Phù Sinh Tam Kiếp - Chương 1
Cập nhật lúc: 05/09/2026 09:02
GIỚI THIỆU:
Ta bị một lão đạo sĩ mù đuổi theo phán mệnh suốt ba đời.
Đời thứ nhất, ta là ác bá.
Hoành hành phố chợ, ức h.i.ế.p dân lành, cậy thế h.i.ế.p người, chuyện xấu nào cũng làm.
Cuối cùng, ta bị tình nhân mà phu nhân nuôi bên ngoài hạ độc, c.h.ế.t trên giường.
Đời thứ hai, ta làm tham quan.
Gạch vàng lát đất, vẫn còn chê cấn chân.
Đông châu kết rèm, vẫn thấy chưa đủ sáng.
Đến ngày bị tịch biên gia sản, nha dịch lật tung hồ sen, dưới lớp bùn, toàn bộ đáy hồ đều được lát bằng ngọc.
Đời này, ta vẫn còn nằm trong tã lót, được nương cõng trên lưng đi giặt áo bên bờ sông.
Lão đạo sĩ mù kia lại chẳng mời mà tới, giơ ngón tay khô gầy từ xa chỉ vào ta, lạnh giọng nói.
"Đời thứ nhất ác, đời thứ hai tham, ác độc và tham lam đã ăn sâu tận xương, nghiệp chướng quấn thân. Đời này, nếu không trải qua ba nỗi khổ thì không thể rửa sạch."
"Nỗi khổ thứ nhất, tự tay tiễn hết người thân, tận mắt nhìn cố nhân lần lượt rời đi, chẳng còn lại một ai."
"Nỗi khổ thứ hai, lưu lạc khắp nơi, bốn bể làm nhà, nhưng rốt cuộc lại chẳng còn nơi nào là nhà."
“Nỗi khổ thứ ba, chấp niệm bén rễ quá sâu, cầu mà không được, trằn trọc chẳng yên, rốt cuộc vẫn thành không.”
01
Lời phán mệnh của lão đạo sĩ mù kia là do đại tỷ kể lại cho ta nghe.
Khi nói chuyện này, nàng đang ngồi trên bậc cửa bóc đậu, đầu cũng chẳng ngẩng lên, chỉ liếc ta một cái rồi an ủi: "Muội đừng tin. Sau đó nương còn bế muội tới đầu thôn tìm lão bán mù hóa giải rồi."
"Tốn trọn năm mươi văn tiền đấy."
Đại tỷ khựng lại, ném vỏ đậu vào cái nia bên chân rồi bổ sung một câu.
"Lão bán mù nói rồi, đời này muội có mệnh làm Chí Tôn. Chí Tôn là gì? Tỷ chỉ biết đó chính là cửu ngũ chí tôn."
Ta ngồi xổm ở góc sân đào giun, kẽ móng tay nhét đầy bùn ướt.
Nghe xong, ta xách một con giun đen bóng lên, ném vào giỏ tre, đầu cũng chẳng quay lại: "Vẫn là lão bán mù phán chuẩn hơn."
Hôm qua ta câu được không ít cá nhỏ, ở ngôi miếu Quan Âm đổ nát kia, ta bắt đám trẻ choai choai trong thôn xếp thành một hàng, lần lượt dập đầu gọi ta là Hoàng thượng.
Ai hô vang thì ta cho một con cá lớn.
Ai hô nhỏ như muỗi thì ta cho một con cá nhỏ.
Không còn cách nào, ai bảo trong vòng mười dặm tám thôn này chỉ có ta câu cá giỏi nhất, quăng cần là có cá, chưa từng về tay không.
Thế đạo này càng lúc càng nhiều kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Hôm qua còn có một vị cao tăng vân du tới, bưng chiếc bát vỡ xin cháo, uống xong lau miệng rồi chỉ vào Thôi Nhị Ngưu đang để nước mũi chảy tới tận cằm, nghiêm trang nói: "Đứa trẻ này sau này nhất định sẽ trở thành anh hùng cứu vạn dân."
Thôi Nhị Ngưu vui như nhặt được thỏi vàng, giờ gặp ai cũng tự xưng là Thôi tướng quân.
Nhưng đến Cẩu Đản gầy nhất thôn hắn còn đ.á.n.h không lại, bị nương túm tai dạy dỗ, chỉ cần ăn một cái tát là có thể xoay tại chỗ ba vòng như con quay.
Ta đào đủ giun, xách cần câu đi về phía bờ sông.
Nước sông đã cạn đi nhiều, lộ ra một khoảng bùn đen xanh, nhưng vẫn còn cá.
Quăng cần, ngồi đợi, nhấc cần, một mạch lưu loát, chẳng bao lâu giỏ lại nặng trĩu.
Theo lệ chia cá xong ở miếu Quan Âm, ta giẫm lên những vệt nắng chiều vụn vỡ mà trở về nhà.
Ánh lửa trong bếp lò rọi qua khe cửa.
Tiếng cha mẹ thấp thoáng truyền ra.
"Cha nó à, đất khô nứt hết rồi, thò tay xuống cũng chẳng sờ thấy chút hơi ẩm nào."
"Nước trong sông cũng sắp cạn rồi."
Cha ậm ừ một tiếng, rất lâu sau mới lại lên tiếng.
"Hoa màu năm nay... e là c.h.ế.t sạch."
"Thôi vậy."
Nương thở dài.
"Ăn ít đi một chút, cố qua năm nay, sang năm có lẽ sẽ tốt hơn."
Lời còn chưa dứt, tiếng gào của nhị ca đã nổ tung từ trong bếp.
Hắn nằm lăn dưới đất, hai chân đạp bụi bay mù mịt.
"Con mặc kệ! Con muốn ăn thịt! Con muốn ăn thịt!"
02
Ta vừa hay bước qua ngưỡng cửa, trong tay còn xách một con cá chưa kịp chia, chẳng nghĩ ngợi gì liền lao tới, túm hắn từ dưới đất lên rồi vung tay cho một cái tát bằng cá.
Tân Hoài Bích lớn hơn ta hai tuổi, thịt trong nhà trước giờ đều ưu tiên cho hắn ăn, đến mức mặt đã có cả hai cằm.
Một vòng thịt mềm quanh cổ lắc qua lắc lại, vậy mà ngày nào hắn cũng gào đói, hệt như cái hố không đáy.
Nương vội ném kẹp lửa xuống, chạy tới ngăn ta: "Thập Ý! Thập Ý! Đó là nhị ca của con, không được đ.á.n.h!"
Cha đã chộp cây củi nhóm lửa sau cửa, bổ thẳng xuống đầu ta, miệng mắng: "Đồ hỗn xược! Dám đ.á.n.h cả nhị ca ngươi!"
Ta không tránh.
Ta ngồi thẳng lên bụng nhị ca, đầu gối đè hai tay hắn, nhắm đôi mắt khóc đến sưng đỏ của hắn mà giáng liền hai quyền.
Hắn tru lên một tiếng, khóc càng dữ hơn.
"Ăn thịt cha ngươi ấy!"
Ta thở hồng hộc, trừng khuôn mặt tròn vo của hắn.
"Hai cái cằm này kẹp c.h.ế.t được muỗi rồi còn ăn! Cẩn thận béo thành heo, quay đầu người ta bắt ngươi làm thịt nấu canh!"
Nhị ca bị ta đ.á.n.h đến nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa khóc vừa gào: "Tân Thập Ý! Ngươi nhìn lại mình đi, có giống cô nương không?"
Ta cúi đầu nhìn mình.
Trên người là bộ áo vải thô ngắn mà nhị ca mặc cũ rồi bỏ lại, tay áo xắn ba lượt vẫn còn dài một đoạn, ống quần rộng thùng thình kéo lê dưới đất.
Tóc dùng một sợi dây cỏ buộc qua loa, gió thổi một cái liền rối như tổ chim.
Chỗ nào giống cô nương?
Ra khỏi cửa, ai mà chẳng coi ta là một tiểu t.ử
Cha phạt tối nay không cho ta ăn cơm.
Ta ngồi xổm trên ụ đá ngoài bếp, nhìn nương lén nhét nửa cái bánh màn thầu vào tay áo, chớp mắt với ta rồi lại làm như chẳng có chuyện gì, quay người đi thêm củi.
Thật ra ban đầu nhà ta sống cũng không đến nỗi.
