Phủ Sâu Độc Kế, Nàng Vẫn Giữ Niệm - 12

Cập nhật lúc: 26/07/2026 14:03

Hình ảnh nàng trong gương tái nhợt.

“Ta chỉ không ngờ ngày ấy đến sớm như vậy.”

Trong giọng nàng không có nỗi buồn rõ ràng.

Cũng không giống sợ hãi.

Chỉ là sự bình tĩnh đã đi qua quá nhiều giằng xé.

“Di nương…”

“Ngươi về đi.”

Nàng khẽ nhắm mắt.

“Ta muốn nghỉ.”

Ta lui ra ngoài.

Cửa phòng từ từ khép lại sau lưng.

Đêm đó, ta nằm trong phòng hạ nhân mà không thể ngủ.

Lư thị mang quá nhiều điều không phù hợp với thân phận một cô gái thương hộ.

Nàng gả cho Hoắc Kỳ thật sự chỉ vì cha mẹ không thể chống lại quyền thế sao?

Vệ Lãng rốt cuộc là người thế nào?

Những câu hỏi quấn lấy nhau đến gần sáng.

Khi ta vừa chợp mắt, tiếng người kêu la ngoài sân lại kéo ta tỉnh dậy.

Âm thanh đến từ viện của Lư thị.

Ta khoác vội áo chạy ra.

Mấy bà t.ử hốt hoảng lao qua hành lang.

“Có chuyện gì?”

Ta giữ một người lại.

Mặt bà trắng bệch.

“Lư di nương…”

“Nàng làm sao?”

“Đã c.h.ế.t rồi.”

Trong đầu ta trống rỗng.

Ta đẩy mọi người sang một bên, chạy vào phòng.

Lư thị nằm trên giường, hai tay đặt yên bên người.

Gương mặt thanh thản như đang ngủ, nơi khóe môi còn đọng một nét cười rất mỏng.

Nhưng thân thể đã lạnh.

Chiếc gương đồng vẫn để trên bàn.

Hình vẽ bằng son tối qua còn dang dở trên bề mặt.

Ta lùi lại, tựa lưng vào vách.

Giữa mùi hương trong phòng, ta bỗng nhận ra một mùi ngọt vô cùng quen thuộc.

Rất nhạt.

Nhưng ta không thể nhầm.

Diêm Vương Tiếu.

Cái c.h.ế.t của Lư thị khiến phủ tướng quân lập tức hỗn loạn.

Quản sự phong tỏa tin tức, cho người cưỡi ngựa suốt ngày đêm báo về tiền tuyến.

Viện của nàng bị bao vây, không ai được tự ý ra vào.

Nhưng điều cần xảy ra đã xảy ra.

Ta đứng ngoài sân, nhìn mọi người chạy qua chạy lại mà tay chân lạnh buốt.

Ngoài Bùi thị và ta, còn ai biết loại độc này?

Bùi thị đang bị giam, chân tay mang xiềng, chìa khóa chỉ nằm trong tay quản sự.

Nàng không thể ra ngoài.

Ta càng không hề hạ độc.

Vậy người còn lại là ai?

Cái tên Vệ Lãng xuất hiện trong đầu.

Hắn từng ở lại phủ một đêm.

Không ai biết trong đêm ấy, hắn có thật sự chỉ ngồi trong sương phòng hay không.

Ta lập tức tìm đến nơi hắn từng ở.

Cửa đã khóa.

Quản sự cũng chạy tới.

“Ngươi đến đây làm gì?”

“Phải điều tra Vệ Lãng.”

Ta nói.

“Hắn từng vào phủ ngay trước khi Lư di nương c.h.ế.t.”

Sắc mặt quản sự đổi hẳn.

Ông lập tức truyền lệnh tra rõ thân phận người kia.

Kết quả khiến tất cả kinh hãi.

Quê nhà Lư thị từng có một đứa trẻ tên Vệ Lãng, đúng là bà con xa của nàng.

Nhưng đứa trẻ ấy đã c.h.ế.t từ năm mười hai tuổi.

Người đến phủ là kẻ giả mạo.

“Chẳng lẽ là thích khách của triều đình?”

Quản sự suy đoán.

“Hắn định g.i.ế.c tướng quân nhưng không gặp, nên ra tay với di nương?”

Ta lắc đầu.

“Lư di nương c.h.ế.t bằng Diêm Vương Tiếu.”

“Loại độc ấy không phải thứ người bình thường có thể tìm được.”

Quản sự nhìn ta.

“Ngươi biết.”

“Bùi thị cũng biết.”

Ông ta lập tức cho người lục soát nơi giam Bùi thị.

Mọi ngóc ngách đều được kiểm tra suốt một ngày.

Không tìm thấy độc, thư từ hay dấu hiệu nàng từng rời khỏi viện.

Ta nhớ lại lời Lư thị nói trước gương.

Nàng bảo Hoắc Kỳ sẽ c.h.ế.t.

Nàng nói mình đã biết điều đó từ ngày bước vào phủ.

Trong giọng nói ấy còn có một sự tuyệt vọng dường như không chỉ liên quan đến ông ta.

Nếu không ai g.i.ế.c nàng.

Vậy rất có thể nàng tự chọn cái c.h.ế.t.

Ta quay lại phòng, xem xét từng hòm, từng ngăn kéo.

Cuối cùng, dưới đáy hộp trang điểm có một ngăn kín.

Bên trong đặt một lá thư chưa hoàn thành.

Nét chữ của Lư thị thanh mảnh và ngay ngắn.

“Phụ thân đại nhân, nữ nhi đã làm đúng lời người, tiến vào bên cạnh Hoắc Kỳ. Nhưng nhiều tháng qua, nữ nhi vẫn không tìm được cơ mật quân sự. Thư phòng có người canh giữ, tỳ nữ Xuân Trình lại rất cảnh giác. Nữ nhi không còn cách nào.”

“Gần đây nữ nhi thường mơ về thời thơ ấu, về cây lựu trong sân và những ngày mẫu thân còn sống.”

“Có đôi khi nữ nhi không hiểu những chuyện mình đang làm rốt cuộc có ý nghĩa hay không.”

“Vệ Lãng đã đến gặp nữ nhi. Nữ nhi rất sợ huynh ấy phát hiện ra bí mật, nhưng đồng thời lại sợ huynh ấy không nhận ra điều gì.”

“Bên ngoài vừa có tiếng người, nữ nhi phải dừng b.út. Nếu phụ thân có thể đọc được lá thư này, có lẽ nữ nhi đã…”

Nét mực dừng giữa câu.

Lá thư đã được viết từ nhiều ngày trước.

Ta cầm tờ giấy, đầu ngón tay siết đến mất cảm giác.

Lư thị cũng là quân cờ của triều đình.

Giống Bùi thị, nàng được đưa tới cạnh Hoắc Kỳ để dò xét và khống chế ông ta.

Chỉ khác rằng Bùi thị đủ cứng rắn để g.i.ế.c người.

Lư thị còn quá trẻ.

Nàng không thể hoàn thành mệnh lệnh, cũng không đủ can đảm chống lại phụ thân.

Ngày qua ngày, hai con đường cùng ép nàng đến chỗ không thể thở.

Cuối cùng, nàng tự chọn cách kết thúc.

Vệ Lãng không phải người tình bí mật đến cùng nàng bỏ trốn.

Có lẽ hắn chỉ là một người từ quá khứ mà nàng muốn nhìn lần cuối.

Nàng gặp lại hắn, nhìn thấy phần đời trong trẻo mình từng có.

Sau đó mới đủ can đảm rời đi.

Ta mang lá thư đến giao cho Hoắc Kỳ khi ông ta trở về.

Ông đã cưỡi ngựa suốt đêm, đổi đến hai con ngựa dọc đường.

Áo giáp phủ bùn đất, nhưng lưng vẫn thẳng.

Đọc xong, Hoắc Kỳ lặng người rất lâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phủ Sâu Độc Kế, Nàng Vẫn Giữ Niệm - Chương 12: 12 | MonkeyD