
Phu Quân Luôn An Ủi Thanh Mai, Ta Hiểu Chuyện Ở Bên Vun Vén
Cảnh Vương phi là thanh mai trúc mã của phu quân. Chỉ cần nàng ta chịu chút ấm ức là nhất định phải đến phủ tìm hắn ta khóc lóc kể lể. Hai người quấn quít trong thư phòng cả ngày không ra, còn không cho ta quấy rầy.
Mỗi lần phu quân từ thư phòng đi ra đều giải thích với ta:
“Tính tình Nhu Nhi là như thế đấy, ta cũng chỉ là an ủi muội ấy một lúc thôi. Phu nhân, chắc nàng sẽ không ăn ghen đâu nhỉ?”
“Nàng cũng biết Cảnh Vương không hiểu phong tình, không nữ tử nào chịu nổi, muội ấy chỉ có ta để nói chuyện.”
Ta ngửi mùi hương lộn xộn trên người hắn ta, lập tức xua tay:
“Không ghen không ghen, phu quân cứ an ủi nhiều vào, nhất định phải dỗ dành cho tốt đấy.”
Dù sao ta cũng cảm thấy việc này chẳng có gì. Phu quân của nàng ta đã bị ta ăn sạch sẽ rồi, ta đền phu quân của mình cho nàng ta coi như huề nhau nhỉ?












