Phủ Sâu Độc Kế, Nàng Vẫn Giữ Niệm - 8
Cập nhật lúc: 26/07/2026 13:02
“Tướng quân chưa từng bạc đãi ngươi, vậy mà ngươi dám làm chuyện táng tận lương tâm.”
Ta nâng đầu, ánh mắt hướng qua nàng.
“Phu nhân có nhớ bình rượu Trịnh khâm sai đã dùng tối qua không?”
Đuôi mày nàng giật khẽ.
“Rượu còn lại trong bình, nô tỳ không giữ.”
“Ta đã đổ nó vào chậu cây.”
“Giờ này cây Diêm Vương Tiếu trong nhà ấm hẳn đã c.h.ế.t khô.”
“Chỉ cần phái người đến nhìn sẽ biết.”
Cả đại sảnh đột nhiên yên lặng.
Màu m.á.u trên mặt Bùi thị dần biến mất.
“Ngươi…”
“Diêm Vương Tiếu là kịch độc, nhưng có một vật có thể hóa giải.”
Ta nói từng chữ thật rõ.
“Đó là đường.”
“Lão chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c từng hành nghề ở phương nam và đã tận mắt thấy loại cây này.”
“Nô tỳ phải hỏi ông ấy suốt một năm mới biết bí mật ấy.”
“Chỉ cần độc chạm vào đường, d.ư.ợ.c tính sẽ tiêu tan.”
“Nếu nước có đường được đổ vào gốc, cả cây cũng sẽ khô c.h.ế.t.”
Ta nhìn nàng.
“Phu nhân tưởng ta thật sự bỏ độc vào rượu sao?”
“Ta chỉ cho đường.”
“Hoắc tướng quân không hề uống Diêm Vương Tiếu.”
“Thứ khiến ông ấy ngủ mê là t.h.u.ố.c an thần ta xin bà Trần.”
“Thuốc ấy không lấy mạng người.”
“Chẳng bao lâu nữa, tướng quân sẽ tỉnh.”
Thân thể Bùi thị chao nhẹ.
Nàng phải đưa tay chống lên bàn, những ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
“Ngươi đang nói điều vô căn cứ gì vậy?”
“Có phải vô căn cứ hay không, chỉ cần chờ thêm một lát.”
Ta đáp.
“Khi tướng quân tỉnh lại, phu nhân có thể tự mình giải thích cây độc kia được đưa vào phủ bằng cách nào.”
“Còn cái c.h.ế.t của mười bảy người thử thức ăn trước ta.”
“Phu nhân cũng có thể giải thích cùng một lần.”
Gương mặt nàng trắng xanh.
Môi hé ra, nhưng không còn lời nào thoát được.
Đúng lúc ấy, trong phòng ngủ vang lên một tiếng động.
Có người trở mình trên giường.
Chẳng bao lâu sau, giọng Hoắc Kỳ khàn khàn truyền ra.
“Người đâu?”
Giọng còn yếu, nhưng sức lực bên trong rất rõ.
Không thể là tiếng của một người đang hấp hối.
Mọi người nhìn nhau.
Một tiểu đồng run rẩy chạy vào.
Khi quay ra, mặt hắn tràn đầy kinh ngạc.
“Tướng quân tỉnh rồi!”
“Ngài ấy đã ngồi dậy!”
Bùi thị đứng bất động.
Nàng giống một pho tượng sứ trắng đã xuất hiện những vết nứt mà người ngoài chưa nhìn thấy.
“Phu nhân.”
Ta nhẹ nhàng nói.
“Nô tỳ đã từng bảo mình không làm.”
“Một khi đã không làm, ta sẽ không bao giờ làm.”
Tin Hoắc Kỳ tỉnh lại lập tức truyền đi khắp nơi.
Những bộ tướng cũ thở phào vui mừng.
Người của Bùi thị thì không giấu nổi vẻ lo sợ.
Hoắc Kỳ cần trọn một ngày mới hoàn toàn tỉnh táo.
Bùi thị vẫn bưng trà, đưa t.h.u.ố.c, săn sóc ông ta bằng dáng vẻ dịu dàng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nụ cười của nàng giờ đây giống một lớp lụa mỏng phủ lên lưỡi d.a.o.
Hoắc Kỳ dựa trên giường nghe quản sự thuật lại tình hình trong phủ.
Được nửa chừng, ông ta đột nhiên hỏi:
“Xuân Trình đâu?”
“Mấy ngày nay sao không thấy con bé ấy?”
Quản sự do dự.
“Nàng… đang bị nhốt trong kho củi theo lệnh phu nhân.”
Hoắc Kỳ cau mày.
“Lý do?”
Quản sự ấp úng không đáp.
Bùi thị bình thản nói thay.
“Trong lúc tướng quân hôn mê, thiếp đã cho người tra xét tất cả.”
“Xuân Trình có vài điểm đáng ngờ, nên thiếp tạm giữ lại.”
“Giờ tướng quân đã tỉnh, cứ giao nàng cho người định đoạt.”
Hoắc Kỳ nhìn nàng, rồi lại nhìn quản sự.
“Dẫn người đến đây.”
Lúc được đưa vào, tay chân ta còn bị trói.
Y phục rách vài chỗ, tóc rối xõa xuống vai, trông chẳng khác một phạm nhân.
Hoắc Kỳ vẫn còn xanh xao.
“Phu nhân nói ngươi có điều đáng ngờ.”
Ông ta nhìn ta.
“Hãy kể rõ những gì ngươi đã làm.”
Ta quỳ xuống, thuật lại toàn bộ sự việc.
Từ việc Bùi thị ép ta đầu độc ông ta cho đến A Linh và mười sáu tỳ nữ đã c.h.ế.t trước đó.
Căn phòng im ắng rất lâu sau khi lời cuối cùng của ta dừng lại.
Chỉ còn tiếng than trong lò thỉnh thoảng nổ khẽ.
Bùi thị đứng bên giường, sắc mặt gần như không đổi.
“Tướng quân, nàng ta đang cố vu oan cho thiếp.”
Nàng nói.
“Nếu thiếp muốn g.i.ế.c người, vì sao phải chờ đến hôm nay?”
“Chúng ta là phu thê, thiếp đối với người…”
“Không cần nói nữa.”
Hoắc Kỳ cắt ngang.
Giọng ông ta không lớn.
Nhưng Bùi thị lập tức nhận ra ánh mắt ông ta đã khác.
Sự dịu dàng và tin tưởng trước kia không còn.
Hoắc Kỳ đang nhìn nàng như nhìn một kẻ địch bên kia chiến tuyến.
“Cây độc trong nhà ấm vẫn còn chứ?”
Bùi thị vừa hé môi, ông ta đã nói tiếp:
“Ta không cần nghe ngươi trả lời.”
“Người của ta sẽ tự đi tìm.”
Mấy lão bộ tướng được lệnh lục soát nhà ấm.
Chẳng bao lâu họ quay về.
“Quả thật có một cây lá tím, nhưng toàn bộ đã c.h.ế.t khô.”
“Chúng thuộc hạ còn thấy vật này dưới đáy chậu.”
Một chiếc hộp gấm được dâng lên.
Bên trong là những lá thư được cất giấu cẩn thận.
Đó là thư bí mật Bùi thị trao đổi với người ở kinh thành.
Hoắc Kỳ mở từng bức.
Đọc đến cuối, ông ta đột nhiên cười.
Nụ cười ấy không có chút vui vẻ, chỉ còn cơn giận đã bị đẩy đến tận cùng.
“Ngay cả cuộc hôn nhân này cũng là triều đình sắp đặt.”
Ông ta nhìn Bùi thị.
“Phụ thân ngươi gả ngươi cho ta để cài một đôi mắt bên cạnh ta.”
“Lương thảo Bùi gia đưa đến cũng dùng tiền triều đình mua.”
“Cả nhà các ngươi đã coi ta như một kẻ ngu để đùa giỡn.”
Vẻ bình tĩnh trên mặt Bùi thị cuối cùng tan vỡ.
Nàng định giải thích.
Hoắc Kỳ không cho nàng cơ hội.
“Dẫn xuống.”
Ông ta ra lệnh.
“Giam ở viện sau.”
“Không ai được phép gặp nàng.”
Hai bộ tướng tiến lên.
Bùi thị không phản kháng.
Trước khi bị đưa đi, nàng ngoảnh đầu nhìn ta.
Trong ánh mắt ấy có oán hận, có giận dữ, lại như chứa một câu hỏi.
Ngươi thật sự không sợ sao?
Ta sợ.
Ta biết thế lực của Bùi gia lớn đến mức Hoắc Kỳ cũng không thể tùy tiện g.i.ế.c nàng.
Ta đã ép nàng đến bước đường này.
Một khi có ngày nàng trở lại, người đầu tiên phải c.h.ế.t chắc chắn sẽ là ta.
