Phu Quân Hay Ghen Và Oán Quỷ - 2
Cập nhật lúc: 02/07/2026 16:01
Đến trước lúc c.h.ế.t mới biết trong lòng Yến Chiêu có oán niệm.
Cái gì gọi là “ta đâu phải không có nàng thì không được”?
Sao không nói sớm?
Ta cũng đâu phải không có hắn thì không được.
Lại nói trên đời này làm gì có chuyện gì là không có ai thì không được?
Nhất là trong chuyện tình cảm.
Cái gọi là lâu ngày sinh tình.
Chỉ cần đôi bên đều là người tốt, lại biết thông cảm cho nhau.
Nhất định có thể chung sống hòa thuận.
Nếu tông tộc thân hữu cũng không quá mức quấy nhiễu.
Vậy tháng ngày càng thêm mỹ mãn êm đềm.
Kiếp trước ta và Yến Chiêu chẳng phải chính là như vậy sao?
Nhưng nếu hắn có điều không cam lòng.
Ta cũng có thể rộng lượng thành toàn.
Chỉ là Cẩm Nhi ngoan ngoãn đáng yêu của ta…
Mong kiếp này con bé cũng có thể đầu t.h.a.i vào Thẩm gia ta, lại nối duyên thân.
Ta nhô đầu khỏi mặt nước.
Mặt hồ b.ắ.n lên từng gợn sóng nhỏ.
Dần lan ra xa, rồi tan mất như bọt nước.
Tựa như kiếp này của ta và Yến Chiêu.
Duyên hết tại đây.
Nghĩ chắc hắn cũng sẽ vui lòng.
03
Đầu xuân, rét tàn chưa tan, y phục ướt dính gió, lạnh thấu xương.
Ta cứng đờ bò lên bờ.
“Muội muội Yểu Nhi.”
Một chiếc áo lông theo tiếng gọi bỗng rơi xuống.
Thân áo rộng lớn bọc kín lấy ta.
Ta ngẩng đầu, chỉ thấy Dung Trăn đang ngồi xổm trước mặt ta, vẻ mặt sốt ruột.
Sao chàng đến nhanh như vậy?
“Đừng sợ, ca ca đưa muội về nhà.”
Ta chưa kịp nghĩ nhiều đã bị bế ngang lên.
Hai đời làm người, lại được gặp nhau lần nữa.
Đã cách năm mươi năm dài đằng đẵng.
Dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp rắn chắc của chàng.
Chóp mũi ta hơi cay.
Kiếp trước, sau khi ta gả vào Yến vương phủ.
Dung Trăn liền rời khỏi kinh thành.
Ta và Yến Chiêu ngủ chung giường nhưng chia chăn mà nằm.
Hắn không chủ động thân cận với ta, ta cũng vui vẻ được yên tĩnh.
Hai tháng sau, ta lại nghe tin tức về Dung Trăn.
Lại là tin dữ chàng c.h.ế.t vì cứu một đứa trẻ rơi xuống nước.
Dòng nước cuồn cuộn, chẳng thấy bóng người.
Trên mặt nước chỉ nổi một chiếc khăn lụa trắng có thêu tên.
Thôn dân tìm nhiều ngày mới thấy t.h.i t.h.ể ở hạ du.
Sau khi Yến Chiêu biết chuyện.
Hắn trầm mặc rất lâu, rồi u u nói một câu.
“Quả thật là người nhân nghĩa.”
Ba ngày sau, hắn mời ta cùng đến Chiêu Linh tự dâng hương cầu phúc.
Ta ở đó thắp một ngọn đèn trường minh cho Dung Trăn.
Sau chuyện này, Yến Chiêu bỗng thân mật với ta hơn rất nhiều.
Bất kể đi đâu cũng mời ta cùng đi.
Bây giờ nghĩ lại, chẳng lẽ là được hưởng ánh sáng của Dung Trăn?
Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng?
Không hiểu.
Thôi mặc kệ.
Dù sao cũng là chuyện kiếp trước rồi.
Tiếng gió bên tai dần gấp hơn.
Cảm nhận bước chân Dung Trăn không ngừng nhanh hơn.
Ta bỗng nhớ đến ngày lần đầu có nguyệt sự.
Khi ấy, ta vừa đứng dậy khỏi nhã tọa ở Túy Hương lâu.
Liền bị vết m.á.u trên ghế dọa đến òa khóc.
Dung Trăn cũng bế ta lên như thế này.
Sau khi vội vã gặp nữ y.
Gò má hai người đều đỏ bừng như lửa.
Không lâu trước khi ta cập kê.
Mẫu thân của Dung Trăn bị ho kéo dài, đột ngột qua đời.
Sau khi lo liệu xong tang sự.
Chàng đến cửa cầu thân, nguyện vào ở rể Thẩm gia.
Chỉ khẩn cầu ta đợi chàng giữ hiếu ba năm.
Trước mắt đã hơn hai năm.
Ta vùi mặt vào n.g.ự.c chàng.
Nói giọng nghèn nghẹn.
“Dung Trăn ca ca, qua ba tháng nữa, chàng sẽ hết thời gian chịu tang rồi phải không?”
Cánh tay đang ôm ta của chàng lại siết c.h.ặ.t thêm mấy phần.
“Phải.”
Ngửi hương u lan nhàn nhạt trên người chàng.
Tim ta khẽ run.
Dung Trăn, đời này chàng nhất định sẽ không cô độc c.h.ế.t sớm nữa.
04
Về đến phủ.
Ta vẫn nhiễm phong hàn, nằm liệt giường liên tiếp mấy ngày.
Tĩnh dưỡng một tuần mới hoàn toàn khỏi hẳn.
“Tiểu thư, nghe nói canh cá hầm đậu hũ đặc biệt bổ thân.”
Ta vừa nghe đã vui.
Thanh Quỳ lại thèm ăn rồi.
Vừa hay cá quế mùa xuân béo mập, ta cũng thèm.
“Đi thôi, bản tiểu thư dẫn ngươi đi câu cá.”
Ta bật người như cá chép, xoay người xuống giường.
“Hì hì, tiểu thư, nô tỳ biết người là tốt nhất mà.”
Thanh Quỳ cười hì hì thay ta thay y phục chải đầu.
Bên dòng suối.
Phao câu đột nhiên chìm xuống, dây câu cũng căng lên khẽ run.
Trong lòng ta thầm vui, rõ ràng là cá lớn c.ắ.n câu.
Ba…
Hai…
Một…
Ta vừa định thuận thế nâng cần kéo cá.
Sau lưng bỗng vang lên một tiếng quát mềm mại.
“Ngươi đứng lại cho bổn cung!”
Có người chạy vụt qua, cuốn đá vụn kêu lạo xạo.
Con cá hoảng sợ, đột nhiên vung đuôi thoát móc, lặn vào trong nước.
Cuối cùng còn như khiêu khích mà nhảy khỏi mặt hồ, vảy bạc lấp lánh ch.ói mắt.
“Ôi, con cá béo tốt quá!”
“Chạy mất rồi!”
Người kia quay lại.
Trách ai?
Còn không biết xấu hổ mà nói!
Ta giận từ trong lòng dâng lên, trợn mắt quay đầu.
Vừa xoay người, đồng t.ử ta co lại.
Là Yến Chiêu.
Còn có An Ninh công chúa đang đuổi sát phía sau.
“Yến Chiêu, bổn cung khiến người chán ghét đến vậy sao?”
“Vì sao ca ca ngươi và ngươi đều tránh ta như rắn rết!”
Mí mắt ta giật một cái.
Ồ.
Văn học thế thân sao?
Hay là văn học tiểu thúc?
Ta rụt người lại, ánh mắt không nhịn được lén liếc sang.
Chỉ thấy Yến Chiêu lười biếng nhấc mí mắt.
Mày kiếm khẽ nhướng, thần sắc kiêu ngạo.
“Công chúa nghĩ nhiều rồi, Yến gia chỉ vô ý với vị trí phò mã.”
“Huống hồ tiểu gia đã có người trong lòng.”
An Ninh công chúa nhíu mày, buột miệng hỏi.
“Sao ta không biết?”
Yến Chiêu bỗng xoay người, ánh mắt bất chợt chạm nhau.
Ta kinh hãi, giẫm phải hòn đá vụn bên chân.
Thân thể đột nhiên ngã về phía sau.
Yến Chiêu phản ứng cực nhanh, bàn tay lớn vươn ra, một phen kéo ta lại.
Sau đó hắn cúi người xuống, khàn giọng nói.
“Tiểu thư, giúp ta.”
Hơi thở nóng ấm lướt qua dái tai ta.
Chuyện xưa kiếp trước như sóng lớn ngập trời, cuồn cuộn ập tới.
Trên giường, bên song cửa, trong thuyền hoa…
Hắn từng vô số lần khẽ c.ắ.n tai ta.
“Yểu Yểu, giúp ta.”
Khi ấy ta như một khúc gỗ nổi, lúc lên lúc xuống, khi lại va vào đá ngầm.
Bất lực bám trên vai hắn.
