Phu Quân Ngốc Của Ta - 4
Cập nhật lúc: 18/07/2026 13:01
Giọng Liễu Uyển nghẹn ngào: “Xin lỗi tỷ tỷ, lần sau Uyển Nhi lại tới thăm tỷ.”
Nàng ta khóc lóc rời đi, tú tài nhìn bóng lưng Liễu Uyển, lại thở dài với ta.
“Nàng đừng tiếp tục gây khó dễ cho Uyển Nhi nữa.”
Hắn nhìn ta, trong mắt đầy bất đắc dĩ: “Nàng… hãy chấp nhận hiện thực đi, chúng ta vô duyên.”
8
Thở dài cái gì, phúc khí đời sau đều bị ngươi thở bay hết rồi.
Ta hạ giọng, không để người khác nghe thấy.
“Ngươi cũng cút.”
Tú tài vừa kinh ngạc vừa thất vọng, nhưng cho dù tức đến đỏ mặt, hắn cũng chỉ nặn ra được một câu: “Nàng tự lo liệu cho tốt!”
Hắn tức giận phất tay áo bỏ đi.
Người này yếu thật, đối phó còn chẳng có sức bằng Liễu Uyển.
Ta nhìn bóng lưng hai người nơi cuối bờ ruộng, trong lòng đã có tính toán.
Một người có chút tâm cơ, nhưng không nhiều.
Một người sĩ diện, không biết cãi nhau.
Cộng lại cũng chỉ là hai đĩa rau nhỏ, không đáng lo ngại.
Mấy hán t.ử xem xong trò vui, vẫn chưa thỏa mãn nhưng đành xuống ruộng làm việc.
Trên bờ ruộng chỉ còn ta và A Thọ, chàng nói một câu “Nương t.ử, ta ăn no rồi” rồi xuống ruộng tiếp tục thu hoạch lúa mì.
Vốn dĩ chàng đã ít nói, ta không nhận ra điều bất thường.
Mãi tới tối, ta nhìn thấy chàng cầm một chiếc màn thầu ngẩn người.
Đó là chiếc màn thầu gia gia làm cho A Thọ trước khi qua đời, gia gia không trở lại, A Thọ còn lại chiếc cuối cùng, không nỡ ăn, vẫn cất giữ cẩn thận.
Bị ẩm mốc thì chàng mang ra phơi dưới nắng, màn thầu lão gia t.ử làm vốn rất chắc, bây giờ đã cứng như đá, c.ắ.n một miếng có thể làm gãy cả hàm răng.
Lúc này ta mới nhận ra chàng im lặng đến kỳ lạ.
Buổi trưa chẳng phải vẫn còn tốt sao?
Ta chuyển một chiếc ghế nhỏ tới ngồi bên cạnh chàng: “Sao lại không vui?”
A Thọ dùng tay cạy lớp vỏ màn thầu, chậm rãi lắc đầu.
Ta cúi người ghé sát mặt chàng, chàng khựng lại, quay mặt sang hướng khác.
Chàng mím môi, phồng má giống hệt trẻ con, bày ra dáng vẻ chịu ấm ức nhưng không dám nói.
Suýt nữa ta bật cười.
Ta cố nén khóe môi đang cong lên, giả vờ ai oán: “A Thọ không muốn để ý tới ta nữa.”
Vừa nghe vậy, chàng lập tức quay sang, vội vàng phủ nhận: “Ta không có không muốn để ý nương t.ử.”
Ta vạch trần lời biện giải của chàng: “Chàng có.”
Cảm xúc của người trước mặt đều viết hết trên mặt, A Thọ xụ mặt: “Thật sự không có.”
Ta tiếp tục hỏi: “Vậy vì sao?”
Chàng cạy màn thầu hồi lâu mới buồn bực mở miệng: “Dương bá bá nói nương t.ử không nhớ chuyện trước kia.”
Ta gật đầu: “Ừ, rất nhiều chuyện đều không nhớ.”
Chàng không ngẩng đầu, cứ nhìn chiếc màn thầu như muốn nhìn ra một đóa hoa: “Thím Trần và các thúc bá ngoài ruộng đều nói nương t.ử đã khác trước.”
Ta cố ý trêu chàng: “Là trở nên khiến A Thọ thích hơn, hay ghét hơn?”
Lớp vỏ màn thầu bị chàng cạy rơi vụn, ta nghe thấy giọng nói của chàng cùng vụn màn thầu rơi xuống.
“Thích.”
Chàng thẳng thắn như vậy, ngược lại khiến ta hơi ngượng ngùng.
Mặt ta khẽ nóng lên.
Giọng chàng càng lúc càng nhỏ: “Nhưng nương t.ử không thích ta.
“Hôm nay nương t.ử lại nhìn chằm chằm hắn, vừa thấy hắn xuất hiện, nương t.ử chỉ nhìn hắn. Nương t.ử thích hắn nên mới nhìn hắn, hắn đi xa rồi, nàng vẫn còn nhìn.”
Đoạn lời này chàng nói rất trôi chảy, hẳn đã suy nghĩ trong lòng rất lâu, giọng điệu nhẹ nhàng bình thản, nhưng chẳng ai có thể bỏ qua nỗi ấm ức trong đó.
Trời đất chứng giám, lúc ấy ta nhìn bóng lưng hai người chỉ là đang tưởng tượng màn hình tổng kết chiến thắng MVP của mình.
“Nương t.ử quên rất nhiều chuyện, cũng không nhớ hắn, nhưng hôm nay hai người lại gặp nhau, có phải nương t.ử… lại không cần ta nữa không?”
Âm cuối cùng của chàng chìm trong tiếng nghẹn ngào như có như không, tràn ngập hoang mang bất an.
9
Điều trẻ con sợ nhất chính là bị người lớn vứt bỏ.
Ta thu lại ý muốn trêu chọc, dùng hai tay phủ lên bàn tay đang cầm màn thầu của chàng, kiên định và chậm rãi nói: “Sẽ không.”
A Thọ không hoàn toàn tin ta, ngón tay dưới lòng bàn tay ta bất an cử động, đôi mắt trong veo không chút tạp chất nhìn ta, nỗi u buồn như một tấm lưới phủ lấy lòng người.
Ta cảm thấy trái tim khẽ thắt lại, là vì đau lòng cho chàng.
Tay ta dùng sức hơn một chút, mỉm cười với A Thọ: “Ta nói cho A Thọ một bí mật, chàng đừng kể cho người khác.”
Chàng không hiểu nguyên do, nhưng vẫn gật đầu dưới ánh mắt của ta.
“Thật ra ta từ trên trời xuống.”
A Thọ nhíu mày, sự chú ý đã bị ta chuyển đi, nhỏ giọng phụ họa: “Thần tiên sao?”
Ý cười của ta càng sâu: “Ta không phải thần tiên, nhưng là thần tiên bảo ta tới đây.”
“Tới làm gì?”
“Tới làm người nhà của A Thọ.”
Chàng ngơ ngác, vành mắt dần đỏ lên.
“Là gia gia nhờ thần tiên đưa nàng tới sao?”
Lòng ta chợt khựng lại.
A Thọ hít mũi, lúc mở miệng lần nữa, giọng đã nghèn nghẹn: “Gia gia sẽ không trở về nữa, đúng không? Ta gọi người thế nào cũng không tỉnh, các thúc bá đặt gia gia vào một chiếc hộp lớn, nói đó là quan tài.
“Ta nhìn bọn họ chôn cả quan tài lẫn gia gia xuống đất, nhưng gia gia không phải hạt giống, năm nay chôn xuống, sang năm cũng không thể mọc lên. Bọn họ đang lừa ta, ta sẽ không đợi được gia gia trở về nữa…”
Giọng chàng run rẩy, bàn tay cầm màn thầu cũng run, ngay cả ta cũng không thể lập tức trấn an.
Mỗi buổi chiều, chàng đều ngồi rất lâu trên chiếc ghế nhỏ ngoài cửa, nhìn mặt trời lặn sau núi, đợi đến khi sao giăng đầy trời.
Nhưng chàng biết người mình đợi sẽ không trở về.
