Phu Quân Vạn Người Mê - Chương 1
Cập nhật lúc: 19/06/2026 06:03
01
Mồ hôi lạnh trên trán ta không ngừng tuôn xuống, cổ tay cũng bị chấn đến tê dại.
"Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng kích động."
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y chàng, cẩn thận đẩy mũi d.a.o sang một bên.
Cho đến khi cánh tay chàng buông lỏng, chủy thủ rơi xuống đất, trái tim treo lơ lửng của ta mới thật sự hạ xuống.
Trên gương mặt trắng như ngọc, tựa tiên nhân giáng thế, hoàn mỹ không tì vết của Hứa Du Thanh lúc này lại có thêm một vệt m.á.u đỏ ch.ói mắt.
Ta chép miệng, thầm than một tiếng đáng tiếc, rồi vội vàng lấy khăn tay trong n.g.ự.c ra lau m.á.u cho chàng.
Hứa Du Thanh nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay ta, nghiêng mặt sang một bên, hàng mi rũ xuống.
"Không cần xử lý. Tốt nhất cứ để nó mãi ở đó, thối rữa, sinh dòi mới hay."
Dáng vẻ bướng bỉnh này nào còn giống vị Lễ Bộ Thị Lang ôn văn nho nhã nữa.
Ngược lại, lại giống hệt thiếu niên lang kiêu căng, ngang bướng mà ta gặp khi mới quen chàng.
Ta cúi đầu hôn lên giữa trán chàng.
Cảm nhận được dưới môi là làn da hơi nóng lên, cùng tiếng rên khẽ không kìm được của chàng, ta bật cười nói:
"Nếu thối rữa rồi thì ta còn hôn thế nào được? Đi hôn dòi sao?"
"Không được hôn nó!"
Hứa Du Thanh ôm ta đặt lên đùi mình, ngẩng cổ, tức giận hừ một tiếng.
"Chỉ được hôn ta thôi."
Sau khi lần lượt hôn lên giữa mày và ch.óp mũi ta, nụ hôn của chàng cuối cùng dừng lại trên môi ta.
Giữa những cái hôn lưu luyến dây dưa, ta nghe chàng mềm giọng làm nũng:
"Đừng hòa ly nữa mà~"
"Hừ, ta tốt như vậy, sao nàng nỡ hòa ly với ta chứ?"
Đúng là Hứa công bán dưa, tự khen mình giỏi.
Ta không nhịn được bật cười.
Thấy ta cười, Hứa Du Thanh càng thêm đắc ý.
Chàng một tay bế bổng ta lên theo kiểu công chúa, rồi nhẹ nhàng đặt ta xuống giường.
02
Sau khi mọi chuyện kết thúc, ta rúc vào lòng chàng, thầm cảm thán một mỹ nhân như phu quân mà lại là người trong truyện đam mỹ, quả thực quá đáng tiếc.
Nghĩ đến đây, đầu óc bị sắc đẹp mê hoặc của ta lập tức tỉnh táo hơn đôi chút, vội vàng ngồi bật dậy, liên tiếp vỗ lên trán mình.
Trời ơi, trời ơi!
Rõ ràng ta đang định hòa ly với chàng, sao cuối cùng lại ngủ chung một giường thế này?
Hứa Du Thanh ngồi dậy, nắm lấy tay ta, lo lắng hỏi:
"Sao vậy? Có chỗ nào không khỏe sao?"
Ta trầm ngâm một lát, cảm thấy chuyện chân trước lên giường, chân sau đòi hòa ly thật quá tàn nhẫn, bèn đổi đề tài.
"Tiểu thư phủ Tướng quân họ Cừu hẹn ta đi du thuyền ngắm sen, nhưng ta còn đang do dự có nên đi hay không."
Nghe ta phiền não vì chuyện này, Hứa Du Thanh liền nói:
"Thích thì đi, không thích thì không đi. Chẳng lẽ còn có ai dám ép phu nhân của ta hay sao?"
"Nhưng..." Ta lộ vẻ khó xử. "Nàng ấy hy vọng ta cũng đưa chàng theo."
"Được mà. Đến lúc đó các nàng là nữ quyến thì ở trong khoang trò chuyện, còn ta ở bên ngoài canh cho nàng, tiện thể mua ít quà vặt cho nàng ăn..."
"Cừu tướng quân cũng sẽ đi."
"Hả?"
Biểu cảm của Hứa Du Thanh lập tức khó coi như vừa nuốt phải thứ gì đó rất kinh khủng.
Có điều dung mạo quá mức hoàn mỹ đã trung hòa đi vẻ mặt ấy, khiến người ta chỉ cảm thấy đây là một mỹ nhân đang nổi tính khí mà thôi.
Ta cúi đầu, căng thẳng vò vò góc chăn.
Thật ra điều ta không nói cho Hứa Du Thanh biết là, trong tháng này, nữ quyến của phủ Tướng quân, phủ Thừa tướng và Vương phủ đều lần lượt gửi thiệp mời cho ta.
Người thì mời đi ngắm hoa, người thì mời đi thưởng chim.
Nhưng nói cho cùng, thứ các nàng muốn ngắm chính là vị phu quân này của ta.
Lòng yêu cái đẹp, ai mà chẳng có.
Ngay từ ngày gả cho Hứa Du Thanh, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
Ta tin vào ánh mắt thẩm mỹ của các nữ nhân.
Nhưng ta cũng tin vào sự chung thủy của phu quân.
Nếu chỉ có các nàng, chút ghen tuông nho nhỏ của ta cũng sẽ nhanh ch.óng qua đi.
Thế nhưng điều đáng sợ nhất là, kẻ thật sự nhòm ngó phu quân ta lại chính là những nam nhân đứng sau các nàng.
Lỡ đâu xuất hiện một màn cưỡng ép yêu đương...
Với thân thể yếu ớt này của phu quân, làm sao chịu nổi đây?
03
Ngại tình ngại nghĩa, cuối cùng ta vẫn nhận lời mời của Cừu tiểu thư.
Sáng sớm hôm ấy, ta đã lục tung hòm xiểng, lấy hết bộ y phục này đến bộ y phục khác ra ướm trước người, chuẩn bị đến lúc đó cướp hết "hào quang" của phu quân, bảo vệ sự trong sạch cho chàng.
"Phu quân, chàng giúp thiếp xem thử, mặc váy xanh nhạt đẹp hơn hay váy vàng nhạt đẹp hơn?"
Hứa Du Thanh vẫn còn ngái ngủ, từ phía sau ôm lấy ta.
"Phu nhân của ta mặc gì cũng đẹp hết~"
Vừa mới tỉnh giấc, giọng nói của chàng kéo dài, mềm mại lại lười biếng.
Trong gương đồng phản chiếu gương mặt đẹp đến mức người thần cùng oán của chàng.
Đôi mắt phượng hơi khép lại, càng thêm hẹp dài quyến rũ. Vì vừa ngáp một cái nên khóe mắt ửng đỏ, trong mắt còn phủ một tầng hơi nước mơ màng.
Rõ ràng còn chưa rửa mặt, thế nhưng làn da lại mịn màng như trứng gà vừa bóc vỏ, trắng sáng và ánh lên sắc nhu hòa. Hàm răng trắng tinh như ngọc, đôi môi mang màu hồng anh đào nhàn nhạt, khiến người ta chỉ muốn lập tức hôn lên.
Mái tóc đen như thác nước buông dài đến tận bên hông.
Dáng người hoàn mỹ ấy khiến ngay cả bộ trung y đơn giản trên người cũng trở nên sang quý chẳng kém gì trường bào trăng non thêu chỉ bạc do tú nương bậc nhất may thành.
Đứng cạnh chàng, gương mặt vốn được xem là thanh tú của ta lập tức trở nên kém sắc đi mấy chục phần.
Ta còn đang âm thầm buồn bã thì bên tai chợt truyền đến cảm giác tê dại.
Hứa Du Thanh ngậm lấy vành tai ta bằng răng, khẽ c.ắ.n rồi l.i.ế.m nhẹ, giống hệt một con mèo nhỏ đang cố giành lấy sự chú ý của chủ nhân.
Thấy ta thất thần, chàng khẽ thở ra một hơi nóng, xoay người ta lại, nâng mặt ta lên rồi hôn xuống thật sâu.
Giữa môi lưỡi là hương thơm chỉ thuộc về riêng chàng, khiến người ta không kìm được mà càng lúc càng chìm sâu hơn.
Kết quả là...
Chúng ta đến muộn.
Vừa bước vào, ta lập tức xin lỗi Cừu tiểu thư.
Nàng rộng lượng bảo không sao, nhưng Cừu tướng quân ngồi bên cạnh nàng vốn đã sa sầm mặt mày, nay sắc mặt lại càng thêm khó coi.
Mãi đến khi nhìn thấy Hứa Du Thanh, vẻ mặt hắn mới dịu đi đôi chút.
Nhìn ánh mắt mịt mờ mang theo tình ý cùng d.ụ.c vọng bị đè nén của nam nhân kia, tim ta chợt đ.á.n.h thót.
Phu quân của ta...
Không phải sắp gặp nạn ở đây đấy chứ?
