Phu Quân Vạn Người Mê - Chương 7
Cập nhật lúc: 19/06/2026 06:04
14
Khoảnh khắc môi chạm nhẹ lên chiếc mặt nạ, dường như cả thế giới xung quanh đều lùi xa.
Chỉ còn lại tiếng tim đập của hai người.
Rõ ràng chỉ là một nụ hôn thoáng qua rồi tách khỏi.
Thế nhưng lại như kéo dài suốt vạn năm.
Ta khẽ mím môi, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Cố gắng đè nén sự căng thẳng trong lòng, ta nhẹ giọng hỏi:
"Điều chàng lo lắng, ta đã chứng minh cho chàng thấy rồi."
"Vậy đáp án của chàng là gì?"
"Ta..."
Âm thanh dưới lớp mặt nạ mơ hồ không rõ.
Ta chỉ có thể ghé sát lại để nghe.
Nhưng vừa mới nghiêng người tới gần, đã bị chàng ôm c.h.ặ.t vào lòng.
"... Thích..."
"Thích, thích, thích, thích..."
"Thích thích thích!"
Giọng nói đầy kích động vang lên bên tai khiến tai ta hơi đau.
Nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên.
Ta tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng.
Lắng nghe thiếu niên ấy không biết mệt mỏi mà hết lần này đến lần khác bày tỏ tâm ý.
Cho đến khi chàng đã nói không biết bao nhiêu lần chữ "thích".
Còn ta cũng đã nghe không biết bao nhiêu lần chữ "thích".
Hứa Du Thanh khẽ áp môi bên vành tai ta.
Dùng chất giọng hơi run rẩy, khàn khàn.
Trịnh trọng.
Dịu dàng.
Từng chữ từng chữ nói:
"Ta thích nàng."
Hứa Du Thanh nâng bàn tay thiếu nữ lên.
Đặt lên bên má mình.
Rồi thuận theo cúi đầu xuống.
Tựa như một con hồ ly cam tâm tình nguyện bị người bắt được.
Ngày xưa có một con hồ ly.
Vì bộ lông quá đẹp nên luôn bị người khác nhòm ngó.
Ngoài người nhà ra.
Những người khác dường như chỉ yêu thích vẻ ngoài của nó.
Nó buồn bã nghĩ.
Có lẽ cả đời này mình sẽ không tìm được một người thật lòng yêu thương mình.
Nhưng nó lại là một con hồ ly khao khát tình yêu.
Thế nên nó thường lén chạy tới các lễ cưới của con người.
Âm thầm nhìn bọn họ thành thân.
Hôm ấy cũng như thường lệ.
Nó đeo mặt nạ, lẫn vào đám đông để xem náo nhiệt.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc là...
Tân lang lại bỏ trốn.
Trong hỷ đường rộng lớn chỉ còn lại một mình tân nương đứng đó.
Rõ ràng xung quanh vô cùng hỗn loạn.
Tiếng người ồn ào không ngớt.
Nhưng trong mắt hồ ly.
Mọi động tác của tân nương dường như đều chậm lại.
Nàng nâng hai tay lên.
Đặt lên mép khăn hỷ.
Rồi từng chút.
Từng chút một.
Nhấc khăn lên.
Dưới lớp khăn đỏ.
Là hồng trang rực rỡ.
Là châu ngọc đầy đầu.
Sáng ngời đến ch.ói mắt.
Đã xem không biết bao nhiêu lễ cưới.
Nhưng đây là lần đầu tiên hồ ly nhìn thấy dung nhan của tân nương dưới khăn hỷ.
Nó...
Nó mới không muốn thừa nhận rằng mình đã bị kinh diễm đến ngẩn người đâu!
Hồ ly lén đi theo tân nương trở về hậu viện.
Muốn xem sau khi tháo bỏ hồng trang.
Nàng có còn đẹp như vậy không.
Kết quả lại phát hiện.
Tân nương đang thu dọn hành lý.
Muốn rời nhà bỏ đi.
Hồ ly hoảng hốt.
Nó chưa từng gặp chuyện như thế bao giờ.
Đến khi hoàn hồn lại.
Nó đã âm thầm đi theo sau nàng.
Lặng lẽ bảo vệ nàng suốt chặng đường.
Mãi đến khi nghe tin tên phụ bạc kia đã trở về.
Tuy rất ghét kẻ vô trách nhiệm ấy.
Nhưng vì lo lắng cho sự an nguy của tân nương.
Nó vẫn quyết định hiện thân nhắc nàng trở về nhà.
Nào ngờ.
Tân nương vừa mở miệng đã nói nó là gian phu.
Sau đó lại bảo muốn cưới nó làm phu quân.
Con hồ ly ngây thơ vừa nghe xong.
Mặt lập tức đỏ đến bốc khói.
Nó chạy một mạch về nhà.
Chui vào trong chăn.
Nhắm mắt lại.
Trong đầu đều là hình bóng của tân nương.
Nó không tin.
Không tin mình lại mất mặt đến thế.
Ngày hôm sau.
Nó lại đi tìm nàng.
Rồi từ đó rơi vào một vòng luẩn quẩn.
Càng nghĩ càng muốn gặp.
Càng gặp lại càng muốn nghĩ.
Dù biết nàng luôn thích trêu chọc mình.
Nhưng những trò đùa ấy lại như mọc rễ trong tim.
Muốn nhổ cũng không nhổ ra nổi.
Con hồ ly kiêu ngạo.
Tuyệt đối sẽ không dễ dàng cúi đầu trước bất kỳ ai.
Nhưng...
Ngoại trừ người mình thích.
Bây giờ.
Nó đã là hồ ly của nàng rồi.
Vậy thì...
Nàng cũng phải trở thành tân nương của nó.
15
Sáng sớm hôm sau, ma ma quản sự tới truyền lời, nói phu nhân muốn gặp ta.
Kết quả đi một hồi, lại phát hiện mình đã ra khỏi phủ.
Nhìn chiếc xe ngựa đậu bên đường, trong lòng ta lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Sau khi bước lên xe, chỉ dựa vào dung mạo thôi, ta đã đoán được thân phận của người trước mặt.
Đây chính là mẫu thân của Hứa Du Thanh.
Tô phu nhân.
Dung mạo của bà khác hẳn nét thanh nhã của các con.
Đó là một vẻ đẹp nồng đậm như hương thơm ngào ngạt, rực rỡ mà sắc sảo.
Trong năm huynh muội nhà họ Hứa, cũng chỉ có Hứa Du Thanh thừa hưởng được vẻ mỹ lệ hoa lệ ấy.
Mà chàng cũng là đứa con được bà yêu thương nhất.
Tuy Tô phu nhân đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng, nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng và điềm tĩnh.
Mang theo sự ôn hòa được tích lũy qua năm tháng.
Bà chậm rãi lấy ra một tờ giấy.
Đặt trước mặt ta.
"Hài t.ử."
"Đây là khế bán thân năm đó con đã ký."
"Nếu con bị Thanh Nhi ép buộc vì tờ khế này..."
"Ta có thể giúp con chuộc thân."
Ta lắc đầu.
Đẩy tờ khế trở lại trước mặt bà.
Nghiêm túc nói:
"Phu nhân."
"Con có đủ tiền chuộc thân."
"Nếu muốn rời đi, bất cứ lúc nào con cũng có thể đi."
"Nhưng Du Thanh chưa từng ép buộc con."
"Chàng tuyệt đối không phải người như vậy."
Ý thức được giọng điệu của mình hơi quá cứng rắn.
Ta vội mềm giọng xuống.
Nhỏ nhẹ nói:
"Con cũng không phải nữ t.ử lai lịch bất minh."
"Bá mẫu."
"Thật không dám giấu giếm."
"Con là nữ nhi của một thương hộ bán vải ở thành đông."
"Chỉ vì bị bỏ rơi trong hôn lễ nên mới..."
Tô phu nhân khẽ lắc đầu.
Ngăn ta tiếp tục nói.
Bà nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng và bao dung.
"Chuyện của con."
"Ta đều biết cả rồi."
"Thanh Nhi thích con."
"Con cũng thích Thanh Nhi."
"Đó mới là điều ta quan tâm nhất."
"Còn những chuyện khác."
"Không quan trọng."
Nói rồi.
Bà lại lấy từ trong tay áo ra một tờ khế khác.
Đặt trước mặt ta.
Ta cúi đầu nhìn xuống.
Người ký tên bên dưới...
Lại là Hứa Du Thanh.
Đầu ngón tay Tô phu nhân nhẹ nhàng vuốt ve những nét chữ còn non nớt trên giấy.
Ánh mắt mang theo sự hoài niệm.
"Đây là thứ năm ấy Thanh Nhi tự tay viết."
"Nó ghi rằng sau này sẽ đối xử tốt với thê t.ử thế nào, thương yêu nàng ấy ra sao."
Bà bật cười bất đắc dĩ.
"Đều học từ người cha dính người của nó cả."
"Ta thấy thú vị nên giữ lại."
"Vốn định chờ đến ngày nó thành thân sẽ lấy ra trêu chọc nó một phen."
"Ai ngờ..."
"Chờ mãi, chờ mãi."
"Đứa nhỏ ấy lại ngày càng khép kín."
"Nhưng chuyện đó cũng không thể trách nó."
Từ khi thiếu nữ vừa bước chân vào Hứa phủ.
Tô phu nhân đã âm thầm sai người điều tra rõ mọi chuyện.
Biết nàng xuất thân từ gia đình giàu có.
Biết nàng không phải nha hoàn thật sự.
Cho nên bà cố ý định giá chuộc thân rất thấp.
Vừa giữ được thể diện cho đối phương.
Lại vừa để nàng có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Nếu cuối cùng hai người không thành.
Hứa phủ sẽ tự tay hủy đi tờ khế bán thân ấy.
Để tất cả tan biến theo gió.
Không để người ngoài biết được nửa lời.
Nhưng...
Nếu hai người thật lòng yêu nhau.
Tô phu nhân sẽ lấy ra tờ khế bán thân của Hứa Du Thanh.
Trao tận tay nàng.
Khi hai tờ khế bán thân hợp lại làm một.
Thì đó...
Chính là hôn thư của bọn họ.
