Phu Quân Ta Không Thể Là Kẻ Phản Diện - Chương 35

Cập nhật lúc: 18/01/2026 02:06

Cơ thể Diệp Tông cứng đờ, hắn dùng tay chắn ngang trước n.g.ự.c, ngăn cách sự tiếp xúc quá thân mật này.

“Vị đại thẩm này, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Diệp Tông đ.á.n.h giá tuổi tác của nàng ta rồi lên tiếng hỏi.

Người phụ nữ không rảnh để tâm đến cách xưng hô của hắn, nàng ta run lẩy bẩy, miệng không ngừng kêu: “Có yêu quái… ta thấy rồi, nó… nó ăn thịt nam nhân của ta…”

Nàng ta có vẻ vô cùng sợ hãi, cứ thế rúc vào lòng Diệp Tông.

Thẩm Thư Vân thấy vẻ mặt khổ sở của Diệp Tông liền đề nghị: “Vào trong đi, bên ngoài lạnh lắm, vào trong rồi nói.”

Người phụ nữ được đỡ vào phòng, gương mặt nàng ta hiện rõ dưới ánh đèn. Thẩm Thư Vân nhìn khuôn mặt có vài phần thanh tú kia, cảm thấy rất quen mắt, dường như đã gặp ở đâu rồi.

Lúc này, một giọng nói hơi khàn nhắc nhở nàng: “Ngươi là Tô tẩu t.ử?”

Giọng nói đầy vẻ do dự của Từ Thanh Dương vang lên. Thẩm Thư Vân cuối cùng cũng nhớ ra, đây chính là người phụ nữ từng muốn thu lưu Từ Thanh Dương.

Trông có vẻ là một người tốt bụng, không biết đã gặp phải chuyện gì mà thành ra thế này.

Từ Thanh Dương rót một chén nước đưa cho người phụ nữ đang bị kích động mạnh. Nàng ta đón lấy chén trà bằng cả hai tay, đôi tay run rẩy khiến nước trong chén suýt chút nữa sánh hết ra ngoài.

Tô tẩu t.ử uống xong nước dường như đã tìm lại được chút lý trí. Nàng ta nắm c.h.ặ.t lấy tay Diệp Tông, dường như vì Diệp Tông đã đỡ mình nên nàng ta đặc biệt ỷ lại vào hắn: “Tiên sư cứu mạng, cầu xin các người hãy cứu lấy phu quân của ta.”

Nàng ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, lời lẽ khẩn thiết khiến những người có mặt đều gật đầu cảm động.

Nàng ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Tông như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng: “Các người nhất định phải cứu huynh ấy.”

Diệp Tông nhất thời không biết làm sao để thoát ra, đành để nàng ta nắm c.h.ặ.t hai tay mình.

Giang Biệt Hàn nhìn cảnh tượng trước mắt, khẽ nở một nụ cười kín đáo.

(Lời tác giả: Diệp Tông - chàng trai thẳng thắn thuần khiết vs Giang Biệt Hàn - kẻ đầy tâm cơ, hôm nay cực kỳ khó chịu. Trước đây toàn là Giang Biệt Hàn chơi xỏ hắn, hôm nay Diệp Tông vô tình làm Giang Biệt Hàn khó chịu mà chính mình cũng không hay biết.)

Người phụ nữ có dung mạo thanh tú này lệ rơi dưới ánh đèn, đôi mắt đẫm lệ trông thật là “hoa lê đái vũ”. Nàng ta khóc nức nở khe khẽ, dường như sợ làm phiền đến người khác, sự hiểu chuyện ấy khiến người ta không khỏi xót xa, thương cảm vô cùng.

Nàng ta có lẽ cũng nhận ra sự khó xử của các tu sĩ, nên cả người như sụp đổ, bao phủ trong một nỗi tuyệt vọng vô hình.

Thẩm Thư Vân nhìn chằm chằm vào gương mặt tiều tụy của nàng ta một lúc, rồi thở dài, rót thêm cho nàng ta một chén nước.

Tô Hà – người phụ nữ mệnh khổ này, dường như mọi bất hạnh trên đời đều đổ xuống đầu nàng ta. Cha mất sớm, mẹ bệnh qua đời, được người thân nhận nuôi nhưng phải làm lụng vất vả như nô tỳ. Khi lớn lên, nàng ta bị gả đến Giới Nhạc Thành chỉ đổi lấy một con bê nhỏ. Sau khi kết hôn, nàng ta vừa phải bôn ba lo toan gánh nặng gia đình, vừa phải chịu đựng những trận đòn roi của trượng phu. Ở nàng ta, người ta thấy rõ sự nhẫn nhục, cẩn trọng của một kẻ bị khổ cực mài mòn hết góc cạnh.

Thẩm Thư Vân chống cằm, nhìn nàng ta uống nước: “Đã vậy thì sao ngươi còn muốn cứu hắn? Hắn c.h.ế.t đi chẳng phải ngươi sẽ sống tốt hơn sao?”

Tô Hà bỗng nhiên cười, khóe miệng nàng ta cong lên nhưng đôi mắt lại trống rỗng như một cái xác không hồn: “Nhưng… nhưng ta còn cách nào đâu, ta đã gả cho hắn rồi, đây là cái số của ta thôi.”

Lời tự oán tự ngải nghe mà xót xa vô cùng.

Diệp Tông bị hành vi của gã tra nam kia làm cho tức giận đến mức nói không nên lời, mãi một lúc sau mới tìm lại được lý trí: “Loại người đó không giữ lại ăn Tết thì giữ làm gì?”

Người phụ nữ nghe hắn nói vậy, nước mắt lại chực trào ra, phải hít thở sâu mấy lần mới nén lại được.

Diệp Tông nhận ra mình lỡ lời, liền gãi mũi vẻ hối lỗi: “Ta… ta không có ý đó, ngươi đừng khóc.”

“Phận nữ nhi như ta thì có thể làm được gì chứ?” Tô Hà lấy khăn lau nước mắt, nhưng lệ vẫn cứ rơi như chuỗi hạt đứt dây: “Hắn là một nam nhân sức dài vai rộng, ta sao chống lại được.”

Nàng ta ngẩng đầu, đôi mắt sưng đỏ đẫm lệ trông thật đáng thương. Diệp Tông bị nhìn như vậy thì hoảng hốt, tay chân không biết để đâu cho phải.

Giang Biệt Hàn để lộ một nụ cười thích thú. Sự bối rối của Diệp Tông dường như mang lại cho hắn chút niềm vui, đáy mắt thoáng qua một tia ác ý nhỏ nhoi, nhưng ngoài mặt hắn vẫn là một quân t.ử khiêm nhường.

“Ta cứ ngỡ, cứ ngỡ ngày tháng sau này sẽ tốt đẹp hơn…” Tô Hà nhìn Diệp Tông bằng ánh mắt trống rỗng, nàng ta nắm lấy bàn tay Diệp Tông khi hắn định đưa khăn tay cho mình, như thể nắm lấy điểm tựa cuối cùng.

Nàng ta dường như đã quá mệt mỏi, muốn tìm một nơi để dựa vào, nên đã ngả vào người Diệp Tông, nước mắt lã chã rơi trên vai hắn.

Cơ thể Diệp Tông cứng đờ, rõ ràng hắn không quen với những tình cảnh thế này. Trên mặt hắn hiện lên vẻ phức tạp, bàn tay giơ lơ lửng định đẩy người ra, nhưng lại thấy không đành lòng, đành nhẹ nhàng đặt lên lưng Tô Hà.

Diệp Tông vẻ mặt rối rắm, đang vắt óc nghĩ lời trấn an, thì biến cố xảy ra – Diệp Tông đột ngột đẩy mạnh Tô Hà ra, chưa dừng lại ở đó, hắn còn bồi thêm một cú đá cực mạnh.

Thân hình gầy yếu của Tô Hà như một con bướm gãy cánh, vạch một đường trên không trung rồi “rầm” một tiếng đập mạnh vào tường.

Nàng ta nằm im bất động trên mặt đất, trông như đã c.h.ế.t hẳn.

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.