Phu Quân Ngốc Của Ta - 7
Cập nhật lúc: 18/07/2026 13:02
Chàng không hiểu ý ta, dò xét nhìn ta.
“Nhất định không thể…”
Rõ ràng chưa xảy ra chuyện gì, ta lại có cảm giác như vừa thoát khỏi đại nạn, lòng vẫn còn sợ hãi.
Chàng hẳn không hiểu, chắc chắn không hiểu những lời đầu đuôi chẳng liên quan, lại vô cùng kỳ quái của ta có ý nghĩa gì.
Nhưng chàng kiên định gật đầu: “Ta nghe lời nương t.ử.”
Ta thở phào, nhưng lòng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Liễu Uyển có một câu nói đúng, A Thọ rất dễ bị lừa.
Ta nói mình được thần tiên đưa tới, chàng liền tin tưởng không chút nghi ngờ, buông xuống lớp phòng bị cuối cùng với ta.
Nếu sau này lại có một người xuất hiện, giành được lòng tin của A Thọ, rồi dạy hư chàng thì sao?
Ta vô cùng nghiêm túc dọa A Thọ: “A Thọ, ta nói cho chàng biết, trên đời này có rất nhiều kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Bọn họ sẽ cố ý làm thân với chàng, nhân lúc chàng không để ý liền bán chàng đi, bán vào hầm than làm lao dịch, chỉ cho chàng ăn màn thầu khô, uống nước bẩn.”
Trong mắt A Thọ lập tức xuất hiện vẻ kinh hãi.
Ta hơi nheo mắt, đi thẳng vào vấn đề: “Nhưng nương t.ử sẽ không lừa chàng. Ta là người đối xử tốt với chàng nhất trên đời, là người thân cuối cùng, là chỗ dựa duy nhất của chàng.”
Trước khi tới nơi này, ta là quán quân bán hàng, thứ am hiểu nhất chính là tẩy não… không đúng, là hướng dẫn khách hàng.
13
Ta ngồi nghiêm chỉnh, trầm giọng hỏi: “Mỗi ngày tỉnh dậy, việc đầu tiên phải làm là gì?”
A Thọ nghiêm mặt, thành thật đáp: “Tìm nương t.ử.”
Ta không đổi sắc mặt, tiếp tục hỏi: “Ngoại trừ nương t.ử ra…”
A Thọ trả lời trôi chảy: “Tất cả những người khác đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”
Ta: “Hôm nay không nghe lời nương t.ử…”
A Thọ: “Sau này chỉ được ăn khổ qua.”
Ta: “Ngày nào cũng ăn khổ qua…”
A Thọ: “Cuộc đời khổ như qua.”
“Tổng kết.”
“Yêu nương t.ử, đời này, đời sau, đời sau nữa.”
“Ăn cơm.”
Chàng thành kính nhắm mắt, chắp hai tay lại:
“Thê môn.”
Nghi thức trước bữa cơm kết thúc.
Ngày qua ngày, A Thọ nói càng lúc càng trôi chảy.
Trước khi thương lái lương thực tới, chàng đã thu hoạch xong lúa mì nhà mình.
Ta từng hỏi thím Trần giá lương thực nơi này, mỗi thôn một giá, chúng ta bán phần lớn lương thực, giữ lại một ít để ăn.
Tiền bán lương thực được ta chia làm ba phần, một phần nộp thuế, một phần dùng cho chi tiêu thường ngày, phần còn lại cất đi để phòng khi cần gấp.
Lâu lắm rồi ta chưa từng nghèo đến mức phải tính toán chi li như vậy.
Chỉ dựa vào tiền trồng trọt thì miễn cưỡng đủ sống, nhưng trứng không thể bỏ chung một giỏ, ai lại chê tiền nhiều bao giờ.
Nữ t.ử nơi này còn thêu thùa đem bán, nhưng ta không biết thêu.
Sau khi kết giao tốt với bọn họ, ta theo họ vào trấn, họ bán hoa văn đã thêu cho một cửa hàng vải đáng tin cậy, giúp ta bớt được công đoạn tự mình lựa chọn.
Trong cửa hàng vải, ông chủ quản sổ sách, bà chủ tiếp khách, còn có hai người làm thuê.
Trong lúc người cùng thôn giao dịch, ta nhìn hai người làm kia, không khỏi lắc đầu.
Trình độ bán hàng kiểu gì vậy?
Bà chủ đang tiếp một đôi mẹ con.
Người mẹ muốn may cho con gái một bộ quần áo mới trước năm mới, đang do dự về màu sắc, cũng do dự về giá tiền.
Ta thấy tiểu cô nương cứ nhìn một xấp vải màu vàng nhạt, liền bước tới cạnh xấp vải đó: “Màu này đẹp thật.”
Ta sờ thử: “Sờ cũng rất dễ chịu, may áo trong hay áo ngoài đều được.”
Tiểu cô nương tưởng ta cũng muốn mua xấp vải này, trong lòng lập tức căng thẳng vì có người cạnh tranh, vội túm góc áo mẫu thân.
Ta nhìn tiểu cô nương: “Màu này rất hợp với tiểu cô nương, tôn da trắng, lại trông vô cùng xinh xắn.”
Bà chủ nói: “Đúng vậy, màu này tươi sáng, hoạt bát, tiểu cô nương nào cũng thích. Trong cửa hàng chỉ còn chút cuối cùng này, thêm một thước cũng không có, chỉ đủ bán cho một người.”
Tiểu cô nương lại kéo góc áo mẫu thân, người mẹ lập tức cầm xấp vải lên: “Chúng ta tới trước.”
Ta lộ vẻ tiếc nuối, hai mẹ con vội vàng đi thanh toán.
Ta bước tới trước mặt bà chủ, nở nụ cười tiêu chuẩn: “Bà thấy ta làm người bán hàng cho bà thì thế nào?”
Bà chủ hơi do dự, ông chủ lại không đồng ý.
Ta nói sẽ làm miễn phí cho bọn họ ba ngày, để bọn họ nhìn xem hiệu quả.
Ba ngày sau, ông chủ tươi cười đón tiếp, ký văn khế với ta.
Ta ở nơi này cũng là người có công việc rồi.
Thôn cách trấn không gần, ngồi xe bò mất nửa canh giờ.
Mùa thu đông trời tối càng lúc càng sớm, bà chủ lo cho an toàn của ta, lúc trời còn chưa tối đã thúc ta mau về nhà.
Ta ngồi trên xe bò, trời tối như mực, chỉ có vầng trăng treo cao.
Ta nhìn về phía trước, đầu thôn có một chiếc đèn l.ồ.ng đang sáng, bên cạnh đèn l.ồ.ng là một người đứng ngóng về con đường trở về.
Có người đang chờ ta về nhà.
Xe bò dừng lại, ta nhảy xuống, A Thọ đã không đợi nổi, bước tới trước mặt ta.
“A Thọ, ta về rồi.”
14
Một phụ nhân đi sớm về muộn khó tránh khỏi lời đàm tiếu, thậm chí có người tới khuyên A Thọ bảo ta đừng vào trấn nữa, cả ngày không ở nhà, nói không chừng trong trấn đã có tình nhân.
Nếu là một nam nhân bình thường, nghe những lời như vậy khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.
May mà với A Thọ, nương t.ử là trời, nương t.ử là đất, chàng sẽ không ngăn cản ta nửa phần.
Từ khi việc buôn bán của cửa hàng vải được ta kéo lên, có cửa hàng khác tới tìm ta.
Không đợi ta nói gì, ông chủ đã chủ động tăng tiền công cho ta thêm hai phần.
Gần tới năm mới, ông chủ phát tiền công, bà chủ còn cho thêm một bao lì xì, sớm cho ta nghỉ lễ.
