Phu Quân Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ? - Chương 25:"
Cập nhật lúc: 19/03/2026 08:02
Cùng hắn đến Lân Đài Liệp Cốc, nàng cũng mang theo tâm lý này. Không có nguy hiểm thì thôi, nếu gặp nguy hiểm mà cuối cùng bỏ mạng tại Lân Đài Liệp Cốc thì cũng chẳng sao. Nàng sẽ không oán hận, ngược lại còn vô cùng vui vẻ vì trong cuộc đời ngắn ngủi của mình rốt cuộc cũng có thể bước ra khỏi hoàng thành, ngắm nhìn thế giới bên ngoài một lần.
Đây là tất cả suy nghĩ của Văn Kiều.
Nhưng hiện tại nàng mới biết, khi nàng đang sống với ý nghĩ mình chẳng còn sống được bao lâu nữa, thì bên cạnh lại có một người không hề muốn nàng c.h.ế.t.
"Cảm ơn chàng."
Văn Kiều nhìn hắn nói, trong lòng thầm hạ quyết tâm, nàng cũng phải nỗ lực sống tiếp, không thể phụ lại sự cố gắng của hắn.
Khóe môi Ninh Ngộ Châu khẽ nhếch lên, tự nhiên nhìn thấu được suy nghĩ của nàng, không khỏi thầm than một tiếng.
Đúng là một đứa trẻ... mềm lòng và đơn thuần.
Hắn cười nói: "Không cần nói cảm ơn với ta, nàng là thê t.ử của ta, tất cả những gì ta làm đều là điều đương nhiên."
Văn Kiều cũng nở nụ cười. Nụ cười này làm lộ ra một lúm đồng tiền nho nhỏ bên má, thậm chí còn thấp thoáng một chiếc răng khểnh. Cả người nàng trở nên vừa đáng yêu vừa mềm mại, làm gì còn dáng vẻ thanh lãnh, nhạt nhẽo, ít nói như ngày thường.
Ninh Ngộ Châu lặng lẽ cụp mắt xuống, kìm nén sự rung động trong lòng, không đường đột làm ra hành động gì.
Tiểu thê t.ử của hắn thật sự đáng yêu đến mức... khiến hắn suýt chút nữa không kiềm chế được!
Vạn vật tĩnh lặng.
Văn Kiều đang đả tọa trong lều. Nguyên linh lực nồng đậm dồi dào trong Lân Đài Liệp Cốc chầm chậm tuôn trào vào cơ thể nàng. Lẫn trong nguyên linh lực là chút tinh khí thảo mộc, với một tốc độ cực kỳ chậm chạp, cùng nguyên linh lực tiến vào kinh mạch, nuôi dưỡng lục phủ ngũ tạng của nàng.
Lân Đài Liệp Cốc có nguyên linh khí dồi dào, linh thảo cũng vô số. Không cần Văn Kiều phải cố ý thúc đẩy, chúng tự nhiên sinh ra những tinh hoa thảo mộc vô cùng tinh thuần để tẩm bổ cho nàng.
Đương nhiên, để tránh gây chú ý, tốc độ hấp thụ của Văn Kiều rất chậm.
Thực ra tinh khí thảo mộc và nguyên linh khí cũng xêm xêm nhau, chỉ cần không phải là người tu luyện có giác quan nhạy bén đặc thù thì sẽ không thể phát hiện ra sự khác biệt giữa hai thứ này. Chỉ cần Văn Kiều không giống như lúc ở nhà, cố ý thúc đẩy linh thực sinh trưởng một cách biến thái, thì tự nhiên sẽ không thu hút sự chú ý của người khác, càng không khiến ai để mắt đến việc nàng đang hấp thu tinh khí thảo mộc của linh thảo giữa chốn núi rừng này.
Tuy nhiên hiện tại đang ở bên ngoài, Văn Kiều vẫn quyết định cẩn thận một chút, lúc hấp thu cũng vô cùng rụt rè, dè dặt.
Trời hửng sáng, Văn Kiều mở bừng mắt.
Tuy cả đêm không ngủ nhưng tinh thần nàng lại cực kỳ sảng khoái.
Đối với người tu luyện mà nói, đả tọa hoàn toàn có thể thay thế cho giấc ngủ. Dăm ba ngày không chợp mắt cũng chẳng hấn gì, bởi việc hấp thu nguyên linh lực đối với họ thực chất là một quá trình vô cùng hưởng thụ.
Có lẽ do bát Lục Dương Thất Vị Huyền Âm Thang tối qua đã phát huy tác dụng, cộng thêm việc cả đêm được tắm mình trong tinh khí thảo mộc của núi rừng, Văn Kiều cảm thấy toàn thân ấm áp hừng hực. Cơ thể vốn luôn mệt mỏi rã rời ngày thường nay lại bừng lên một sức lực chưa từng có. Nàng có cảm giác dù bắt mình leo núi thêm một ngày nữa cũng chẳng thành vấn đề.
Tâm trạng Văn Kiều vô cùng khoan khoái. Khi nhìn thấy Ninh Ngộ Châu ngồi cách đó không xa đang dõi mắt về phía mình, khóe môi nàng khẽ nhếch lên tạo thành một má lúm đồng tiền nhạt, cất tiếng chào buổi sáng.
Ninh Ngộ Châu hỏi: "Nàng đả tọa cả đêm rồi, trời vẫn còn sớm, có muốn chợp mắt nghỉ ngơi một chút không?"
"Không cần đâu, hiện tại thiếp rất khỏe."
Ninh Ngộ Châu quan sát nàng, nhận thấy tinh thần nàng quả thực rất tốt nên không nói thêm gì nữa.
Ngược lại, Văn Kiều liếc nhìn hắn, hỏi: "Tối qua chàng không ngủ sao?"
"Có chợp mắt dưỡng thần một lát." Ninh Ngộ Châu mỉm cười đáp, cũng xem như gián tiếp thừa nhận việc tối qua hắn đã ngồi đây nhìn nàng đả tọa cả một đêm.
Văn Kiều hơi nhíu mày, nghiêm túc nói: "Chàng là phàm nhân, cần phải được nghỉ ngơi, tuyệt đối không được chủ quan, kẻo sau này lại sinh bệnh hại thân."
Ninh Ngộ Châu không ngờ lại bị tiểu thê t.ử khiển trách, trong lòng có chút buồn cười, nhưng thấy vẻ mặt nàng đoan chính, mang dáng vẻ kiên quyết không để hắn qua loa lấp l.i.ế.m, hắn lập tức chấn chỉnh thái độ, đảm bảo: "Ta biết rồi, lần sau sẽ không thế nữa."
Sắc mặt Văn Kiều hơi dịu lại, quyết định từ nay về sau phải đặc biệt chú ý đến hắn, nhắc nhở hắn nghỉ ngơi đầy đủ.
Vốn dĩ đã là một phàm nhân thọ nguyên ngắn ngủi, tuyệt đối không thể để hắn sinh hoạt tùy tiện, ngộ nhỡ già yếu trước tuổi thì đúng là được không bằng mất.
Ninh Ngộ Châu làm sao không nhận ra sự thay đổi trong thái độ của nàng. Hắn vốn là kẻ tâm tư linh lung (nhạy bén), khẽ ngẫm nghĩ liền hiểu ngay lý do khiến nàng thay đổi. Đối với sự chuyển biến này, hắn tự nhiên cầu còn không được, tủm tỉm cười thầm trong bụng: Quả nhiên là một cô nương đơn thuần, sau này lỡ bị người ta lừa gạt thì phải làm sao đây.
Xem ra quyết định sớm rước nàng về bên cạnh để trông chừng quả là sáng suốt.
Tiếp đó, hai phu thê rửa mặt chải đầu, dùng xong bữa sáng liền nhổ trại lên đường.
Có lẽ vì vẫn đang ở khu vực ngoại vi của Lân Đài Liệp Cốc nên những yêu thú bắt gặp đều có đẳng cấp không cao. Đêm qua cũng trôi qua vô cùng êm ả, chẳng hề gặp phải mối nguy hiểm nào.
Hôm nay bọn họ vẫn tiếp tục duy trì nhịp độ vừa đi vừa hái linh thảo, săn yêu thú, bước chân nhàn nhã vô cùng.
Tiềm Lân Vệ rất ít khi ra tay, thường chỉ khi nào có con yêu thú không có mắt xông thẳng tới bọn họ mới động thủ. Hơn nữa, phần lớn thời gian bọn họ đều có chọn lọc, chỉ săn những loại yêu thú cần thiết cho món Lục Dương Thất Vị Huyền Âm Thang chứ không tàn sát bừa bãi.
Đi dạo thêm một ngày, đợi khi sắc trời dần muộn, cả đoàn liền tìm chỗ hạ trại nghỉ ngơi, Ninh Ngộ Châu lại tiếp tục dùng lò đan hầm canh.
"Giai đoạn hiện tại, ưu tiên hàng đầu là chữa trị hỏa độc trong người nàng, đợi khi bức xuất toàn bộ hỏa độc ra ngoài rồi mới tính đến chuyện giải quyết vấn đề kinh mạch mỏng manh." Ninh Ngộ Châu vừa hầm canh vừa từ tốn nói, "Độc tính của hỏa độc trong người nàng vẫn chưa rõ ràng, mà nó lại đã xâm nhập sâu vào lục phủ ngũ tạng. Muốn trị tận gốc thì linh đan cần dùng phải có phẩm cấp khá cao. Với trình độ linh d.ư.ợ.c hiện tại của Đông Lăng Quốc thì chưa thể cung cấp được, chỉ đành dùng d.ư.ợ.c thiện để điều dưỡng từ từ..."
Văn Kiều kinh ngạc nhìn hắn, nghe đến ngẩn người.
Tối qua nàng đã biết phu quân không thể tu luyện này của mình không hề đơn giản, nào ngờ đến cả loại hỏa độc mà rất nhiều d.ư.ợ.c sư ở Đông Lăng Quốc đã phán là vô phương cứu chữa, hắn lại có thể phân tích rõ ràng rành mạch đến vậy, thậm chí còn toát lên một loại tự tin tuyệt đối rằng chỉ cần thu thập đủ tài liệu, hắn chắc chắn sẽ trị được.
Bát Lục Dương Huyền Âm Thang vừa ra lò, Ninh Ngộ Châu liền bưng đến trước mặt giục nàng uống ngay kẻo nguội mất ngon.
Thật ra có nguội đi một chút thì uống vẫn rất ngon, chỉ là mùi vị kém đi đôi phần, nhưng Ninh Ngộ Châu vốn là người theo đuổi sự hoàn mỹ, tự nhiên không thể nào chấp nhận được điều đó. Văn Kiều thành thân với hắn được hơn nửa tháng, ít nhiều cũng đã sờ thấu cái tính cách theo đuổi sự hoàn mỹ trong một số phương diện của phu quân nhà mình.
Lẽ nào những người càng dịu dàng chu đáo lại càng cố chấp ở một vài khía cạnh sao?
Văn Kiều ngoan ngoãn húp canh.
Ngay khi bát canh đã vơi đi quá nửa, phía xa chợt truyền đến một tràng âm thanh chấn động ầm ầm. Chiếc bàn nhỏ dựng tạm cũng rung bần bật theo, Ninh Ngộ Châu vội vươn tay giữ c.h.ặ.t chiếc bát đang chao đảo, phóng tầm mắt nhìn ra ngoài.
