Phu Quân Ra Trận, Quên Mang Binh Phù. - Chương 7
Cập nhật lúc: 20/06/2026 14:05
Nương theo ánh trăng sáng chiếu rọi ngoài cửa sổ, ta ghé sát mặt lại gần để nhìn cho thật kỹ khuôn mặt của gã.
Quả nhiên là đúng như vậy thật.
Đôi mắt này dẫu cho là màu đen, nhưng thấp thoáng đâu đó vẫn ánh lên một tia sáng màu xanh lam thăm thẳm, giống như hai dòng nước biếc sâu hoắm không thấy đáy vậy.
Sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt góc cạnh sâu sắc.
Có dòng m/áu ngoại tộc chảy trong người, chuẩn không cần chỉnh rồi.
Như vậy là ta có thể hoàn toàn yên tâm được rồi.
Đã không có mối quan hệ huyết thống ruột rà gì với nhau thì không tính là làm chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n đồi bại.
Đã không tính là l.o.ạ.n l.u.â.n thì ta còn bày đặt làm bộ làm tịch làm cái nỗi gì nữa cơ chứ?
Một gã trai trẻ khôi ngô tuấn tú nhường này, miếng thịt mỡ dâng tận miệng thế này, không ăn thì đúng là uổng phí của trời!
Ta thanh thản, không còn chút vướng bận gì trong lòng mà một lần nữa lao thẳng vào gã.
Đợi cho đến khi trời hửng sáng, cả hai đứa chúng ta đều đã mệt rã rời cả người, nằm bẹp dí trên chiếc giường rồng sang quý.
Nhưng mà cái gã Hoàng đế này dẫu trông có vẻ yếu ớt, thư sinh, nhưng được cái làm việc rất có trách nhiệm, tận tụy vô cùng.
Sáng sớm ngày ra, gã vẫn cứ c.ắ.n răng bò dậy để đi thiết triều sớm cho kịp giờ.
Để lại một bãi chiến trường lộn xộn, bừa bãi và một mình ta thẫn thờ ngồi ngơ ngác trong tẩm cung của gã.
Chuyện này thế là hỏng bét rồi.
Ta chợt nhớ lại lời dặn dò kỹ lưỡng trước khi đi của Chúc Thao.
Chàng ta bảo, ta đến cả cái tay của Hoàng thượng cũng không được phép nắm lấy.
Nhưng mà hiện tại……
Ta và Hoàng thượng chẳng những đã nắm tay nhau rồi, mà đến cả trọn bộ chuyện giường chiếu cũng đã làm xong xuôi hết sạch sành sanh từ đời nào rồi.
Ta mặc lại quần áo t.ử tế, ngồi thẫn thờ bên mép giường, chìm sâu vào một nỗi suy tư vô cùng lớn lao.
Chúc Thao, dẫu sao thì cũng là một nhân vật có tên tuổi, có chỗ đứng nhất định trong triều đình, là vị Đại tướng quân nắm trong tay binh quyền, thống lĩnh đại quân.
Nhưng dẫu có thế nào đi chăng nữa, chàng ta cũng chỉ là một gã bề tôi mà thôi.
Hoàng thượng thì mới là Hoàng thượng.
Là bậc cửu ngũ chí tôn, là bậc minh chủ của cả thiên hạ này.
Theo lý mà nói thì Hoàng thượng chắc chắn phải lớn hơn vị Tướng quân kia rồi.
Nhưng mà……
Cái gã Hoàng thượng này lại không phải là dòng m/áu chính thống của hoàng triều, chẳng qua chỉ là một đứa con nuôi người Hồ được nhận về nuôi mà thôi.
Hơn nữa trước khi vào cung, ta cũng có nghe cái ả Thải Liên hay hóng hớt kia bàn tán xôn xao rồi.
Bảo là khắp cả kinh thành này đâu đâu cũng đồn đại rằng:
Vị Hoàng đế mới này là một kẻ ngốc nghếch, chỉ là một gã bù nhìn rơm được người ta dựng lên mà thôi.
Nghĩ kỹ lại xem ra thì thấy cũng có phần đúng đắn đấy chứ.
Cái hành vi của gã Hoàng đế này quả thực là vô cùng kỳ quặc, lạ đời, có đời thuở nhà ai làm vua của một nước mà lại chạy tót vào tận nhà bếp của bề tôi để nhìn trộm người ta làm cơm bao giờ không chứ?
Mà cái tước vị của Chúc Thao thì lại là tước vị cha truyền con nối, đời đời kiếp kiếp không đổi.
Trong triều có rất nhiều vị đại thần lão làng, đều là những bậc bằng hữu sinh t.ử có nhau, là đồng liêu cùng vào sinh ra t.ử năm xưa với vị lão tướng quân quá cố cả.
Họ đều là những người tận mắt chứng kiến Chúc Thao khôn lớn từ nhỏ, cái mối thâm tình cũ kỹ đó vẫn còn sờ sờ ra đấy.
Trong cái triều đình này, cái gốc rễ, nền móng của Chúc Thao rõ ràng là vững chắc, sâu dày hơn hẳn so với cái gã Hoàng đế nửa đường đứt gánh mới được đưa lên ngôi vị này rất nhiều.
Chao ôi……
Hai gã nam t.ử này, một người có quyền lực thực sự trong tay, một người lại có danh nghĩa chính thống tối cao.
Rốt cuộc thì ai mới là người có thể bảo đảm cho ta được hưởng vinh hoa phú quý trọn cả một đời, để cho ta ngày ngày đều có món giò heo kho tàu ăn không trùng bữa đây?
Cái đầu ta đau nhức nhối cả lên.
Ta lấy tay ôm lấy cái đầu thẫn thờ ngồi ngơ ngác một hồi lâu.
Đột nhiên, trong đầu ta bỗng lóe lên một tia sáng sáng rực.
Không đúng chút nào cả!
Ta việc gì phải đi nghĩ ngợi về hai cái gã đàn ông đó làm chi cho mệt xác chứ?
Chẳng phải vẫn còn có chính bản thân ta đây hay sao!
Ta chính là đứa con gái ruột do chính Thái thượng Nữ hoàng mang nặng đẻ đau sinh ra cơ mà.
Thái thượng Nữ hoàng là ai chứ?
Bà ta chính là vị Trưởng công chúa của triều đại trước, là con gái ruột của vị lão lão hoàng đế, là người thực sự nắm giữ quyền lực tối cao của vương triều hiện tại này!
Hơn nữa, ta lại chính là giọt m/áu duy nhất, là đứa con độc nhất vô nhị bị thất lạc bao nhiêu năm nay của bà ta!
Á hả?
Thế thì tính toán một lượt xem sao nào.
Trong cái mối quan hệ ba người vô cùng rắc rối, phức tạp giữa ta, Chúc Thao và Hoàng thượng này.
Cái người có thân phận cao quý, tôn nghiêm nhất……
Hóa ra lại chính là bản thân ta cơ à?!
Ta mới chính là vị công chúa thực thụ mang trong mình dòng m/áu hoàng gia chính thống!
Hoàng thượng nhìn thấy ta thì phải gọi một tiếng tỉ tỉ (dẫu cho không có quan hệ huyết thống), Chúc Thao nhìn thấy ta thì phải quỳ mọp xuống đất mà gọi một tiếng chủ t.ử!
Nghĩ thông suốt được cái điều hệ trọng này rồi, cái sống lưng của ta trong nháy mắt bỗng chốc thẳng băng lên hẳn.
Việc gì phải sợ cái thá gì nữa cơ chứ!
Ngay lập tức, ta hiên ngang gọi một gã thái giám tới, ra lệnh bảo gã chuẩn bị cho ta một chiếc kiệu sang trọng, hoa lệ nhất.
Ngồi chễm chệ trong chiếc kiệu lớn tám người khiêng kiêu hãnh đó, ta thong thả, ung dung tự tại mà quay trở về phủ Tướng quân.
Ta đã nghĩ thoáng ra rồi.
Từ nay về sau, ta thích làm cái gì thì ta làm cái đó.
Đứa nào dám tỏ thái độ, làm mặt nặng mày nhẹ với ta, ta sẽ bảo mẹ ta thẳng tay trừng trị, xử lý nó ngay lập tức!
Vừa mới bước chân vào cổng phủ, Chúc Thao đã vội vàng chạy ra đón tiếp.
Nhìn thấy ta lành lặn, nguyên vẹn trở về nhà, chàng ta có vẻ vô cùng mừng rỡ, nhưng trong ánh mắt vẫn thấp thoáng đâu đó vài phần dò xét, nghi hoặc.
Nhìn cái bộ mặt đó của chàng ta, trong lòng ta khẽ cười thầm một tiếng lạnh tanh.
Cứ chờ đấy mà xem, chuỗi ngày sung sướng của nhà ngươi vẫn còn ở phía sau cơ mà.
Chúc Thao hoàn toàn ngó lơ đôi mắt đượm buồn như sắp nhỏ lệ của Thải Liên ở phía sau lưng, sải những bước chân thật dài bước ra khỏi cổng phủ, thẳng tiến về phía ta mà đi tới.
Trước thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào nhìn, chàng ta vậy mà lại đích thân đưa bàn tay ra, cẩn thận từng li từng tí một mà dìu ta bước xuống từ trên chiếc kiệu mềm mại.
Ta cũng vui vẻ phối hợp làm cái trò diễn ân ái, mặn nồng này với chàng ta, nương theo đà đó mà khoác lấy cánh tay vạm vỡ của chàng ta, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ:
“Phu quân, thiếp thân đã trở về rồi đây."
Chúc Thao cái tính khí của gã này, là hạng người nóng nảy, hấp tấp nhất trên đời, trong bụng chẳng giấu nổi lấy một hạt cát.
Còn chưa kịp bước chân vào trong cửa nhà, gã đã không nhịn nổi nữa mà vội vàng ghé sát tai ta, hạ giọng xuống thật thấp, nhưng trong giọng nói lại mang theo một tiếng run rẩy vô cùng rõ rệt:
“Cái gã kia……
Không có làm gì nàng đấy chứ?"
Ta không kìm lòng được, bật cười thành một tiếng “phụt".
Tuy rằng trên mặt có thoáng hiện lên hai rặng mây hồng thẹn thùng, nhưng trong lòng ta đã tính toán rõ ràng mười mươi vị trí của những quân bài lớn nhỏ chốn triều đình và hậu cung này rồi, tự nhiên cái nỗi sợ hãi nhút nhát thuở ban đầu cũng theo đó mà bay biến sạch sành sanh.
Dứt khoát, ta rộng lượng, thẳng thắn mà nói cho gã biết một chút sự thật bên trong.
Cũng chính vào cái khoảnh khắc đó, sắc mặt của Chúc Thao bỗng chốc trở nên khó coi hơn cả hòn đá trong hố xí lâu năm vậy.
“Nàng……
Sao nàng lại dám làm như thế……"
Cái ngón tay gã chỉ vào mặt ta run cầm cập lên, giống như vừa mới ban ngày ban mặt gặp phải ma vậy.
Ta thản nhiên gạt phắt cái tay gã ra ngoài, sửa sang lại nếp áo cho ngay ngắn:
“Bên ngoài gió lớn lắm, vào trong nhà rồi nói chuyện tiếp."
Trong phòng khách lớn, hương trà thơm thoang thoảng bay lượn quanh quất, nhưng bầu không khí thì lại căng thẳng như một dây cung đã được kéo căng hết mức vậy.
