Phu Quân Ta Tuổi Còn Trẻ - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/08/2026 05:02
Ta kiễng chân tìm kiếm trong đám người. Hiển nhiên đó vẫn là một đứa trẻ chưa lớn, bởi vóc dáng không đủ cao, đã sớm bị biển người che khuất, tìm mãi cũng chẳng thấy đâu.
05
Vì chuyện ấy, Thái hậu nương nương đặc biệt triệu kiến ta.
Bà hỏi ta nhà ở nơi nào, trong nhà có những ai, đã đọc sách được bao lâu.
“Phụ thân ta không nhắc cũng được. Mẫu thân ta là đầu bếp trong thư viện, người Trung Châu, họ Tề, tên Huệ Lan.”
“Rất nhiều phụ nhân ngay cả tên họ cũng chẳng có, nhắc đến họ cũng chỉ là phụ nhân nhà ai đó. Sao ngươi lại nói rõ tên họ của mẫu thân mình đến vậy?”
Thái hậu nương nương tựa người trên một chiếc nhuyễn tháp, những cung nữ ma ma hầu hạ bên cạnh đều xinh đẹp dễ gần, còn bưng tới rất nhiều bánh trái ta chưa từng thấy cho ta ăn.
Khi ấy trong mắt ta, Thái hậu nương nương chỉ là một bà lão hiền hòa dễ gần mà thôi. Ta xưa nay gan lớn, bà bảo ngồi thì ta ngồi, bảo ăn thì ta ăn, hỏi gì ta đáp nấy, chẳng hề câu nệ.
“Thái hậu nương nương đã thay nữ t.ử trong thiên hạ giành lấy cơ hội đọc sách, chính là muốn chúng ta đọc sách hiểu lễ, có tên có họ.”
Thái hậu nương nương bật cười, trông càng thêm hiền từ phúc hậu.
“Người cười lên trông giống Bồ Tát.”
Ta c.ắ.n một miếng bánh trong tay, nghiêm túc nói.
Mấy vị tỷ tỷ cung nữ lấy khăn che miệng cười trộm.
“Các tỷ tỷ cười gì vậy?”
Ta nghi hoặc nhìn họ hỏi.
“Lời khen ta từng nghe nhiều không đếm xuể, nhưng chỉ có lời một đứa trẻ như ngươi thuận miệng nói ra lại chân thật, thành tâm nhất. Nếu ngươi đã nói ta giống Bồ Tát, vậy ta cho ngươi một lời hứa. Bất kể ngươi cầu xin điều gì, ta đều sẽ đáp ứng.”
“Đứa trẻ ngốc này, còn không mau quỳ xuống tạ ơn Thái hậu nương nương? Nương nương trước nay chưa từng dễ dàng hứa với ai.”
Một vị ma ma lớn tuổi bên cạnh Thái hậu nương nương cười nói.
Thái hậu nương nương thậm chí còn để lại cho ta một đạo ý chỉ.
Đó chính là một đoạn duyên phận giữa ta và Thái hậu nương nương.
Ta vốn cho rằng đạo ý chỉ ấy cả đời này sẽ không bao giờ phải dùng tới.
Nhưng đến mùa thu năm sau, chuyện Vi Tắc Đức tham ô bại lộ, quan gia nổi trận lôi đình, xử nặng tất cả những kẻ có liên can.
Vi gia bị phán tội cả nhà c.h.é.m đầu.
Đợi đến khi quan binh áp giải ta và mẫu thân về Thượng Kinh, ta mới lần đầu tiên trong đời được gặp vị phụ thân hờ của mình.
Chỉ tiếc lần gặp mặt này thật sự chẳng có gì đáng vui, dù sao ta và mẫu thân chưa từng hưởng được nửa phần phúc của ông ta, vậy mà lại phải gánh chịu tai họa do ông ta gây ra.
Lần đầu nhìn thấy ta và mẫu thân, Vi Tắc Đức còn chẳng nhận ra. Hình bộ thị lang phụ trách thẩm án phải tra hỏi đi hỏi lại mấy lượt, ông ta mới nhớ ra trên đời còn có hai mẹ con chúng ta.
Thậm chí ông ta còn khóc lóc t.h.ả.m thiết ngay trước mặt các quan viên xét án, nói rằng có lỗi với chúng ta.
Còn bảo dù sao người một nhà cuối cùng cũng có thể đoàn tụ, cùng nhau lên đường.
Ai thèm cùng ông ta lên đường?
Ngay trước mặt một đám quan viên xét án, ta xông lên đ.á.n.h Vi Tắc Đức một trận ra trò, đ.á.n.h xong mới lấy ý chỉ của Thái hậu ra.
Người tới chính là vị ma ma ngày ấy từng hầu bên cạnh Thái hậu nương nương.
“Ngươi muốn cầu điều gì?”
Ma ma vẫn mang khuôn mặt tươi cười, giọng nói vẫn sang sảng đầy khí lực như trước.
“Cầu cho mẫu thân ta một con đường sống.”
Ta quỳ dưới đất, tóc tai rối tung, dập mạnh đầu xuống nền.
“Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”
Ma ma nâng tấm lụa mỏng ấy trong tay, lại hỏi ta một lần nữa.
“Đã nghĩ kỹ rồi. Trên người ta dù sao cũng chảy dòng m.á.u Vi gia, nhưng mẫu thân ta lại vô tội. Một mình bà nuôi ta khôn lớn, những gian khổ trong đó khó lòng nói hết. Ta không biết lấy gì báo đáp, chỉ cầu bà có thể sống lâu trăm tuổi.”
May mà lúc ấy mẫu thân không ở bên cạnh ta, nếu không bà nhất định vừa khóc vừa đ.á.n.h, mắng ta là đồ nhóc con không có lương tâm, dám bỏ bà một mình ở lại nhân thế chịu khổ.
06
Ý chỉ của Thái hậu đã cứu được mạng mẫu thân ta.
Ta bị nhốt chung một chỗ với những nữ quyến khác của Vi gia, mỗi ngày ngoài ăn ra thì chỉ có ngủ.
Không biết họ nghe được từ đâu chuyện ta dùng ý chỉ của Thái hậu nương nương cứu mạng mẫu thân, cả ngày vừa khóc vừa mắng, hỏi ta tại sao không dùng ý chỉ ấy xin tha mạng cho cả nhà. Khắp Đại Tuy ai mà chẳng biết quan gia kính trọng Thái hậu nhất, lời Thái hậu nương nương nói, quan gia trước nay không có chuyện không nghe.
“Chuột còn có da, người sao chẳng biết lễ nghi. Người mà chẳng có lễ nghi, không c.h.ế.t thì còn làm gì?”
Ta quay mặt vào tường, khoanh chân ngồi đó, thực sự chẳng muốn đối diện với đám người lớn lên trong nhung lụa son phấn này.
“Ngươi nói vậy là có ý gì?”
Giờ đây mọi người đều mặc áo tù, tóc tai rối bù.
Kẻ vừa lên tiếng là ai, ta cũng lười để ý.
“Không biết xấu hổ đến thế, sống còn có ích gì!”
Ta thản nhiên đáp, đã chẳng buồn nói thêm.
Dù sao có nói nhiều hơn nữa, trong số họ lại có mấy người nghe hiểu?
Nhưng nếu không nói cho rõ, ta lại sợ bọn họ cứ lải nhải mãi bên tai khiến ta phiền lòng.
“Nếu tha tội cho Vi gia, vậy những quan viên khác liên can đến vụ tham ô này cùng gia quyến của họ có phải cũng nên được tha hay không? Nếu tất cả đều được tha, vậy luật pháp Đại Tuy, phép tắc của quan gia chẳng phải đều biến thành trò cười sao? Mặt các người lớn đến mức đủ cho ngựa chạy rồi, chuyện nên nghĩ hay không nên nghĩ cũng dám nói ra miệng. Ít nhất trước khi c.h.ế.t cũng đừng tiếp tục làm trò cười nữa. Xì!”
Ta thật sự rất tò mò, mấy chục vạn lượng bạc Vi Tắc Đức tham ô rốt cuộc đã tiêu vào đâu?
