Phu Quân Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ? - Chương 117
Cập nhật lúc: 25/03/2026 02:13
Mọi người chợt hiểu ra, ngay sau đó lại giật mình kinh hãi.
Ở đại lục Thánh Vũ, ngay cả linh khí cấp Vương cũng đã hiếm thấy, huống hồ là cấp Thánh. Chỉ cần mang chữ "Thánh", tất cả đều là báu vật trong truyền thuyết. Đối với những người tu luyện hiện nay mà nói, đó là thứ xa vời không thể với tới. Nghe nói linh khí cấp Thánh đa số đều có thể tự sinh ra khí linh; mà những pháp bảo sở hữu khí linh thì linh tính càng thêm trác tuyệt, là báu vật mà mọi tu giả đều hằng đêm mong ước.
Trong lúc nhất thời, ai nấy đều âm thầm líu lưỡi kinh ngạc.
"Cô nương này bản lĩnh thật lớn, lại có thể kiếm được một chiếc đan lô cấp Thánh." Thịnh Vân Thâm kinh ngạc than thở, "Nếu để người đời biết được, e rằng sẽ rước lấy họa sát thân."
Thượng Hồng Nguyệt chằm chằm nhìn vào chiếc đan lô trông có vẻ khiêm tốn kia, trong lòng không tránh khỏi nảy sinh sự ghen tị.
Nàng ta bực tức bất bình: Vương Khỉ Dung này rốt cuộc có điểm nào tốt? Không phải chỉ là biết luyện đan thôi sao? Lại có thể khiến chiếc đan lô cấp Thánh trong truyền thuyết nhận nàng ta làm chủ, hèn chi ả lại dám ngông cuồng như vậy. Nếu để người đời biết được đẳng cấp của chiếc đan lô kia, xem ả còn có thể tiếp tục kiêu ngạo được nữa không?
Đang lúc bất bình, nàng ta lại nghe Ninh Ngộ Châu cất lời: "Đan lô cấp Thánh tuy tốt, nhưng lại không dễ dùng như vậy. Suy cho cùng nàng ta vẫn chưa đạt đến thực lực để chưởng khống linh khí cấp Thánh, muốn linh khí nhận chủ là điều vô cùng khó, nên không thể phát huy sức mạnh vốn có của nó. Quan sát quá trình luyện đan của Vương Khỉ Dung, có vài chỗ vẫn còn hơi trì trệ. Nếu không nhờ sự gia trì của đan lô này, lẽ ra nàng ta phải luyện ra được Cực phẩm đan, chứ không chỉ dừng ở Thượng phẩm và Trung phẩm."
Thượng Hồng Nguyệt cảm thấy tảng đá trong lòng như được buông xuống, lên tiếng hỏi: "Ninh công t.ử, nếu nàng ta có thể khiến chiếc đan lô kia nhận chủ, có phải là sẽ luyện ra được linh đan phẩm giai cao hơn không?"
"Quả thực là vậy, nhưng không phải tuyệt đối." Ninh Ngộ Châu khẽ cười nhạt, "Người có bản lĩnh thực sự, cho dù không có đan lô tốt, vẫn có thể luyện ra Cực phẩm linh đan."
"Đúng vậy!" Tần Hồng Đao phụ họa, "Đồ tốt đến mấy cũng chỉ là vật ngoài thân. Người tu luyện vẫn nên tu thân trước rồi mới bàn đến chuyện khác. Nếu bản thân không có bản lĩnh, thì cho dù có linh khí cấp Thần nhận chủ, kết cục sao vẫn hoàn vậy thôi."
"Tần cô nương nói rất phải." Ninh Ngộ Châu khẳng định.
Thịnh Vân Thâm và Văn Kiều cũng đều tỏ vẻ tán thành.
Thượng Hồng Nguyệt nhìn bốn người họ, há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng trên mặt lại lộ ra nét xấu hổ. Suýt chút nữa, nàng ta đã vì ghen tị với Vương Khỉ Dung mà sinh ra tà niệm, làm ra những chuyện mà bản thân trước nay vẫn luôn khinh thường.
Nàng ta quả thực cực kỳ ghét Vương Khỉ Dung, chướng mắt với lối hành xử ngông cuồng của ả, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến nàng ta chứ? Chỉ cần tương lai nàng ta tu luyện mạnh mẽ đến mức hạng người như Vương Khỉ Dung cũng không dám trêu chọc, thì liệu còn xảy ra chuyện bị đối phương cướp mất quả Ly Thủy nữa không?
Đột nhiên, tâm trí Thượng Hồng Nguyệt bỗng trở nên sáng tỏ, rốt cuộc cũng tự mình thoát khỏi tâm ma.
Những người trong bao sương quay sang nhìn, phát hiện Thượng Hồng Nguyệt đột nhiên tiến vào trạng thái đốn ngộ, bấy giờ đều đồng loạt im lặng. Đốn ngộ là trạng thái quý giá nhất trên con đường tu hành của người tu luyện. Nếu phát hiện có người đang đốn ngộ, rất hiếm ai lên tiếng quấy rầy. Đây là sự tôn trọng tối thiểu dành cho người tu luyện, cũng là một luật ngầm đã được mặc định từ lâu.
Văn Kiều nhìn Thượng Hồng Nguyệt đang đốn ngộ, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng ngập tràn sự tò mò không hề che giấu. Thấy mọi người đều không lên tiếng, nàng cũng ngoan ngoãn đặt hạt dưa trong tay xuống.
Văn Thỏ Thỏ thấy thế, cũng lẳng lặng bỏ hạt dưa xuống theo.
Đám người Tần Hồng Đao nhìn hành động của một người một thỏ này, trong mắt xẹt qua nét cười.
Cuộc thi bên ngoài vẫn đang tiếp tục.
Sau khi vòng thi thứ tư bắt đầu, Tần Hồng Đao và Thịnh Vân Thâm theo dõi cực kỳ chăm chú. Họ muốn xem thử linh khí cấp Thánh trong truyền thuyết này rốt cuộc có gì đặc biệt. Tuy nhiên, cho đến tận khi Vương Khỉ Dung thu đan, ung dung ngồi đó chờ cuộc thi kết thúc, bọn họ vẫn chẳng nhìn ra được cớ sự gì.
Tuy vậy, họ hoàn toàn không hề nghi ngờ lời nói của Ninh Ngộ Châu. Trong lòng đôi sư tỷ đệ này, vợ chồng Ninh Ngộ Châu không chỉ có lai lịch bí ẩn, mà còn rất đỗi thần kỳ. Bất kể Ninh Ngộ Châu nói điều gì, bọn họ đều không có lý do để không tin. Sự tin tưởng mù quáng này dường như đã bắt đầu từ trận chiến giữa Văn Kiều và Mộ San, kể từ đó về sau, mặc kệ Ninh Ngộ Châu nói gì hay làm gì, họ đều tin tưởng hắn theo bản năng.
Có lẽ theo góc nhìn của họ, nam nhân có thể nuôi dưỡng ra một tồn tại đáng sợ như Văn Kiều đương nhiên là người thâm tàng bất lộ, tuyệt đối không thể vì tu vi của hắn thấp mà coi thường. Hiện tại chẳng phải đã rõ rồi sao, ngay cả đan lô cấp Thánh hắn cũng chỉ liếc mắt một cái là nhận ra, như vậy mà còn không lợi hại ư?
Vòng thi thứ tư, Vương Khỉ Dung vẫn là luyện đan sư hoàn thành phần thi đầu tiên, cũng là người xuất sắc đứng hạng nhất. Lúc này, luyện đan sư cấp Huyền trên sân chỉ còn lại một trăm hai mươi ba người, trường thi rộng lớn bỗng trở nên vắng vẻ, trống trải.
Mãi cho đến khi vòng thi cuối cùng bắt đầu, Thượng Hồng Nguyệt rốt cuộc mới thoát khỏi trạng thái đốn ngộ.
"Ninh công t.ử, Mẫn cô nương, cùng với hai vị, đa tạ mọi người." Thượng Hồng Nguyệt mang vẻ mặt đầy cảm kích, "Nếu hôm nay không được nghe những lời này của mọi người, e là ta đã sinh ra chấp niệm mất rồi."
Tần Hồng Đao không để tâm, nói: "Đó là do tự cô đốn ngộ, không liên quan đến bọn ta. Cho dù không có bọn ta, sớm muộn gì cô cũng sẽ nghĩ thông suốt."
Ninh Ngộ Châu khẽ mỉm cười. Hắn tuy không lên tiếng, nhưng biểu cảm trên mặt cũng mang hàm ý tương tự lời Tần Hồng Đao. Thịnh Vân Thâm cũng sảng khoái xua tay, không cảm thấy mình đã làm gì to tát.
Thượng Hồng Nguyệt trong lòng vô cùng cảm kích, nhưng cũng biết những người này thực sự không để bụng. Nàng ta đành đem sự biết ơn này ghi tạc trong tim, chờ ngày sau có cơ hội nhất định sẽ báo đáp lại.
Tiếp đó, bọn họ lại tiếp tục xem thi đấu.
Vòng thi cuối cùng có thời gian tương đối dài, thể lệ cũng khác biệt so với các vòng trước. Ở vòng này, các luyện đan sư được tự do phát huy, có thể nhận tài liệu luyện đan cần thiết từ Đan Minh hoặc tự mình chuẩn bị; chỉ cần luyện ra được một loại linh đan cấp Huyền là đạt yêu cầu.
Tự do phát huy thường dễ dàng hơn so với việc bị Đan Minh chỉ định, nhưng thực tế cũng chẳng hề đơn giản. Suy cho cùng, muốn lọt vào top ba, bắt buộc phải xuất kỳ bất ý, luyện ra được loại linh đan khiến người ta phải kinh diễm.
Loại linh đan này có thể là đan d.ư.ợ.c cấp Huyền tự sáng tạo, cũng có thể luyện loại linh đan vốn đã có sẵn, tất cả tùy thuộc vào sự lựa chọn của các luyện đan sư. Ánh mắt của đa số mọi người đều dồn cả vào Vương Khỉ Dung, âm thầm quan sát nàng ta.
Những người khác chú ý tới Vương Khỉ Dung vì thực lực và dung mạo, còn đám người Tần Hồng Đao trong bao sương lại chỉ nhắm vào chiếc đan lô cấp Thánh kia. Bọn họ muốn xem xem ở phần thi tự do này, dựa vào chiếc đan lô đó, Vương Khỉ Dung có thể luyện ra được loại linh đan gì.
Vương Khỉ Dung khẽ suy tư một chút, rất nhanh đã quyết định xong loại linh đan muốn luyện.
Chỉ thấy nàng ta lấy tài liệu cần dùng từ trong túi trữ vật ra, bày biện từng thứ một ngay ngắn, sau đó bắt đầu xử lý. Thượng Hồng Nguyệt chằm chằm nhìn Vương Khỉ Dung, không bỏ sót mảy may chi tiết nào, thế nên ngay lập tức đã nhìn thấy quả Ly Thủy kia.
