Phú Sinh Nhược Mộng, Vi Hoan Kỷ Hà - Chương 5

Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:04

Ta giảy ra, từ trong n.g.ự.c áo lấy ra một cái khăn tay, liệng trước mặt hắn: “Không cần thử, đây là bằng chứng, ta đã thất thân rồi.”

Bùi Cảnh Trì bị màu đỏ tươi của m.á.u trên khăn tay đ.â.m thẳng vào mắt, hắn dùng tay bóp cổ ta, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi lại dám phản bội bản tướng quân? Bản Tướng quân phải gi ngươi!”

Hắn vừa dứt lời, liền lấy con d.a.o bên hông ta, kề lên cổ ta.

Con d.a.o này, là trước khi ch phụ thân đưa cho ta, Bùi Cảnh Trì từng dùng con d.a.o này cứu tính mạng ta, giờ đây, hắn lại muốn dùng nó để gi ta.

Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Cuối cùng Bùi Cảnh Trì vẫn không nỡ gi ta, hắn ném con d.a.o sang một bên.

“Ngươi không tuân thủ nữ tắc, bản tướng quân cần gì phải thương tiếc ngươi!” Hắn vừa dứt lời liền kéo đai lưng của ta xuống, áp sát lại.

Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, giọng nói của Tiết Ninh vọng vào: “Tướng quân, người có trong phòng không? Tỷ tỷ, ta là Ninh Nhi, mau mở cửa.”

Ta đẩy Bùi Cảnh Trì ra, ngồi dậy ngay ngắn.

Bùi Cảnh Trì đi ra mở cửa, Tiết Trữ vào phòng, đ.á.n.h giá ta: “Tóc tỷ tỷ rối loạn, không phải Tướng quân vừa về đã làm khó dễ tỷ tỷ đấy chứ?”

“Ninh Nhi, sao nàng lại tới đây? Có việc gì sao?” Bùi Cảnh Trì xiết c.h.ặ.t nắm tay, kìm nén lửa giận với ta.

Tiết Ninh bộ dạng xem diễn kịch, lại cười nói: “Lão phu nhân mời Tướng quân cùng tỷ tỷ qua đó, nói là phải dùng gia pháp xử lý tỷ tỷ.”

Bùi Cảnh Trì giữ c.h.ặ.t ta, tức giận ngập trời: “Thẩm Đàn Âm, ngươi làm bản tướng quân vô cùng thất vọng. Ngươi muốn bản tướng quân hưu ngươi, không có cửa đâu! Bùi Cảnh Trì ta, chỉ có tang thê, không có hưu thê!”

*tang thê: vợ ch, ý muốn nói chỉ có vợ ch chứ chả nhất quyết không bỏ vợ

Hay cho một câu chỉ có tang thê, không có hưu thê.

Bùi Cảnh Trì thà để ta ch, cũng sẽ không buông tay.

Tiết Ninh phụ họa nói: “Tướng quân đừng tức giận mà tổn hại cơ thể, tỷ tỷ chỉ là nhất thời hồ đồ, dùng gia pháp, học được bài học là ngoan thôi.”

Bùi Cảnh Trì ôm Tiết Ninh, hắn nhìn ta đứng bất động, cỏ lại một câu: “Nhanh đi chịu phạt đi, đây là ngươi tự làm tự chịu, bản tướng quân không giúp được ngươi.”

Ta trấn định, thản nhiên nói: “Các ngươi đi trước đi, ta sẽ đến sau.”

Sau khi Bùi Cảnh Trì cùng Tiết Ninh ra khỏi phòng, ta lập tức cầm con d.a.o, mang theo ngọc bội trèo tường chuồn khỏi phủ.

Ta gọi một chiếc xe ngựa, đi thẳng đến hoàng cung.

Việc đã đến nước này, e là chỉ có Sở Trạch Diễn mới cứu được ta.

Tới dưới cổng thành, ta đem ngọc bội đưa cho lính gác, bảo hắn đi bẩm báo với Sở Trạch Diễn.

Ta chờ dưới cổng thành một chút, ước chừng thời gian khoảng một chén trà qua đi, lính canh đã quay về, đưa ta vào hoàng cung.

Ta được đưa đến Ngự thư phòng.

Sở Trạch Diễn đang ở trong thư phòng phê duyệt tấu chương.

Ta hành lễ trước: “Bái kiến Bệ hạ.”

Sở Trạch Diễn buông tấu chương trong tay, nhìn về phía ta: “Miễn lễ.”

Nháy mắt bốn mắt nhìn nhau, chúng ta đều không tự chủ được mà đỏ mặt.

Ta nghĩ đến hình ảnh tối hôm qua.

Ta không biết nam nhân tối qua là ai, nhưng trong đầu lại coi hắn như Sở Trạch Diễn.

Nhớ tới dấu hôn trên người, cả người ta liền nóng như lửa đốt.

Nam nhân tối hôm qua, quả thật ôn nhu vô cùng.

Không biết Sở Trạch Diễn đỏ mặt, là vì cái gì?

Chỉ tức khắc Sở Trạch Diễn đã khôi phục sắc mặt lạnh lùng: “Tìm Trẫm có chuyện gì?”

“Bệ hạ ban cho thần phụ ngọc bội này, đã đồng ý đáp ứng một thỉnh cầu của thần phụ.”

Ta nói xong, quỳ xuống nói: “Thần phụ khẩn xin Bệ hạ, hạ chỉ cho thần và Bùi Cảnh Trì hòa ly.”

Sở Trạch Diễn đứng dậy đi đến trước mặt ta, nâng ta dậy: “Đàn Âm, ngươi có từng thích hắn không?”

“Chuyện này quan trọng sao?” Ta bị hắn hỏi đến ngơ ngác, có phải Sở Trạch Diễn nhầm trọng điểm câu chuyện hay không?

“Quan trọng là, Trẫm muốn biết tâm ý của ngươi.” Sở Trạch Diễn nhìn vào mắt ta, như thể muốn nhìn thấu trong lòng.

Ta nghĩ đến chuyện cũ, tình cảm của ta đối với Bùi Cảnh Trì, là cảm kích thì hơn, cảm kích trước đây hắn đã cứu ta một mạng.

Sau này, ta lại coi sự cảm kích đó thành tình yêu nam nữ, thật ra hai loại tình cảm này, không thể coi là một.

“Mặc kệ là trước đây có thích hay không, hiện giờ không còn thích nữa.”

“Tình yêu có thể biến mất, giống như trước đây trong lòng hắn chỉ có thần, giờ lại có thể thích thêm nữ nhân khác.”

“Thần còn trẻ, không muốn dùng quãng đời còn lại để tranh giành nam nhân với nữ nhân khác và những thứ không xứng.”

Ta nói một câu, ngữ khí kiên định.

Sở Trạch Diễn vuốt cằm: “Nếu ngươi đã hiểu rõ lòng mình, không phải là xúc động nhất thời, vậy Trẫm đồng ý nguyện vọng của ngươi.”

Tảng đá lớn trong lòng ta như được buông xuống, hôm nay Hoàng đế lại dễ nói chuyện như vậy?

Ta đang định nói lời cảm tạ, Sở Trạch Diễn đã nắm lấy eo ta, kéo vào trong n.g.ự.c hắn.

Chuyện xảy ra bất ngờ, ta không biết nên phản ứng sao.

Ta cố lui người về sau, muốn giữ khoảng cách với hắn: “Bệ hạ, mau buông thần phụ ra, ngài nhưu này là muốn làm gì?”

Hắn rướn người về trước, biến thành tư thế ép ta lên trên bàn.

Bên tai truyền đến giọng nói khàn khàn của hắn: “Sau này, ngươi có thể đổi sang thích người khác hay không? Trẫm chẳng hạn.”

“A?” Ta giật mình, tư thế này quá thân mật, mùi long diên hương trên người hắn bao lấy ta, khiến cho ta trầm mê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phú Sinh Nhược Mộng, Vi Hoan Kỷ Hà - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD