Phụ Thân Ta Là Trấn Bắc Đại Tướng Quân, Người Gả Ta Cho Vị Thừa Tướng Mặt Lạnh - 15

Cập nhật lúc: 14/08/2026 17:09

Tháng thứ hai sau khi Cố Diễn Chi rời đi, hòa đàm có tiến triển lớn.

Bắc cương đồng ý lùi quân hai trăm dặm.

Hai nước mở thương lộ.

Kỳ hạn ba năm.

Nhưng có một điều kiện.

Bắc cương vương muốn gặp phụ thân ta.

Không phải gặp sứ thần.

Mà gặp vị tướng lĩnh cầm quân.

Điều kiện này ngoài mặt hợp lý.

Nhưng thực chất giấu sát cơ.

Mục đích thật sự của Bắc cương vương là dò xét lá bài tẩy của Thẩm gia.

Binh lực bao nhiêu.

Bố phòng ra sao.

Đường vận lương ở đâu.

Một cuộc “gặp mặt” có thể thăm dò vô số tin tức.

Cố Diễn Chi nhìn thấu.

Trong thư gửi ta chỉ viết bốn chữ:

“Bảo nhạc phụ từ chối.”

Ta chuyển thư cho phụ thân.

Phụ thân đáp ba chữ.

“Biết rồi.”

Sau đó người làm một việc khiến tất cả không ngờ.

Người không từ chối gặp.

Trái lại đường đường chính chính đi.

Nhưng còn mang thêm một người.

Ta.

Không sai.

Lúc nhận được thư của phụ thân, ta đã ngồi trên xe ngựa ra khỏi thành.

“Phụ thân, người điên rồi à?”

“Đưa con tới Bắc cương?”

“Ai nói đưa?”

“Ta dẫn con đi gặp nam nhân nhà con.”

“Thuận tiện để Bắc cương vương nhìn xem nữ nhi Thẩm gia chúng ta có bản lĩnh thế nào.”

“Chuyện này liên quan gì tới bản lĩnh?”

“Người Bắc cương kính trọng cường giả.”

“Con còn lợi hại hơn cả phu quân con.”

“Bắc cương vương nhìn thấy con sẽ biết Đại Tề không dễ chọc.”

“Phụ thân, đây không phải tuyển mỹ nhân.”

“Ai nói tuyển mỹ nhân?”

“Ta nói khí thế!”

Ta bị phụ thân cưỡng ép mang tới Bắc cương.

Nửa tháng đường đi.

Lạnh đến mức ta gần như hoài nghi nhân sinh.

Ngày tới đại doanh Bắc cương, Cố Diễn Chi đứng trước cửa trại.

Hắn khoác một chiếc áo choàng dày màu huyền.

Gương mặt bị gió bắc thổi hơi khô nứt.

Nhưng vẫn đứng thẳng.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, biểu cảm hắn lập tức nứt ra một khe.

Mà từ khe ấy tràn ra toàn là bất ngờ cùng vui mừng.

“Sao nàng tới đây?”

“Phụ thân ta trói tới.”

Hắn nhìn Thẩm Đại tướng quân đứng sau ta.

Phụ thân khoanh tay, vẻ mặt đường đường chính chính.

“Con rể, ta mang thê t.ử của ngươi tới rồi.”

“Bắc cương lạnh.”

“Ngươi phụ trách làm nó ấm.”

Khóe miệng Cố Diễn Chi giật một cái.

Sau đó hắn bước tới, cởi áo choàng trên người khoác cho ta.

Áo choàng còn mang nhiệt độ của hắn.

Ấm đến mức ta suýt rơi nước mắt.

“Lạnh không?”

“Người Bắc cương còn chẳng thấy lạnh, ta lạnh cái gì?”

“Nàng đâu phải người Bắc cương.”

“Ta là thê t.ử chàng.”

“Chàng ở đâu, ta ở đó.”

“Không lạnh.”

Hắn nhìn ta.

Khóe môi cong lên.

Sau đó cúi xuống hôn trán ta.

Phụ thân phía sau ho thật lớn.

“Ngay trước mặt nhạc phụ mà...”

“Nhạc phụ đại nhân.”

“Đây là lễ tiết Bắc cương.”

“Biểu thị nghênh đón.”

“Nói láo.”

---

Cuộc gặp ở Bắc cương thuận lợi hơn ta tưởng.

Bắc cương vương là một tráng hán hơn bốn mươi tuổi.

Râu ria đầy mặt.

Giọng như chuông.

Gặp phụ thân ta, hai người trước tiên thi b.ắ.n cung.

Phụ thân ba mũi đều trúng hồng tâm.

Bắc cương vương cũng ba mũi trúng tâm.

Hai người đồng loạt cười lớn, lập tức khoác vai nhau đi uống rượu.

Chỉ còn ta và Cố Diễn Chi đứng ngoài trướng nhìn nhau.

“Thế là nói xong?”

Ta hỏi.

“Người Bắc cương trọng anh hùng.”

Hắn đáp.

“Ba mũi tên của phụ thân nàng còn có tác dụng hơn hai tháng công văn ta đàm phán.”

“Vậy hai tháng trước chàng nói những thứ kia...”

“Để đặt nền.”

“Nhát b.úa cuối cùng phải để phụ thân nàng giáng xuống.”

Ta nhìn hắn.

“Chàng sớm biết phụ thân ta sẽ tới?”

“Đoán được.”

“Bốn chữ trong thư của chàng...”

“Không phải bảo nhạc phụ thực sự từ chối.”

“Mà là trước từ chối, sau lại tới.”

“Trước từ chối là thái độ.”

“Sau tới là thành ý.”

“Chàng còn tính kế phụ thân ta?”

“Không tính là tính kế.”

“Là hiểu.”

Hắn nhìn ta, mắt mang ý cười.

“Ta hiểu nàng.”

“Đương nhiên cũng hiểu phụ thân nàng.”

“Người Thẩm gia các nàng... ngoài miệng cứ nói không, nhưng hành động lại thành thật hơn ai hết.”

“Chàng nói gì?!”

“Ta nói nàng với nhạc phụ đại nhân giống nhau.”

“Miệng cứng lòng mềm.”

Ta đá hắn một cước.

Hắn tránh được.

Nhưng cười càng lớn.

---

Hòa đàm sau ba mũi tên cùng một bữa rượu của phụ thân ta thuận lợi đạt thành.

Bắc cương lùi quân.

Mở thương lộ.

Hai nước kết minh.

Đây là cuộc hòa đàm có lợi nhất Đại Tề trong ba mươi năm.

Tin truyền về kinh, cả triều phấn chấn.

Công lao Cố Diễn Chi được sử quan viết tròn ba trang.

Nhưng trong gia thư gửi ta, hắn chỉ viết một câu.

“Hòa đàm kết thúc rồi.”

“Chúng ta về nhà.”

“Đường về có thể mất một tháng.”

“Nhưng có nàng, ta không thấy xa.”

Trên đường về kinh, ta và hắn ngồi cùng một chiếc xe ngựa.

Phụ thân cưỡi ngựa bên ngoài.

Sống c.h.ế.t không chịu chen trong xe.

“Ngồi cùng hai đứa các ngươi chật.”

Rõ ràng là người ngại làm người thừa.

Trong xe, ta dựa trên vai Cố Diễn Chi, nhìn cảnh tuyết lướt qua ngoài cửa sổ.

“Cố Diễn Chi.”

“Ừ.”

“Trước đây chàng nói có một câu muốn đợi trở về mới nói.”

Thân thể hắn hơi cứng.

“Ừ.”

“Bây giờ vẫn chưa tới kinh thành.”

“Nhưng đang trên đường về.”

“Vậy chàng có nói không?”

Hắn quay sang nhìn ta.

Gió Bắc cương khiến mặt hắn gầy đi.

Nhưng đôi mắt sáng hơn trước.

“Thẩm Niệm Khanh.”

“Ừ.”

“Trước khi gả cho ta, nàng có sợ không?”

“Sợ gì?”

“Sợ gả sai người.”

“Sợ người ấy không tốt.”

“Sợ cả đời lạnh lẽo quạnh quẽ.”

Ta nghĩ một lúc.

“Từng sợ.”

“Bây giờ?”

“Bây giờ sao?”

Ta cười.

“Bây giờ ta cảm thấy mắt nhìn người của phụ thân còn tốt hơn ta.”

Khóe môi hắn cong lên.

“Câu ấy...”

Hắn cúi đầu.

Trán áp vào trán ta.

Hơi thở hòa vào nhau.

Ấm đến mức như tuyết cũng tan.

“Quãng đời còn lại.”

“Nàng là người duy nhất ta muốn che chở sau lưng.”

“Không phải bởi binh của phụ thân nàng.”

“Không phải bởi nàng đã giúp ta.”

“Mà bởi quyết định đúng đắn nhất đời Cố Diễn Chi ta...”

“Chính là hôm ấy đứng sau bình phong, nhìn nàng cãi nhau với phụ thân.”

“Sau đó tự nói với mình.”

“Người này.”

“Ta nhất định phải có được.”

Mũi ta cay lên.

Ta quay mặt đi.

“Bớt làm người ta cảm động.”

“Không phải.”

Hắn xoay mặt ta lại.

Ngón cái lướt qua khóe mắt, lau đi giọt lệ còn chưa rơi.

“Là nói thật.”

Sau đó hắn hôn ta.

Không nhẹ như lần đầu.

Cũng không vội như những lần sau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phụ Thân Ta Là Trấn Bắc Đại Tướng Quân, Người Gả Ta Cho Vị Thừa Tướng Mặt Lạnh - Chương 15: 15 | MonkeyD