Phu Thê Hoàn Khố - Chương 108

Cập nhật lúc: 05/04/2026 17:04

Là lừa hay là ngựa?

Phương Cố cảm thấy đám binh lính dưới trướng mình không phải ngựa cũng không phải lừa mà là những con lừa già yếu bệnh tật.

Tri châu mới muốn gặp binh lính của mình, đây là chuyện hợp tình hợp lý nhưng người thành thật cũng có chỗ xảo quyệt của người thành thật.

Phương Cố đ.á.n.h giá Lâu Hoài Tỷ tuổi còn nhỏ, đến làm tri châu giống như chuyện l.ừ.a đ.ả.o. Một quan nhi đồng cao quý không tả xiết, không thể khinh suất nhưng cũng không thể sinh ra tâm phục.

"Vậy thì... ngày mai hạ quan sẽ triệu... tập đội hình tại thao trường, mong tri châu chỉ giáo."

Phương Cố nói ú ớ.

Chuyện đột nhiên muốn gặp này, có chút không được chuẩn bị. Người nông dân bán quả còn biết đặt những quả đẹp lên trên, còn những cửa hàng lớn thì hù dọa người. Ông mà trực tiếp lôi đám binh lính dưới tay ra, vị quan nhi đồng trước mắt này nói không chừng sẽ tức giận.

Lâu Hoài Tỷ liếc mắt là biết Phương Cố định làm gì, binh lính có tốt hay không, có dùng được hay không chắc là chỉ cần trang điểm qua loa chút là có thể qua mặt được ư?

Hắn vươn vai cười:

"Không vội, ngày mai thì ngày mai."

Phương Cố thở phào một hơi, vừa cứng nhắc đối phó với Lâu Hoài Tỷ vài câu như được đại xá mà rời đi. Sau khi trở về lập tức triệu tập một đám binh lính nhàn rỗi.

Binh lính ở Tê Châu có kẻ bị sung quân, có kẻ là binh lính chinh chiến từ nơi khác đến. Khi không có chiến sự vốn nên làm các việc dịch như làm ruộng, xây tường, sửa đường.

Nhưng Tê Châu không có ruộng để cày, không có tiền để sửa đường, những người này cũng chỉ quanh quẩn ở bến tàu bến đò, dần dần nhàn rỗi đến phát rồ và cũng lười biếng luyện binh.

Phương Cố ra lệnh một tiếng, cả đám lác đác lề mề tới xếp hàng nghe lệnh.

Phương Cố rầu rĩ. Lão già yếu ớt thì cũng thôi đi, địa phương nghèo nàn, binh lính còn có thể hùng mạnh thiện chiến được ư?

Chỉ là cái này... quá, đứng thành hàng mà bốc mùi hôi thối nồng nặc, râu ria, b.úi tóc kết thành nút, còn có chấy rận bò lúc nhúc.

Có kẻ còn không ngại bắt rận chơi, thậm chí bóp một con bỏ vào miệng còn nói có vị mặn.

Chính Phương Cố nhìn cũng thấy khó coi, nghĩ đến vị quan nhi đồng xuất thân hiển hách khó tránh khỏi chú trọng.

Bán dê thì thường dồn người xuống bờ sông, gội đầu tắm rửa lại ra lệnh ngày mai ăn mặc chỉnh tề chút, dù giống ăn mày cũng không thể thật sự thành ăn mày.

Có binh lính dẫm chân trong sông, vừa xoa xoa người vừa phàn nàn:

"Nhưng người như chúng ta ăn còn không đủ no, ngược lại lại chú trọng sạch sẽ? Một thân nước đọng bùn dưới sông, người nhẹ đi mấy cân, ai bao nhiêu cơm canh mới có thể nuôi lại được cái cân nặng này?"

"Đúng vậy, dọn dẹp chỉnh tề thì có thể xin được quân lương chắc, mau mau lấp đầy bụng bọn họ đi."

"Ta thấy tân tri châu chẳng qua là tiêu khiển chúng ta thôi."

"Đô úy là người thành thật, chỉ nói nịnh tri châu thì có thể xin được thuế ruộng, bọn họ dùng riêng còn chưa đủ sao có thể vì bảo chúng ta tắm rửa mà có thể lọt ra chút cặn bã nào."

"Nơi khác đi lính, dù không có nhiều lương thực nhưng ít ra cũng không bị đói bụng, chúng ta đi lính, canh còn chẳng đến được bụng."

Phương Cố nghe bọn họ lèm bèm mãi không dứt, trong lòng cũng biết họ phàn nàn, làm sao binh lính nghèo nàn lại có thể kiếm được chút béo bở nào.

Nơi khác có ruộng muối, lò gốm sứ, muốn giữ gìn lò, cấp trên để lọt chút canh thừa xuống, binh lính cũng có thể ăn no bụng.

Nơi khác một đô úy quản một hai ngàn người, ông quản năm sáu trăm người, lôi ra toàn là những trái cây hỏng, nghĩ đến ông làm đô úy như vậy thì có gì thú vị, phí hoài cả đời võ nghệ, trên thao trường, đầu mâu đều sắp nát, tốt hơn chút thì dùng để đ.á.n.h thành cuốc...

Ngày mai còn có "trận chiến ác liệt" phải đ.á.n.h, chỉ mong vị quan nhi đồng kia tốt bụng.

Phương Cố lại nghĩ mình cũng coi như nam nhi ngang tàng, tuổi đã lớn đến mức có thể làm cha, lại phải lừa gạt thiếu niên, mặt mũi không vẻ vang thì cũng thôi đi, xấu hổ vì tuổi đã cao mà sống như ch.ó.

Phương Cố càng nghĩ càng chán nản thất vọng chỉ gọi chúng binh chỉnh trang lại mặt mũi thật tốt, chính mình chắp tay trở về chỗ ở.

Nương t.ử Phương Cố chuẩn bị một hai chén rượu, Phương Cố rầu rĩ ăn đến say mèm.

Lại nhìn nương t.ử, trâm cài mận, váy vải thô, hoàn toàn không có chút thể diện nào. Không ngờ là nương t.ử đô úy lại phải tự tay làm canh.

Ông thừa lúc men say kéo tay nương t.ử, nhỏ xuống mấy giọt nước mắt nam nhi. Trước kia ông cũng đã lập công mong muốn nương t.ử con được ấm no, giờ lại ngày ngày trôi qua trong cay đắng.

Nương t.ử Phương dùng khăn tay lau mặt cho ông, thì thầm nói:

"Sao lại trách phu quân, trước kia nếu không phải vì thiếp, chàng sẽ không đắc tội cấp trên, mới không đến làm đô úy khổ sở nơi này. Tính ra vẫn là lỗi của thiếp."

Phương Cố càng thêm xấu hổ và tức giận, trước kia ông vì kiều thê mà xông pha giận dữ, tiền đồ tốt đẹp cứ thế trôi sông.

Năm thứ nhất dứt khoát, năm thứ hai dứt khoát... Nhưng năm lại năm mắc kẹt ở Tê Châu không có đường ra, Phương Cố rất sợ mình sẽ hối hận, gãy lưng đứt mất xương sống, hoàn toàn thay đổi.

Phương nương t.ử than thở u uất, tắt đèn âm thầm nhìn vào gương, người đẹp ngày xưa tựa như bà lão, bà cũng sợ Phương Cố hối hận, đến lúc đó bà không có gì ngoài một cây lụa trắng treo cổ, lại không có đường nào khác để đi.

Phu thê bọn họ một đêm không ngủ ngon, Lâu Hoài Tỷ cũng ngủ không ngon. Chăn bị lạnh lạnh làm sao mà ngủ được, hắn rõ ràng có kiều thê đang đợi vẫn còn trong thời gian tân hôn, kiều thê lại bỏ hắn chạy tới trạch để ngắm cảnh.

Mai lão đầu thật đáng ghét, đây là cưới được nương t.ử thế nào, thường nói "tiểu biệt thắng tân hôn", hai ông bà già không nghĩ tới tương tư lẫn nhau lại chạy tới quấy rầy đôi uyên ương này của bọn hắn.

Thủy Nhất luôn luôn xuất quỷ nhập thần, nghe đầy tai tiếng than thở của tiểu lang quân nhà mình, rất là khó hiểu chạy đi tìm Giả tiên sinh nói:

"Tiểu lang quân ngại lạnh, có lẽ là đệm chăn đơn bạc."

Giả tiên sinh cười ha ha:

"Tiểu lang quân không phải ngại cái chăn, hắn là ngại một mình."

Thủy Nhất càng không hiểu:

"Tiểu nương t.ử đi không quá hai ba ngày."

"Cái gọi là 'một ngày không gặp như là ba thu', ba ngày tựa như ba năm, ngươi suy nghĩ xem quyền chân của ngươi nếu ba năm không luyện, chẳng phải cũng sẽ nhạt nhẽo sao?"

Thủy Nhất hiểu ra liên tục gật đầu, lại chạy tới nhìn Tạ Tội, ngày qua ngày luyện võ trước mặt Tạ Tội. Đứng trung bình tấn một lúc nửa canh giờ, đây là chuyện nhàm chán nhất nhưng lại được Tạ Tội yêu thích, y cũng đứng trung bình tấn đ.á.n.h quyền y hệt như Thủy Nhất.

Bệnh ngây ngô cũng có chỗ tốt của bệnh ngây ngô, si mê một chuyện rồi thì còn chuyên tâm hơn người thường.

Du T.ử Ly còn thỉnh thoảng châm cứu mấy châm cho Tạ Tội, ngược lại hình như so với trước kia tốt hơn một chút.

"A Tội quả nhiên căn cốt kỳ giai, là tài năng luyện võ hiếm có, ngày mai tiểu lang quân đi xem đám binh lính đầu to ở Tê Châu, A Tội cũng đi xem một cái náo nhiệt."

Giả tiên sinh lo lắng:

"Ngươi cũng biết A Tội đến nơi lạ là sẽ hoảng hốt, ta sợ sẽ sinh chuyện."

Thủy Nhất xem thường:

"Có thể có chuyện gì đâu? Tiểu lang quân muốn Ngưu thúc và Lỗ Bôn cũng đi, ba con trâu này thô lỗ ngang ngược, không nhìn nổi nhất là lính dỏm, lang quân dẫn theo hắn đi rõ ràng là muốn gây chuyện."

Giả tiên sinh càng lo lắng:

"Tiểu lang quân đây là có chính sự mà, đừng nghĩ lầm."

"Không sao, ta trông chừng Tạ Tội, nếu như có gì ngoài ý muốn ta một chưởng đ.á.n.h choáng hắn là được."

Thủy Nhất nói.

Giả tiên sinh đau lòng đến giật giật, Tạ Tội trước mặt Thủy Nhất luyện võ cũng không ít lần chịu tội, trung bình tấn quấn lại tốt, Thủy Nhất bỗng nhiên liền cho Tạ Tội một cú, Tạ Tội lại thiên phú dị bẩm nhanh nhẹn hơn người thường, cũng không phải là đối thủ của Thủy Nhất, thường thường bị đ.á.n.h bầm dập mặt mũi, có khi đứng dậy không để ý tới người, vẫn như cũ đứng trung bình tấn, có khi lại đ.á.n.h trả một hai lần thì tình trạng càng thêm thê t.h.ả.m.

Giả tiên sinh thấy lo lắng, một thân xương cốt già nua c.h.ế.t cũng không dám c.h.ế.t, sợ mình sau khi c.h.ế.t Tạ Tội nhẹ nhàng rơi vào tay Thủy Nhất như vậy, không biết sẽ chịu bao nhiêu tội.

Cách một ngày một sáng, Lâu Hoài Tỷ mang theo đám người cấp dưới hung hãn không nói lý của mình đi.

Tống Quang tin tức linh thông, xoay tít lăn tới đợi trong phủ, vốn muốn nói vài câu dí dỏm, hát đoạn tiểu khúc nhưng đối mặt với ánh mắt trừng trừng của Ngưu thúc và đoàn người thì cứng họng không dám lên tiếng.

--

Hết chương 108.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.