Phu Quân Ra Trận, Quên Mang Binh Phù. - Chương 10
Cập nhật lúc: 20/06/2026 14:05
Đến khi tỉnh giấc một lần nữa thì ánh trăng ngoài cửa sổ đã lên tới tận đỉnh đầu từ bao giờ rồi.
Vào cái khoảng thời gian đêm hôm khuya khoắt nhường này mà tỉnh giấc, trong lòng người ta lúc nào cũng dâng lên một nỗi trống trải, cô đơn khôn xiết, giống như bản thân mình đang bị cả cái thế giới này ruồng bỏ, hắt hủi vậy.
Ta khoác thêm tấm áo gấm vào người, ma xui quỷ khiến thế nào lại sải bước đi về phía cái khoảng sân nhỏ nơi Thái thượng Nữ hoàng đang ở, muốn tìm mẹ để nói vài câu chuyện cho đỡ buồn lòng.
Vừa mới đi tới cổng viện, đã thấp thoáng nghe thấy từ bên trong phòng có tiếng người trò chuyện thầm thì vọng ra ngoài.
Là tiếng của Hoàng thượng.
Giọng nói được đè nén xuống rất thấp, nhưng ta vẫn cứ rón rén từng bước một ghé sát tai lại gần hơn đôi chút để nghe ngóng tình hình.
Hoàng thượng đang lớn tiếng chất vấn mẹ ta, vì cớ làm sao lại đem cái chuyện gã phóng hỏa đốt nhà tiết lộ cho một mình ta biết.
Trong lòng ta bỗng chốc thắt lại một cái, nín thở ngưng thần mà lắng nghe.
Chỉ nghe thấy tiếng mẹ ta lạnh lùng thốt lên:
“Ngươi định dối lừa cái đứa con gái ngốc nghếch kia cho đến bao giờ nữa đây hả?
Lại còn muốn dối lừa ta đến tận khi nào nữa đây?"
Một khoảng không gian im lặng đến mức đến cả thở cũng thấy nghẹt thở bao trùm lấy căn phòng.
Trong đầu ta hỗn loạn cào cào hết cả lên, hai cái con người này rốt cuộc là đang chơi cái trò đố chữ mờ ám gì với nhau sau lưng ta thế này hả?
Một hồi lâu sau, giọng nói của Hoàng thượng lại một lần nữa vang lên, không còn là cái vẻ cợt nhả, cợt nhả thường ngày nữa, mà thay vào đó là toát lên một luồng khí lạnh thấu xương, thâm sâu khôn lường:
“Ta không có bị ngốc, người thừa biết rõ điều đó mà.
Cái ta muốn có được, chính là cái thứ quyền lực thực sự, nắm chắc trong lòng bàn tay cơ."
Thái thượng Nữ hoàng phát ra một tiếng cười lạnh tanh chịu không nổi:
“Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một gã bù nhìn rơm do chính một tay ta nâng đỡ lên ngôi vị hoàng tọa này mà thôi, ngươi lấy cái tư cách gì mà dám đứng đây bàn chuyện quyền lực với ta hả?"
“Nhưng hiện tại ta mới chính là vị Hoàng đế danh chính ngôn thuận của triều đại này.
Người là Thái thượng hoàng, là người đã già rồi, cái tuổi này thì nên ở nhà mà dưỡng lão, vui vầy bên con cháu cho tròn bổn phận đi thôi."
“Không đời nào có cái chuyện đó đâu!
Chỉ cần ta còn thở được một hơi, thì cái giang sơn xã tắc này tuyệt đối không đến lượt một gã như ngươi đứng ra làm chủ đâu."
Mắt thấy hai mẹ con họ càng lúc càng tranh cãi kịch liệt, nảy lửa, sực nức mùi thu/ốc s/úng nồng nặc.
Ta rốt cuộc là không thể nào nhẫn nhịn lắng nghe thêm được nữa liền dùng tay đẩy mạnh cánh cửa phòng xông thẳng vào bên trong:
“Đừng có cãi nhau nữa!"
Cả hai người họ đều ngẩn người ra mất vài giây, đồng loạt quay ngoắt đầu lại nhìn chằm chằm vào ta.
Ta hít vào một hơi thật sâu, trầm giọng thốt lên:
“Hiện tại đang có một cái chuyện lớn, so với cái trò tranh quyền đoạt lợi vô bổ này của hai người thì còn muốn lấy mạng người hơn gấp bao nhiêu lần kia kìa."
Nói rồi, ta thò tay vào trong ng/ực áo móc ra một mảnh vải lụa thêu kín mít chữ nghĩa, đập mạnh xuống mặt bàn gỗ:
“Cái thứ này chính là do chính tay ta nhanh mắt nẫng được từ trong cái ống tay áo của Chúc Thao trong cái trận hỗn chiến kịch liệt ngày hôm nay đấy."
Lúc bấy giờ hơn hai mươi gã đàn ông lớn tướng cứ lao vào giằng co, vật lộn thành một cục, ta vốn dĩ cứ tưởng cái thứ này là cái khăn tay của Chúc Thao nên thuận tay giật phắt ra ngoài để lau mồ hôi trên trán thôi.
Vạn hạnh là lúc đó mồ hôi đổ ra không nhiều lắm, cho nên những cái nét chữ nghĩa thêu trên mảnh vải này mới có thể bảo tồn được một cách rõ ràng, sắc nét đến nhường này.
Dưới ánh nến lung linh lung linh tỏa sáng.
Ta vẫy vẫy tay gọi cả Thái thượng Nữ hoàng và Hoàng thượng ghé sát lại gần để cùng nhau nhìn cho thật kỹ.
Đây chính là một bức mật thư được thêu trên thứ lụa là gấm vóc đặc sản vô cùng quý hiếm của vùng Tây Nhung xa xôi.
Người viết bức mật thư này, vậy mà lại chính là vị Quốc vương của đất nước Tây Nhung kia.
Lũ người Tây Nhung lòng tham không đáy, dã tâm bừng bừng, quanh năm suốt tháng thường xuyên dẫn quân sang quấy nhiễu, xâm phạm bờ cõi biên cương của triều đại chúng ta.
Cái lần trước Chúc Thao dẫn quân xuất chinh đ.á.n.h trận, chính là phụng mệnh đi bình định cái mối loạn lạc do lũ người Tây Nhung này gây ra đấy thôi.
Kết quả là cái trận đ.á.n.h đó chàng ta đ.á.n.h đ.ấ.m như mèo mửa, nát bét hết cả ra, ngược lại lại dắt về được một ả Thải Liên bụng mang dạ chửa to đùng đoành……
Ta đưa ngón tay chỉ vào cái chất liệu của mảnh vải lụa kia:
“Cái chất liệu vải vóc này ấy à, so với cái bộ váy lụa ngày thường Thải Liên vẫn hay mặc trên người, từ hoa văn cho đến chất liệu thì hoàn toàn giống nhau như đúc từ một khuôn ra vậy."
Nghe xong cái lời phân tích, đoán mò vô cùng c.h.ặ.t chẽ này của ta, Hoàng đế và Thái thượng Nữ hoàng nhìn nhau một cái thật sâu, sắc mặt bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm trọng mà gật gật đầu đồng tình.
Sự thật phơi bày ra trước mắt rõ ràng mười mươi rồi:
Thải Liên căn bản là không phải là đứa con gái nhà lành ngoài dân gian gì hết cả, ả chính là một gã gián điệp tinh nhuệ do bộ tộc địch quốc cài cắm vào tận trong lòng kinh thành của chúng ta đấy!
Ả làm cái trò này đâu phải là đến để làm thiếp mọn cho người ta đâu cơ chứ, rõ ràng là đang dùng cái mỹ nhân kế đê hèn để lén lút thâm nhập vào tận trung tâm đầu não của kinh thành này mà thôi.
Ba đứa chúng ta cùng nhau ghé sát vào ánh nến lung linh, cẩn thận từng li từng tí một mà nhận diện những nét chữ nhỏ như cái đầu tăm thêu trên mảnh vải lụa kia.
Càng nhìn kỹ lại càng thấy giật mình thon thót, rợn hết cả tóc gáy lên.
Hóa ra Thải Liên nương nhờ vào sự sủng ái, chiều chuộng hết mực của Chúc Thao, từ sớm đã âm mưu cấu kết, bí mật cài cắm rất nhiều tai mắt, quân bài ẩn giấu vào khắp các hang cùng ngõ hẻm trong hoàng cung đại nội rồi.
Bọn họ đã ước định sẵn với nhau vào đêm ngày mười sáu sắp tới đây, sẽ cùng nhau nội ứng ngoại hợp, phát động một cuộc binh biến cướp ngôi kinh thiên động địa.
Trước tiên là ra tay s/át h/ại Thái thượng Nữ hoàng, sau đó là hạ sát luôn cả vị Tân vương đương triều.
Cuối cùng là mở toang cổng thành kinh đô ra ngoài, nghênh đón đại quân của Quốc vương Tây Nhung tiến vào chiếm đóng kinh thành, mưu đồ nuốt trọn cái thiên hạ xã tắc to lớn này của vương triều chúng ta!
Ta hít vào một hơi thật sâu lạnh ngắt cả người.
Quả thực là không thể nào nhìn ra nổi, Chúc Thao cái gã ngày thường trông có vẻ nhút nhát, bất tài vô dụng là thế, vậy mà lại có cái lá gan to bằng trời, dám làm cái trò thông đồng với địch phản quốc đê hèn đến nông nỗi này cơ chứ!
“Ta và Chúc Thao, từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn chút tình nghĩa vợ chồng nào nữa hết cả!"
Ta nghiến răng nghiến lợi mà biểu thị thái độ của mình rõ ràng mười mươi.
Nói xong xuôi đâu vào đấy rồi, ta lại một lần nữa vô cùng nghiêm túc, cẩn trọng mà thò tay vào tận trong lớp áo yếm sát người móc ra một cái túi gấm nhỏ xinh.
Cái túi gấm này ta lúc nào cũng đeo khư khư sát bên người mình, dẫu cho là vào cái lúc quấn quýt lấy nhau mặn nồng nhất với Hoàng thượng, ta cũng tuyệt đối không cho phép gã chạm tay vào nó lấy một cái.
Hoàng thượng nhìn chằm chằm vào cái túi gấm nhỏ kia, trong giọng nói sực nức mùi giấm chua loét bay ra ngoài:
“Cái lúc hai đứa chúng ta làm chuyện ấy mặn nồng với nhau nhường ấy, nàng cứ khư khư bảo vệ cái thứ đồ chơi này như bảo vệ cái mạng sống của mình vậy đấy."
Thái thượng Nữ hoàng khẽ đằng hắng thanh giọng một tiếng rõ to, lườm nguýt gã một cái thật sắc lẹm, ra hiệu bảo gã trước mặt bậc bề trên thì phải biết thu vén cái bộ mặt lại cho có phép tắc đôi chút.
Mặt ta bỗng chốc đỏ bừng lên vì thẹn, cũng chẳng buồn bận tâm đến lời trêu chọc của gã nữa, trực tiếp dốc sạch cái thứ đồ vật ẩn giấu bên trong túi gấm ra ngoài bàn.
Một miếng binh phù bằng đồng nặng trịch rơi xuống mặt bàn gỗ vang lên một tiếng “xoảng" khô khốc.
Cái thứ này chính là cái miếng binh phù năm xưa ta chẳng màng đến tính mạng của bản thân, cưỡi ngựa hồng nhỏ đi thâu đêm suốt sáng để mang đến tận tay cho Chúc Thao ngay trên bãi chiến trường năm ấy đấy thôi.
Sau khi chàng ta thắng trận trở về kinh thành, ta liền giữ lại một cái tâm cơ nhỏ nhỏ, lén lút giấu nhẹm cái thứ này vào trong tay mình luôn.
Ban đầu giữ lại chẳng qua chỉ là để làm vật kỷ niệm cho cái mối tình thanh xuân đã ch/ết kia mà thôi, thật không ngờ là đến ngày hôm nay lại có thể phát huy được một cái công dụng to lớn, hệ trọng đến nhường này.
Ta đưa ngón tay chỉ vào cái miếng binh phù đồng kia mà dõng dạc tuyên bố:
“Có được cái thứ này trong tay, thì hàng vạn đại quân tinh nhuệ dưới trướng của Chúc Thao, từ nay về sau chỉ có thể nghe theo một mình mệnh lệnh chỉ huy của ta mà thôi."
Dẫu cho đại quân Tây Nhung có rầm rộ kéo đến áp sát biên cương đi chăng nữa, trong tay chúng ta đang nắm giữ hàng vạn hùng binh tinh nhuệ nhường này, cộng thêm cái đội quân Ngự lâm quân tinh nhuệ đang nằm trong tay của Thái thượng hoàng nữa, thì lo cái nỗi gì mà không thể đem cái gã Quốc vương Tây Nhung kia vào rọ mà tóm gọn như tóm ba ba trong hũ cơ chứ hả?
Nghe xong cái lời tuyên bố hùng hồn này của ta, hai con mắt của mẹ ta và Hoàng thượng trong nháy mắt bỗng chốc sáng rực lên như đèn pha vậy, giống như vừa nhìn thấy một vị cứu tinh đại từ đại bi giáng trần cứu khổ cứu nạn vậy.
Ta thong thả, chậm rãi thu hồi cái miếng binh phù đồng kia cất gọn vào trong lòng bàn tay mình, u u thốt lên một câu:
“Tuy nhiên, nếu muốn sử dụng cái miếng binh phù này của ta, thì ta có một cái điều kiện cần phải đưa ra."
Hai cái con người này vừa mới nghe thấy ta bảo còn phải bàn tính điều kiện nữa, liền cuống cuồng hết cả lên như kiến bò trên chảo nóng vậy.
