Phu Quân Mua Thuốc An Thai, Nhưng Không Phải Cho Ta - Chương 5

Cập nhật lúc: 31/07/2026 08:01

Hai người này định cùng Liễu Mạn Nương sống một cuộc sống sung sướng. Nhưng bọn họ không nghĩ rằng, không có ta cho tiền, làm gì có ngày sung sướng?

Ta bắt đầu thường xuyên đòi tiền Liễu Mạn Nương.

Khám bệnh một lần, thu năm lượng tiền khám. Mà chỉ cần ta không đến châm cứu, Liễu Mạn Nương sẽ ăn không vô, ngủ không được. Mới chỉ hơn một tháng, những thứ trong tay nàng ta, lại đều quay trở về tay ta.

14.

Tháng thứ hai, Chu Cảnh Nhiên bán ruộng đất. Năm mẫu ruộng nước, bán được tám mươi lượng bạc.

Bà già chế-t tiệt kia biết hắn ta bán ruộng đất, tức giận đến mức suýt bị trúng gió. May mà có tta diệu thủ hồi xuân, vài mũi kim đã cứu bà ta trở về.

Không ai biết, t.h.u.ố.c ta kê cực mạnh. Bây giờ nhìn có vẻ khỏi, thực ra bệnh chỉ bị áp chế một cách cưỡng ép. Chỉ cần bị kích thích một chút, bệnh sẽ đến như núi đổ.

Mấy thang t.h.u.ố.c thúc mạng này, ta thu của bà ta hai mươi lượng bạc

 Vì mỗi lần đến chữa bệnh, ta đều im lặng không nói gì, Liễu Mạn Nương ngày càng không đề phòng ta.

Hôm nay khi đang sắc t.h.u.ố.c, nàng ta và Chu Cảnh Nhiên tình tứ trò chuyện với nhau như không có người ngoài.

"Phu quân, ta không muốn chàng đi. Tối nay chàng không thể ở lại sao?"

Chu Cảnh Nhiên nắm tay nàng ta, dịu dàng dỗ dành:

"Nàng nghĩ ta muốn về nhà đối mặt với bà già mặt vàng kia sao? Thật sự là tiền quá hao, ta phải về nhà hỏi nàng ta lấy chút bạc."

Liễu Mạn Nương giả vờ giữ lại, thực chất lại mong Chu Cảnh Nhiên đi. Vì hôm nay, là ngày nàng ta hẹn gặp người tình.

Liễu Mạn Nương cũng là một người thú vị. Chỉ cần Chu Cảnh Nhiên không có nhà, nàng ta sẽ buộc một dải lụa đỏ lên cây liễu ngoài cửa. Gian phu kia nhìn thấy dải lụa đỏ, sẽ đến đúng giờ Tuất khắc thứ nhất.

Tuy nhiên nàng ta giờ đang mang thai, Chu mẫu lại ở đây chăm sóc nàng ta, điều này lại gây thêm nhiều bất tiện cho nàng ta. Vì vậy, nàng ta lén lút hỏi ta mua t.h.u.ố.c mê. Một liều t.h.u.ố.c xuống, đảm bảo Chu mẫu sẽ ngủ đến nắng ba sào.

Khi mua t.h.u.ố.c, Liễu Mạn Nương vô cùng thẳng thắn:

"Đại nương bên cạnh bị mất ngủ, nhờ ta mua giúp chút t.h.u.ố.c dễ ngủ. Dược hiệu càng mạnh càng tốt."

Nhà ai mất ngủ lại uống t.h.u.ố.c mê?

Ta ngầm hiểu cười nhạt với nàng ta:

"Năm lượng bạc một gói, một gói, có thể dùng bảy lần."

15.

Chu Cảnh Nhiên về đến nhà, quả nhiên mở lời hỏi ta xin bạc. Ta vẫn không đưa cho hắn ta.

Tính toán thời gian, ta đã có hai tháng không đưa tiền cho hắn ta. Hắn ta như biến thành một người khác, không còn vẻ dịu dàng nhỏ nhẹ như trước nữa.

"Lê Oánh! Sao nàng lại không hiểu chuyện như vậy? !"

"Ta khổ cực chép sách bên ngoài, không phải tất cả đều vì cái nhà này sao?"

"Nhưng nàng thì sao, nàng đã làm được gì?"

Ta chớp mắt, tỏ vẻ vô cùng vô tội.

"Phu quân, ngày nào ta cũng đang làm việc mà."

Chu Cảnh Nhiên hất tay áo, chắp tay sau lưng, giận dữ đi đi lại lại trong phòng.

"Nếu nàng ngày nào cũng làm việc, vậy tiền đâu? Trước đây mỗi tháng nàng, ít thì vài lượng, nhiều thì mười lượng, nhưng bây giờ nàng không mang về một đồng nào!"

Ta càng thấy tủi thân hơn.

"Lần trước bệnh một trận, cơ thể không được khỏe. Gần đây không biết làm sao, vận may cũng kém, cứ luôn không tìm được thảo d.ư.ợ.c quý."

Chu Cảnh Nhiên là người, tuy vô liêm sỉ và hạ tiện, nhưng trời sinh lại có một tính khí tốt. Ngay cả khi nổi giận, cái tư thế đó cũng như một đứa trẻ. Hét vài câu to tiếng, sẽ không đập phá đồ đạc, càng không đá-nh người.

Hắn ta giận dữ vô năng một hồi, rồi thất vọng ngồi xuống.

"A Oánh, nàng không thể nghĩ cách nào sao? Lần này ta muốn đi thi khoa cử, phải tìm một tú tài bảo lãnh. Tiền bảo lãnh, chỉ cần năm mươi lượng là được. Đợi ta đỗ cao trung thì chúng ta xem như khổ tận cam lai rồi!"

Ta sắp bật cười rồi.

Chu Cảnh Nhiên thật sự coi ta là đồ ngốc. Hắn ta căn bản không có tâm trí vào việc học hành, còn khoa cử gì chứ.

Hơn nữa, tìm tú tài bảo lãnh, chỉ cần ba lượng bạc. Hắn ta vừa mở miệng, đã tăng lên mười mấy lần. Không đi làm gian thương, thì thật là có chút đáng tiếc.

16.

Ta kiên nhẫn bưng một chén trà nóng, bày kế cho Chu Cảnh Nhiên.

"Trong nhà thật sự không lấy ra được một đồng bạc nào. Chỉ còn căn nhà này, còn đáng giá hơn trăm lượng bạc. Vì phu quân có vẻ tự tin về việc khoa cử như vậy, chi bằng thế chấp căn nhà đi?"

Lần này, Chu Cảnh Nhiên kiên quyết từ chối.

"Tuyệt đối không được. Căn nhà này là tổ nghiệp Chu gia ta, mất ruộng đất thì còn có thể đi chép sách, mất nhà rồi, cả nhà chúng ta ở đâu? Chuyện tiền bạc, ta sẽ đi nghĩ cách khác."

Ta thực sự không biết, hắn ta còn có thể có cách gì nữa. Ta quyết định ép hắn ta một chút.

Thế là ngày hôm sau khi Liễu Mạn Nương thức dậy, bên dưới đã thấy màu đỏ.

Chu Cảnh Nhiên tìm thấy ta ở chợ đen, gần như là lôi kéo ta chạy như điên về nhà hắn ta.

"Đại phu, không xong rồi đại phu!"

Khi ta bắt mạch, Liễu Mạn Nương vô cùng chột dạ. Hôm qua, là ngày nàng ta lén lút gặp tình lang.

Ta lạnh nhạt liếc nàng ta một cái:

"Phu nhân, người phải chú ý đến sức khỏe. Ban đêm ngủ, đừng tham lạnh. Đêm qua không đắp chăn, còn uống nước lạnh đúng không?"

Liễu Mạn Nương thở phào một hơi, ngàn ân vạn tạ dâng lên mười lượng bạc. Nhưng, thế này vẫn chưa đủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phu Quân Mua Thuốc An Thai, Nhưng Không Phải Cho Ta - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD