Phu Quân Yếu Ớt Của Ta - Chương 2

Cập nhật lúc: 20/09/2026 10:02

Chàng nói:

“Khụ khụ khụ... khụ khụ... Đây là... khụ khụ... vật phụ thân ta sưu tầm.”

Thấy tiểu Hầu gia yếu ớt như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi, ta vội vàng đặt ngọc như ý sang một bên, đưa tay vuốt lưng giúp chàng thuận khí.

“Ta chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi, chàng đừng có tùy tiện hộc m.á.u đấy?”

“Xin... xin lỗi.”

Chàng yếu ớt mỉm cười với ta:

“Ta nghe ma ma nói, nàng tên Phạm Cước Cước phải không?”

“Hả?”

Ta chẳng màng hình tượng, trên mặt hiện rõ vẻ ngơ ngác khó hiểu.

“Vị ma ma kia của chàng chắc chắn khẩu âm hơi nặng rồi.”

“Ta cũng thấy vậy. Vậy là... Phạm Giác Giác, đúng không?”

Chàng lại tò mò hỏi.

“Là Kiều Kiều. Chữ ‘Kiều’ trong ‘nhân tỷ hoa kiều’ ấy.”

Ta giơ tay lên, khoa chân múa tay giải thích cho chàng.

“Được, Giác Giác, khụ khụ... khụ khụ khụ...”

6

Ta hít vào, lại hít vào, rồi tiếp tục hít sâu, cố nhịn xuống xúc động muốn đập ch//ết chàng.

“Ta tên Tống Hành Chỉ, nàng có thể gọi ta là... khụ khụ khụ...”

Ta cười híp mắt ngắt lời chàng:

“Phu quân, chàng đừng nói nữa, thiếp sợ lắm…”

Chàng mà còn ho tiếp thế này, ta sợ mình thật sự sắp thành quả phụ mất.

Thế là trong đêm tân hôn, hai người mới thành thân chúng ta sau khi trao đổi tên họ xong liền chẳng biết tiếp theo nên làm gì.

...Đêm động phòng này sao chẳng giống những gì ta từng đọc trong thoại bản vậy?

Hay là ta hầu hạ chàng thay y phục rồi đi ngủ trước?

Đúng lúc ta đang trầm ngâm do dự, không biết bao giờ mới nên ra tay lột y phục của chàng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Ma ma đứng ngoài cửa, chẳng biết lựa lúc mà nhắc nhở:

“Thiếu phu nhân, thiếu gia đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi, t.h.u.ố.c đã đặt trên bàn.”

Thúy Liễu vẫn không quên thân phận giả mà ta đã dặn, lập tức không chịu kém cạnh nói:

“Thiếu phu nhân, t.h.u.ố.c của chúng ta không mang theo. Hay là người uống ké của thiếu gia một ngụm, tạm dùng đỡ vậy.”

Ta: “...”

7

Tống Hành Chỉ tựa đầu giường, mỉm cười nhìn ta, quả thực bày ra dáng vẻ của một nam nhân bệnh tật yếu ớt vô cùng hoàn mỹ.

Ta hết cách, đành xách váy đi bưng bát t.h.u.ố.c tới:

“Nào, Đại Lang, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi.”

Lời vừa dứt, ta rõ ràng trông thấy khóe môi chàng hơi cứng lại khi chạm vào miệng bát.

Thuốc cũng uống xong rồi, những việc cần làm chắc cũng gần như hoàn tất.

Ta đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt, bắt đầu suy nghĩ xem mình nên hiền lương rộng lượng nhường giường cho chàng ngủ, hay nên khóc lóc ăn vạ, đuổi chàng sang trường kỷ?

Trên tháp mỹ nhân chỉ trải một lớp chăn đệm mỏng manh, nhìn thôi đã thấy cứng, hoàn toàn khác với chiếc giường mềm mại ta đang ngồi lúc này.

Nhưng với cái bộ dạng ấy của chàng, nếu thật sự sang ngủ trên tháp, liệu có đang ngủ thì bỏ ta lại, chạy theo hai vị Hắc Bạch Vô Thường luôn không?

Chẳng lẽ phải ngủ chung?

Nực cười…

Từ nhỏ phụ thân ta đã dạy ta, bên cạnh giường mình, há có thể để kẻ khác ngủ say.

8

Bởi cả hai chúng ta đồng thời im lặng, trong phòng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Còn ta vẫn đang chìm sâu trong lựa chọn khó khăn giữa ngủ giường hay ngủ tháp.

Hoàn toàn không chú ý đến hơi thở của người bên cạnh đã dần trở nên nặng nề.

Cho đến khi lòng bàn tay nóng rực của chàng bất chợt nắm lấy tay ta.

“Chàng làm gì vậy?”

Ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn chàng, theo bản năng định bật dậy.

Nhưng bàn tay của tên ma bệnh Tống Hành Chỉ lúc này lại mạnh đến lạ thường, tựa như gọng kìm siết c.h.ặ.t lấy tay ta.

“Kiều Kiều, bát t.h.u.ố.c kia có vấn đề... Kiều Kiều, nàng phải giúp ta... Ta khó chịu lắm.”

Ngay cả giọng nói của chàng cũng khàn thấp đi mấy phần.

Yết hầu Tống Hành Chỉ khẽ động, đáy mắt phủ một tầng sương mỏng. Gương mặt vốn tái nhợt giờ đã nhuốm một màu ửng đỏ, trên trán còn rịn đầy mồ hôi. Ta không nhịn được nuốt khan một cái.

Hỏng rồi….

Ngươi mới là cô nương vừa xuất giá, phải biết dè dặt giữ ý, sao lại hiểu nhanh đến thế chứ?

“Như vậy... không hay lắm đâu, phu quân. Nhỡ đến lúc ấy, tuy nói ch//ết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu... nhưng mà...”

Ta giả vờ do dự, hai tay xoắn vào nhau. Thật ra điều ta lo nhất vẫn là với thân thể yếu ớt thế kia, chàng có đủ sức hay không. Nhỡ đâu đang lúc giày vò lại mất mạng, vậy tội lỗi của ta lớn lắm.

“Kiều Kiều, giúp ta... Ta chịu được.”

9

Nhìn tuyệt sắc mỹ nhân trước mắt...

Ực…

Không nhịn nổi nữa rồi.

Ta bước tới thổi tắt ngọn nến trên bàn, sau đó xoay người đè chàng xuống giường, vừa tháo đai lưng vừa đưa tay kéo mở y phục trên người Tống Hành Chỉ, rồi cúi xuống bên tai chàng, nhẹ giọng dỗ dành:

“Phu quân, lát nữa nếu thân thể chàng có chỗ nào không thoải mái thì nhất định phải nói với thiếp, được không?”

“Khoan đã.”

Tống Hành Chỉ giữ lấy tay ta, hơi thở dồn dập, hỏi:

“Ta nhớ ma ma từng nói... phu nhân nàng yếu đuối đến mức chẳng thể tự chăm sóc bản thân kia mà?”

Ch//ết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, đến nước này rồi ai còn để tâm chuyện ấy chứ?

Ta kéo màn lụa mỏng xuống, che khuất cảnh xuân trong phòng.

Phụ thân  à, niềm vui của phụ thân,  giờ nữ nhi cuối cùng cũng hiểu rồi.

10

Không biết có phải vì tối qua ta là người chủ động hay không, sáng hôm sau thức dậy, ta vẫn khỏe khoắn tràn đầy sức sống, thậm chí còn cảm thấy hôm nay mình có thể ăn thêm hai bát cơm.

Trái lại, vị tiểu Hầu gia bị ta “giày vò” cả đêm trông chẳng được ổn cho lắm.

“Hay là thiếp tự đi kính trà đi. Dù sao cũng đâu có quy củ nào bắt buộc phu quân phải ở bên cạnh.”

Ta lo lắng nhìn Tống Hành Chỉ, bắt đầu hối hận tối qua không nên giày vò chàng như thế.

“Ta không sao. Chỉ là nàng vừa mới gả tới, không ở bên nàng, ta không yên tâm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.