Phù Sinh Như Mộng, Hận Khó Tỏ - 16
Cập nhật lúc: 26/06/2026 18:03
Nó đã chạy mất.
Nhận ra mình lỡ lời, ngay sau đó nó liền giả c.h.ế.t bỏ trốn.
Mặc cho tôi triệu hồi thế nào, nó cũng không chịu xuất hiện.
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, hít sâu một hơi rồi xoay người ra khỏi cửa.
…
Văn phòng của Đoạn Nhất Hành vẫn còn sáng đèn.
Tôi không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Đoạn Nhất Hành đang ngồi trước bàn lật xem tài liệu.
Nhìn thấy tôi, ánh mắt anh hơi d.a.o động.
Anh cười trêu chọc.
“Uyển Nhi, sao vậy?”
“Em đổi ý rồi sao?”
“Muốn yêu đương nơi công sở với anh à?”
Tôi đứng trước mặt anh, giọng nói bình tĩnh hơn cả những gì chính mình tưởng tượng.
“Hệ thống xảy ra lỗi, những ghi chép công lược và bảng giá trị tình yêu Bùi Chu Độ nhìn thấy đều là vì anh sao?”
Sau thoáng ngạc nhiên, Đoạn Nhất Hành chìm vào im lặng.
Anh đặt tài liệu trong tay xuống, tựa lưng vào ghế, không hề biện giải.
“Đúng.”
“Tất cả những thứ chàng ta nhìn thấy, bao gồm ghi chép công lược và bảng giá trị tình yêu của em, đều do anh cố ý để chàng ta nhìn thấy.”
“Giá trị tình yêu một trăm phần trăm Bùi Chu Độ dành cho em cũng do anh sửa thành số không.”
Tôi tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào mắt anh.
“Vì sao anh phải làm như vậy?”
Đoạn Nhất Hành không tránh né ánh mắt tôi.
Anh ngẩng đầu, trong đôi mắt thanh tú cuộn trào quá nhiều cảm xúc khó lòng gọi tên.
“Uyển Nhi, em có biết anh vẫn luôn chờ đợi hay không?”
“Anh đợi đến khi mình có năng lực, đợi em trưởng thành, đợi đến khi có thể bày tỏ lòng mình với em.”
“Nhưng khi anh đã thành công, muốn trở về tìm em, anh lại phải trơ mắt nhìn em gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ.”
“Em có biết đó là cảm giác thế nào không?”
Giọng anh hơi căng lại.
“Anh đưa em vào hệ thống là để em sống lại, không phải để em ở lại thế giới ấy.”
“Anh chỉ là… muốn em trở về.”
“Anh không muốn ngay cả cơ hội bày tỏ lòng mình với em cũng không có.”
Tôi đứng tại chỗ, tựa như vừa bị người ta dội một chậu nước lạnh từ đầu xuống chân.
Người cứu tôi là anh.
Người khiến tôi trải qua năm năm đau khổ ấy cũng là anh.
Đoạn Nhất Hành đứng dậy, giọng nói dần thấp xuống.
“Uyển Nhi, cho dù hiện giờ em trách anh hay oán anh cũng được.”
“Bùi Chu Độ thật sự không xứng để em yêu.”
“Vậy anh xứng sao?”
Tôi ngẩng mắt, nhìn thẳng vào anh.
Đoạn Nhất Hành khựng lại.
“Tôi rất cảm kích anh đã cứu tôi.”
“Nhưng suốt năm năm qua, từng giọt nước mắt, từng vết thương, từng lần tuyệt vọng của tôi đều do anh ban tặng.”
“Vì vậy, giữa chúng ta coi như không ai còn nợ ai.”
Tôi xoay người, kéo cửa ra rồi không quay đầu bước đi.
Phía sau không có tiếng bước chân đuổi theo.
Ngày hôm sau, tôi nộp đơn xin nghỉ việc.
Đoạn Nhất Hành không giữ lại.
Anh chỉ im lặng nhận lấy tờ giấy, ánh mắt dừng trên tên tôi rất lâu.
Tôi không quay đầu.
Tôi đã liên hệ được với một công ty lớn.
Buổi phỏng vấn diễn ra thuận lợi, hôm nay tôi phải đi khám sức khỏe để nhận việc.
Tôi cho rằng cuối cùng tất cả cũng sắp bắt đầu lại.
Trong hành lang bệnh viện tràn ngập mùi nước khử trùng.
Tôi lấy m.á.u và thực hiện các hạng mục kiểm tra.
Cuối cùng, tôi được gọi vào phòng khám.
Bác sĩ nhìn báo cáo, biểu cảm hơi khó xử.
Ông cân nhắc cách dùng từ rồi mới mở miệng.
“Cô Tiết, căn cứ kết quả kiểm tra, điều kiện t.ử cung của cô…”
“Sau này khả năng m.a.n.g t.h.a.i tự nhiên tương đối thấp.”
Những lời phía sau, tôi không còn nghe lọt.
Tôi chợt nhớ đến lời hệ thống từng nói.
Lần rời khỏi ấy là cưỡng ép rời đi, khiến đứa trẻ vốn tồn tại trong thế giới kia biến mất, có thể sẽ phải chịu một hình phạt tiềm ẩn.
Thì ra đây chính là hình phạt của tôi.
Tôi đã mất một đứa trẻ chưa từng được gặp mặt.
Cũng mất đi khả năng một lần nữa trở thành mẫu thân.
Tôi ngồi trong phòng khám, rất lâu không cử động.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rất đẹp.
Nắng rơi trên mu bàn tay tôi, nhưng lại không có một chút ấm áp nào.
Tôi đứng dậy, nói lời cảm ơn rồi đẩy cửa bước ra.
Cuối hành lang có một người đang đứng.
Toàn thân đầy thương tích.
Áo sơ mi trắng dính đầy m.á.u, tay áo rách nát, trên mặt cũng có vết trầy xước.
Chàng tựa vào tường, giống như một chiếc lá bị giông bão đ.á.n.h nát, nhưng vẫn cố chấp không chịu ngã xuống.
Là Bùi Chu Độ.
“Uyển Nhi.”
Chàng ngẩng đầu, trong mắt phủ một tầng sương lạnh.
“Lần này ta đến để từ biệt nàng.”
Bảng màu trắng giữa không trung đột ngột hiện ra.
Bùi Chu Độ nhìn thấy con số vốn còn mười lăm ngày đang nhảy dữ dội.
Mười lăm ngày…
Bảy ngày…
Ba ngày…
Cuối cùng dừng lại ở hai mươi bốn giờ.
CHƯƠNG 21
Tôi hỏi.
“Chàng phải trở về rồi sao?”
Bùi Chu Độ cười khổ.
Sau đó lại giả vờ như không để tâm.
Chàng nói.
“Uyển Nhi, nàng phải tiếp tục tiến về phía trước.”
“Ta cũng muốn tiếp tục tiến về phía trước.”
Chàng chống tay vào tường, đứng thẳng lên, cách tôi mấy bước mà nhìn.
“Ta đã nghĩ thông rồi.”
“Nàng nói đúng.”
“Thế giới này không thuộc về ta.”
“Ta nên trở về thế giới vốn thuộc về mình.”
Tôi gật đầu, không nói thêm gì.
Bùi Chu Độ im lặng trong chốc lát.
Ánh mắt chàng rơi trên gương mặt tôi, tựa như muốn khắc dáng vẻ cuối cùng của tôi vào tận xương cốt.
“Xem như nể tình ta sắp rời đi.”
Giọng chàng dần thấp xuống.
“Nàng có thể… cùng ta đi ăn một bát mì hay không?”
Tôi nhìn chàng, không từ chối.
Tôi đưa chàng đến quán mì mà khi còn nhỏ mẹ thường dẫn tôi tới.
Quán nằm trong một con hẻm sâu tại khu phố cũ.
Mặt tiền không lớn, ngay cả biển hiệu cũng đã phai màu.
Nồi lớn trên bếp sôi ùng ục, liên tục bốc hơi nóng.
Ông chủ là một lão nhân tóc bạc.
Thấy khách bước vào, ông không ngẩng đầu mà hỏi.
“Vẫn như cũ sao?”
Tôi đáp.
“Hai bát mì tương, thêm trứng.”
Bùi Chu Độ đi theo sau tôi, im lặng quan sát quán mì nhỏ.
Tường đã bong tróc đôi chỗ.
Bàn ghế được lau rất sạch sẽ.
Trong không khí tràn ngập mùi tương và mùi mì.
Mì được mang lên, hơi nóng bốc nghi ngút.
Tương được đặt trên mặt mì.
Trứng nằm bên mép bát, phía trên rắc một nắm hành hoa.
Bùi Chu Độ cầm đũa, cúi đầu ăn một miếng.
Sau đó, chàng khựng lại.
Trong mắt như có thứ gì nóng bỏng cuộn trào.
Chàng cố sức nhẫn nhịn, yết hầu chuyển động, rồi lại gắp một đũa mì, chậm rãi nhai.
Cả hai không ai nói chuyện.
Trong quán chỉ còn tiếng húp mì và tiếng nồi nước sôi ùng ục trên bếp.
Con hẻm cũ rất yên tĩnh.
Thỉnh thoảng có tiếng chuông xe đạp lướt qua ngoài cửa sổ.
Qua rất lâu, Bùi Chu Độ mới mở miệng.
Giọng chàng hơi khàn.
