Phu Quân Vạn Người Mê - Chương 11
Cập nhật lúc: 19/06/2026 06:05
21
Tháng bảy năm sau.
Hoàng đế đề bạt Hứa Du Thanh làm Lễ Bộ Thị lang.
Thường xuyên triệu chàng vào cung.
Thắp nến trò chuyện suốt đêm.
Không bao lâu sau.
Hứa thị lang cáo bệnh ở nhà.
Xe ngựa dừng trước cửa Hứa phủ.
Nha hoàn vén rèm xe lên.
Ta chậm rãi bước xuống.
Thấy cách đó không xa có người đang quan sát, ta cố ý nhận lấy gói t.h.u.ố.c từ tay nha hoàn, tự mình xách theo, coi như chứng thực chuyện phu quân đang bệnh.
Vừa bước qua cửa lớn.
Đã gặp tiểu thúc t.ử Hứa Du Lâm.
Trải qua quá nhiều biến cố.
Tính tình hắn cũng trầm ổn hơn trước rất nhiều.
"Tam tẩu, để đệ cầm giúp cho."
Ta đảo mắt nhìn những gương mặt xa lạ trong phủ.
Khẽ hỏi:
"Tam ca đệ đâu?"
"Ở thư phòng, cùng..."
Nhớ tới vị cẩu hoàng đế khiến huynh đệ tỷ muội nhà họ Hứa ly tán.
Trên mặt Hứa Du Lâm thoáng hiện một tia lệ khí.
Ta lập tức hiểu ra.
Lặng lẽ vỗ vai hắn.
Bảo hắn trở về phòng học bài trước.
Cửa thư phòng đóng c.h.ặ.t.
Bên ngoài còn có thị vệ canh gác.
Muốn vào là không thể nào.
Nhìn bộ dáng phòng bị nghiêm ngặt của bọn họ.
Ta đưa tay xoa nhẹ vành tai.
Khóe môi hơi cong lên.
Lặng lòng lại.
Tai khẽ động.
Rất nhanh đã nghe được tiếng nói vọng ra từ thư phòng cách đó mấy chục bước.
"Du Thanh."
"Cô biết ngươi đang giả bệnh."
"Cô đã đợi ngươi suốt ba năm."
"Tấm lòng đối với ngươi, nhật nguyệt có thể chứng giám."
"Ngươi cũng nên quay đầu nhìn cô một lần."
"Chỉ cần ngươi đồng ý."
"Cô lập tức triệu Hứa Du Kỳ hồi kinh."
Bên trong im lặng rất lâu.
Không nhận được câu trả lời.
Người đối diện Hứa Du Thanh dần trở nên nóng nảy.
"Hứa Du Thanh."
"Chỉ cần cô muốn."
"Ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành nô tài dưới chân cô."
"Nhưng..."
"Cô thật lòng thích ngươi."
Quả thực.
Ban đầu hắn bị dung mạo của Hứa Du Thanh làm rung động.
Nhưng chỉ riêng dung mạo.
Vẫn chưa đủ để một vị Thái t.ử cao cao tại thượng, được vạn người kính ngưỡng.
Cam tâm cúi đầu.
Âm thầm si mê suốt hơn mười năm.
Trong lòng Sở Thận.
Trên đời này chỉ có duy nhất một người.
Có tư cách cùng hắn hưởng chung thiên hạ.
Người đó chính là Hứa Du Thanh.
Hắn đã dốc hết tâm can đối xử với chàng.
Vậy mà vì sao.
Người kia vẫn hết lần này đến lần khác muốn rời xa hắn?
"Du Thanh."
"Cô cho phép ngươi thành thân."
"Cũng cho ngươi ba năm thời gian."
"Chính là muốn ngươi lưu lại huyết mạch."
"Để sau này yên tâm vào cung ở cạnh cô."
"Nhưng ba năm không có con."
"Chắc chắn không phải do thân thể ngươi không tốt."
"Cô biết."
"Ngươi nhất định không thích nữ nhân."
"Trong lòng vẫn luôn có trẫm."
"Không có con nối dõi cũng chẳng sao."
"Đợi Nhị hoàng t.ử ra đời."
"Cô sẽ nhận ngươi làm phụ phi."
Nghe đến đây.
Ta suýt nữa bị nước bọt làm sặc.
Có thể tưởng tượng được.
Lúc này sắc mặt Hứa Du Thanh trong phòng đã đen đến mức nào.
Ba năm không con.
Là bởi vì chúng ta luôn có chủ ý riêng.
Sau khi đại ca và nhị ca rời kinh.
Bà mẫu từng đau buồn mà nhắc đến chuyện con nối dõi.
Mong chúng ta sinh một đứa trẻ.
Để trong nhà có thêm chút vui vẻ.
Nhưng hai người chúng ta đều cho rằng.
Con cái là kết tinh của tình yêu.
Không phải công cụ để xung hỉ.
Nếu duyên phận đến.
Chúng ta nhất định sẽ vui vẻ đón nhận.
Nhưng nếu có thể lựa chọn.
Chúng ta vẫn hy vọng.
Ngày đứa bé mở mắt nhìn thế gian.
Điều đầu tiên nhìn thấy là một gia đình hòa thuận.
Là những người thân yêu thương nó.
Sự ra đời của đứa trẻ.
Không cần mang theo bất kỳ ý nghĩa gượng ép nào.
Sinh ra từ tình yêu.
Và lớn lên trong tình yêu.
Đó là lời hứa của chúng ta dành cho đứa bé chưa từng xuất hiện ấy.
Bên trong thư phòng lại vang lên tiếng nói.
Ta thất thần một lúc.
Bỏ lỡ vài câu.
Chỉ có thể tiếp tục lắng nghe.
"Cô cho ngươi thêm một tháng."
"Nếu còn cố chấp."
"Đừng trách cô phải ra tay."
"Hứa Du Thanh."
"Từ đầu đến cuối."
"Ngươi chưa từng có quyền lựa chọn."
"Cô sẽ không làm tổn thương ngươi."
"Nhưng người khiến ngươi phân tâm..."
Những lời uy h.i.ế.p của Sở Thận.
Tựa như một chậu nước lạnh.
Từ đầu dội xuống tận chân.
Ta chính là gông xiềng của phu quân.
Điều đáng sợ hơn là.
Ta không nghĩ ra bất kỳ cách nào để giúp chàng thoát khỏi sự áp chế ấy.
Cánh tay vô lực buông thõng.
Ta tựa đầu vào vách tường.
Nếu nhất định phải chia ly.
Ta chỉ hy vọng.
Ông trời có thể cho ta thêm một chút thời gian.
Để được đàng hoàng nói lời từ biệt với chàng.
