Phu Quân Ngốc Của Ta - 9
Cập nhật lúc: 18/07/2026 13:02
“Lại mắng nữa.”
“Bây giờ mới vào chuyện chính.” Bà thở dài, vỗ tay ta. “Nhưng ngươi cũng đáng thương. Muội muội ngươi và Tần tú tài lưỡng tình tương duyệt, vì nể mặt tú tài là người đọc sách nên muội muội ngươi được sống dễ chịu, còn ngươi bị cha mẹ ghét bỏ.”
Có người gõ cửa sân, A Thọ ra khỏi phòng mở cửa.
A Thọ còn chưa trở lại, một phụ nhân gầy gò đã bước vào, mang theo một luồng khí lạnh.
Nhìn lông mày, ánh mắt của người phụ nữ này, ta lập tức biết bà ta là ai.
Ta c.ắ.n hạt dưa trên bàn, cười hỏi: “Đây là vị thím nào vậy? Mặt lạ quá, chưa từng gặp, sao lại tới nhà ta?”
Vẻ mặt Liễu mẫu không tự nhiên trong nháy mắt, nhưng rất nhanh lại biến thành đương nhiên, từ trên cao nhìn xuống: “Ngươi còn không biết xấu hổ hỏi ta là ai? Ta là mẫu thân ngươi, ngay cả mẫu thân cũng quên!”
Ta nhìn thím Trần đang cố nén ý muốn chiến đấu, quay đầu nhổ vỏ hạt dưa về phía Liễu mẫu.
“Đúng vậy, ta rơi xuống ao nên quên rất nhiều chuyện, từ trước tới nay chưa từng thấy cha mẹ, còn tưởng cha mẹ mình c.h.ế.t cả rồi.”
Liễu mẫu giận dữ: “Ngươi nguyền rủa ai đấy?”
A Thọ vừa bước vào đã nhìn thấy Liễu mẫu nổi giận với ta, chàng lập tức chắn trước mặt ta.
Chỉ xét hình thể, chàng vẫn rất có cảm giác áp bức.
Liễu mẫu cũng sợ bị đ.á.n.h, hừ một tiếng để giữ thể diện, sau đó ngồi xuống ghế.
“Ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
Ta không để ý tới bà ta, bà ta liếc ta rồi tiếp tục: “Sau năm mới, Tam Oa phải bàn chuyện cưới xin, Uyển Nhi cũng sắp xuất giá, ngươi làm đại tỷ chẳng phải nên có chút biểu hiện sao? Bây giờ đưa tiền cho ta, lúc về nhà cũng không cần trở về nữa, đỡ phiền cả đôi bên.”
Vừa muốn tiền, vừa muốn phủi sạch quan hệ.
Ta không nhịn được nhắm mắt.
Các tổng tài bá đạo trong truyện cũng giống ta lúc này, tức đến bật cười sao?
16
Ta vẫn hỏi như cũ: “Bà là ai? Tam Oa lại là ai?”
Ta hỏi A Thọ: “A Thọ có biết không?”
A Thọ lắc đầu.
Bà ta trừng mắt với ta: “Bớt giả ngốc đi, ta nuôi ngươi lớn như vậy, cho ngươi sống sung sướng, ngươi không biết báo đáp chúng ta sao?”
Ta mất kiên nhẫn: “Đại thẩm nhà bà thật vô lý, chẳng hiểu sao tới nhà ta xin ăn, còn tỏ vẻ cao cao tại thượng. Đã ăn xin thì phải có dáng vẻ của người ăn xin chứ?”
Thím Trần không nhịn được bật cười, mặt Liễu mẫu đỏ lên, quay sang bà: “Hai kẻ ngốc này không nhận người, chẳng lẽ bà cũng không biết ta là ai?”
Thím Trần cười đến không dừng được: “Ta quan tâm bà là ai làm gì, có liên quan gì tới ta?”
Liễu mẫu lập tức đứng bật dậy, lửa giận không biết phát vào đâu, cuối cùng vẫn khóa mục tiêu vào ta, chỉ vào mũi ta: “Đúng là lương tâm bị ch.ó ăn, uổng công nuôi ngươi lớn như vậy, bây giờ quay lại không nhận cha mẹ. Ngươi có biết bao năm qua vì ngươi mà ta và cha ngươi ra ngoài không ngẩng nổi đầu không?”
“Bà là mẫu thân ta, vậy cha ta đâu?”
Lửa giận của Liễu mẫu lập tức tắt ngấm.
Nguyên chủ khiến người khác mất mặt, người nhà họ Liễu đều ghét bỏ nàng.
Ta ra ngoài làm việc, người nhà họ Liễu lại càng ghét bỏ.
Rất rõ ràng, Liễu phụ thân là chủ một nhà, là người vô cùng coi trọng thể diện.
Ông ta không thể tự mình tới nhà trưởng nữ xin tiền, nhưng có thể để thê t.ử tới mất mặt thay mình.
Bà ta nhanh ch.óng lấy lại khí thế: “Chẳng lẽ còn muốn lão t.ử tự mình tới thăm con gái? Ngươi có biết tôn ti lớn nhỏ không?”
Ta tiếp tục c.ắ.n hạt dưa: “Lễ nghĩa lớn nhỏ, chẳng phải đều do người trong nhà dạy tốt sao?”
Ngực Liễu mẫu phập phồng dữ dội, ta còn hơi lo bà ta tức đến ngất đi rồi ăn vạ nhà chúng ta.
May mà bà ta kiên cường chống đỡ, tức giận đùng đùng bỏ đi.
Ta nhìn cánh cửa khép lại, nghĩ tới Liễu Vân và Liễu Uyển, thở dài.
Chẳng trách tính cách hai cô nương này đều không ra sao.
Thiếu tình thương thật sự rất đáng sợ, tình yêu thiếu hụt trong gia đình buộc phải tìm thứ khác lấp đầy.
Lựa chọn của ta lúc trước là liều mạng làm việc để bù đắp khoảng trống.
Còn bọn họ không có quyền lựa chọn, chỉ có thể nắm c.h.ặ.t chút dịu dàng và yêu thương nhỏ bé từ bên ngoài để tìm kiếm cứu rỗi.
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng một người như tú tài, dung mạo tạm được, nói năng nho nhã, tuổi còn trẻ đã thi đỗ tú tài, được các tiểu cô nương yêu thích cũng rất bình thường.
Bọn họ mỗi người lớn lên méo mó theo một cách.
Một người ngang ngược ngoài sáng, một người âm hiểm trong tối, trong gia đình ngột ngạt ấy không ngừng cấu xé nhau để chứng minh sự tồn tại của mình.
Không ai là người yếu đuối, dễ bị bắt nạt.
Giá như có thể sưởi ấm cho nhau thì tốt, nhưng hết lần này tới lần khác lại cùng thích một người, chẳng ai chịu nhận thua.
Ta nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc bọn họ phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại?
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ta phát hiện mình vẫn đang dùng kinh nghiệm của bản thân để cân nhắc.
Bọn họ chỉ là những tiểu cô nương ngay cả thôn cũng không thể rời khỏi.
Thế giới của bọn họ chỉ lớn chừng ấy.
17
Người nhà họ Liễu vừa không biết xấu hổ, vừa muốn giữ thể diện.
Ta không chút nghi ngờ rằng tiếp theo bọn họ vẫn sẽ thay đổi cách thức tới xin tiền.
Vừa hay gần năm mới, nhà nhà đều nhàn rỗi đi thăm thân thích, rất nhiều người tụ tập, chuyện phiếm cũng nhiều nhất.
Lúc này muốn truyền ra chuyện gì thật sự quá dễ.
