chiếc bình trở lại.

“Không được.”

“Lỡ chàng thật sự ngủ rồi, chẳng phải ta đang bắt nạt người ta sao?”

“Không nỡ thì cứ nói thẳng.”

“Ta đây là nói đạo lý.”

Mạnh Tri Tước trợn mắt nhìn ta.

Mạnh Tri Tước nghĩ một lúc, cuối cùng nghĩ ra cho ta một cách ôn hòa hơn.

Giả ngủ.

Ai mất bình tĩnh trước thì người đó thua.

Đêm ấy, vừa lên giường ta liền nhắm c.h.ặ.t mắt, thả hơi thở vừa nhẹ vừa dài.

Kỳ Chiếu Xuyên nằm xuống phía ngoài.

Đợi rất lâu, trong phòng chỉ còn tiếng nước nhỏ từ đồng hồ nước.

Ta đợi đến mức ch.óp mũi ngứa ngáy, suýt thật sự ngủ quên.

Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng rất khẽ.

“Oản Hòa?”

Đây là lần đầu tiên chàng gọi tên ta.

Tim ta thắt lại, vẫn tiếp tục giả ngủ.

Nệm giường khẽ lún xuống, dường như chàng đã đến gần hơn.

“Hôm nay đến cửa hàng hương, nàng ở đó hơn nửa ngày.”

“Mạnh cô nương đã nói gì, sao sau khi về nàng cứ nhìn ta mãi?”

“Chắc chẳng phải lời hay.”

Ta suýt phá công.

Chàng dừng một chút.

“Nếu nàng biết ta đang tỉnh, có giận không?”

Tim ta đột nhiên nhảy mạnh.

Hay lắm, quả nhiên là giả vờ!

Hay cho một Kỳ Chiếu Xuyên.

Ban ngày ba gậy cũng chẳng đ.á.n.h ra nổi một câu, đến đêm lại coi ta như khách nghe hí, hết màn này đến màn khác mà diễn.

Ta đang định mở mắt, đầu ngón tay chàng bỗng khẽ chạm vào đuôi tóc ta.

“Ta chỉ muốn nàng biết.”

“Nhưng lại sợ nói trước mặt, nàng sẽ không thích.”

Chút khí thế định hỏi tội mà ta tích góp được lập tức xẹp sạch.

Ta lại nằm thêm một lúc, cố ý xoay người, áp trán vào vai chàng.

Toàn thân Kỳ Chiếu Xuyên cứng đờ.

Ta nhắm mắt nói: “Trong mộng có thể nói, ban ngày cũng có thể nói.”

Chàng không lên tiếng.

Ta kiên nhẫn chờ.

Một lúc lâu sau, một bàn tay đặt sau lưng ta, hờ hững che chở.

“Được.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.