Phu Thê Hoàn Khố - Chương 5.3
Cập nhật lúc: 28/03/2026 07:19
Trong Vệ phủ, từ trên xuống dưới hễ ai có chút tuổi tác đều yêu thích Vệ Phồn, ngay cả đám v.ú già cũng cưng chiều nàng hết mực.
Điều càng khiến người khác khó chịu hơn chính là trong số tỷ muội cùng lứa tuổi, Vệ Tố và Vệ T.ử cũng thích ở cùng một chỗ với Vệ Phồn. Nàng hào phóng lại biết san sẻ. Một khối bánh ngọt ăn thấy ngon, nàng cũng phải bẻ ra nhường người bên cạnh nếm thử.
Bọn nhỏ tính tình tương tự nhau, cầm sách lên là gà gật, xem bản nhạc liền hoa mắt ch.óng mặt, cầm kim khâu là đ.â.m trúng ngón tay, chẳng ai hơn ai. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, chẳng học hành ra hồn chỉ biết quây lại cùng chơi.
Khác hẳn với bọn họ, Vệ Nhứ yêu cầm kỳ thư họa chẳng khác nào một dòng suối trong vắt nơi núi cao. Nhìn lại Vệ Phồn chỉ như mương nước đục ngoài thành. Hai bên vốn chẳng cùng một đường sao có thể thật sự thân cận?
Vệ Nhứ thấy Quốc công phu nhân ngày càng thương yêu Vệ Phồn lại nhìn hai muội muội kia cũng thân cận với nàng, trong lòng khó tránh khỏi có chút mất mát cay đắng. Nghĩ đến phụ thân qua đời, mẫu thân sớm khuất, nỗi thương tâm lại càng nặng nề.
Thêm Hứa thị vốn là người làm việc qua loa, từ ngày làm hầu phu nhân thì càng có phần chột dạ. Tuy rằng cái c.h.ế.t của Vệ Giản không hề liên quan đến bà nhưng bất luận nói thế nào, cuối cùng người được lợi lại là nhà mình.
Nghe nhiều lời bàn tán, Hứa thị cảm thấy như thể đã chiếm tiện nghi trắng trợn, trong lòng đối với Vệ Nhứ thêm mấy phần áy náy. Bà muốn bù đắp nhưng quá mức khách khí lại thành xa cách.
Vệ Nhứ thỉnh thoảng nhìn thấy Hứa thị trách mắng Vệ Phồn, kia mới thật là lời nào nghĩ liền nói không chút kiêng dè, tự nhiên như hơi thở. Khi ấy nàng càng hâm mộ bởi bản thân đã mất đi chỗ dựa, mất đi người để ỷ lại. Thế nhưng khi Hứa thị đối diện với nàng thì lại đổi khác: luôn giữ vẻ tươi cười khách khí, lời nói cũng khách khí đưa tặng toàn những thứ quý giá vô cùng.
Vệ Nhứ không màng vàng bạc châu báu mà chỉ ước ao đóa trâm hoa trên đầu Vệ Phồn - món đồ Hứa thị tiện tay lấy ra từ hộp trang sức của chính mình.
Nhà càng náo nhiệt thì lòng Vệ Nhứ càng cô đơn. Một mình ngồi dưới hoa, một mình tựa lan can, một mình ôm sách đọc… Từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ cô tịch.
Cho đến khi được đưa sang Tạ gia, nàng mới như từ bến đò nát bước vào chốn đào nguyên. Ngoại tổ mẫu hiền từ, biểu tỷ muội hứng thú hợp nhau, cùng nhau ngâm thơ, vẽ tranh, đ.á.n.h đàn, đ.á.n.h cờ… Tất cả khác hẳn ở nhà mình, nơi mà các tỷ muội chỉ biết ăn với chơi thậm chí còn chẳng buồn để ý đến nàng.
Vệ Nhứ vui đến quên cả trời đất, bất giác lưu lại Tạ gia lâu hơn.
Nhưng Vệ gia nữ nhi ở lại Tạ gia càng lâu thì người ngoài nhìn vào lại càng xì xào. Ai nấy đều thương cảm thân thế nàng rồi nghi ngờ Vệ gia bạc đãi bé gái mồ côi.
Vốn dĩ danh tiếng của Vệ gia chẳng sạch sẽ gì. Từ thời Vệ lão Quốc công đã nhiều đời làm không ít chuyện xấu, nhắc đến cũng ngại bẩn miệng. Nay hà khắc với nữ hài mồ côi cũng chẳng lạ.
Lời đồn thêu dệt, “ba người thành hổ”, chuyện càng lúc càng giống thật, ngay cả Quốc công phu nhân cũng bắt đầu hoài nghi bản thân có phải đã đối xử bất công với đại ton nữ. Nghĩ tới nghĩ lui, kỳ thật mình đâu có ghẻ lạnh Vệ Nhứ, chẳng phải vẫn luôn thương tiếc nó mất phụ mẫu, chuyện gì tốt cũng ưu tiên cho nó trước sao? Ngược lại Vệ Phồn mới là phải nhường nhịn, dù sao con bé tham ăn, cho chút gì ngon cũng vui rồi.
Nghĩ đến đây n.g.ự.c bà càng thêm nặng nề, đêm nằm trằn trọc khó ngủ.
Vệ Tuân thấy vậy bèn nghiêm nghị khuyên:
“Đám phụ nhân lắm chuyện kia miệng lưỡi toàn thị phi, đáng xấu hổ là bọn chúng. Bà tức giận làm gì?”
Quốc công phu nhân nổi nóng:
“Đánh rắm! Nữ quyến cũng đem việc này ra nghị luận kìa!”
Vệ Tuân điềm nhiên:
“Miệng người dài, thích nói gì thì nói, vốn chẳng can hệ gì. Chúng ta chỉ cần tự hành xử đoan chính là được.”
Nói thế khiến Quốc công phu nhân tức đến quên cả lời đàm tiếu, chỉ còn sức mà trút giận lên Vệ Tuân.
Chuyện của Vệ Nhứ cứ thế tích tụ theo tháng ngày, dần dần thành điều không tiện nhắc trong Vệ phủ. Không nói thì thôi, bình an vô sự, cả nhà hòa thuận. Nhưng hễ nhắc đến thì trong lòng ai nấy lại nhói đau, chẳng khác nào cào đúng chỗ ngứa mà không tới khiến người ta bức bối khó chịu.
Một hôm Vệ Phồn xoay người, cười hì hì nói để giải sầu:
“Tạ gia cũng chẳng phải đầm rồng hang hổ. Đi mấy canh giờ, chẳng rơi mất khối thịt nào, ăn ngon một chút rồi cùng đại tỷ tỷ trở về phủ là xong.”
Hết chương 5.
