Phu Thê Hoàn Khố - Chương 142

Cập nhật lúc: 08/04/2026 13:01

Chuyện vui xưa nay thường đến có đôi. Bên này Lâu Hoài Tỷ vừa có được lỵ xám, bên kia Mã công cuối cùng cũng làm xong cây trâm phượng. Phượng đậu trên cành hoa xen kẽ lẫn lá vô cùng tinh xảo, điểm xuyết thêm đầy những phiến lá vàng mỏng manh và trùng kim, không có gió mà vẫn tự lay động. Khi bước đi nhẹ nhàng, cây trâm óng ánh nơi tóc mai.

Lâu Hoài Tỷ vui mừng khôn xiết, mừng đến mức cứ xoa tay mãi. Hắn đặc biệt mời hai ban chiêng trống, kèn, còn có cả tiết tiêu bằng tre của dân vùng biên giới Tê Châu. Thứ nhạc cụ này cực kỳ cuồng loạn, được làm từ một đốt tre, mài cho bóng loáng rồi khoét những lỗ sâu cạn xa gần khác nhau. Lấy thêm một cây gậy gỗ rắn chắc, bóng loáng khác mà ra sức gõ vào, tiết tiêu phát ra âm thanh ch.ói tai ồn ào khiến người ta không thể không theo tiếng mà đi xem rốt cuộc là thứ gì đang làm phiền sự thanh tĩnh.

Đội nhạc này gõ gõ, đ.á.n.h đ.á.n.h, la hét hộ tống cây trâm Lưu Tiên Phượng đi vòng quanh thành Tê Châu vài vòng trước. Sau đó do Thủy Nhất hộ tống không đi thuyền mà đổi sang đường bộ. Trên đường đi hai ban nhạc thay phiên nhau thổi kéo đàn hát. Cứ thế gióng trống khua chiêng đến nỗi đạo đài của Mẫn Nam đạo cũng bị kinh động.

Trùng kim là vật gì?

Đi khắp nam bắc, ra ngoài kinh thành, chưa từng nghe qua bảo vật nào tên là trùng kim, lại còn là sản vật của Tê Châu.

Tê Châu do tức nhưỡng biến thành nghe đã thấy là lừa người. Côn trùng ăn vàng ngọc rồi hóa thành vàng càng là lời nói vô căn cứ.

Nhưng cây trâm phượng đó là thật, dưới ánh mặt trời ch.ói chang nó tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Lại nói,Tê Châu rêu rao như vậy mà đưa đến Vũ Kinh cho hoàng hậu nên chắc cũng không dám làm giả.

Đạo đài Mẫn Nam lật qua lật lại nghĩ mãi không ra, mấy đêm liền ngủ không ngon, trong bụng đã mắng Lâu Hoài Tỷ tơi bời. Nơi này vốn cực nghèo, giờ lại có một tiểu tri châu miệng còn hôi sữa đến khuấy động cả một ao nước trong, nào là thạch son, nào là trùng kim, toàn là những thứ hiếm có chưa từng nghe thấy.

Quan viên chỉ dám thầm thì trong lòng còn thương nhân thì trục lợi, nghe được tin tức liền đổ xô đến nhòm ngó cái gọi là trâm phượng Lưu Tiên. Họ chỉ chờ bên Vũ Kinh có lời khen ngợi của hoàng gia truyền ra là sẽ lập tức lên đường đến Tê Châu xem cho rõ ngọn ngành. Ác địa thì có gì mà sợ? Cầu phú quý trong nguy hiểm. Có kẻ gan lớn nhìn thấy đội ngũ đưa trâm liền thuê thuyền đi trước đến Tê Châu.

Thủy Nhất nhớ kỹ lời dặn của Lâu Hoài Tỷ, chậm một chút không sao dương danh mới là chuyện quan trọng, làm cho thiên hạ đều biết mới là tốt nhất. Đường đi bình an thuận lợi nhưng một đường không bình an lại là đại đại tốt. Đi được nửa đường quả nhiên gặp phải đám cướp đường không biết sống c.h.ế.t.

Thủy Nhất g.i.ế.c sạch bọn chúng xong móc ra cái gọi là cẩm nang diệu kế mà Lâu Hoài Tỷ đưa cho, đem một vò thạch son tưới lên người bọn đạo phỉ đốt thành tro trước, sau đó lại cầm một quan tiền chia cho đám trẻ ăn xin để truyền xướng: Có tức nhưỡng, rơi nhân gian, cảm đế ân, hóa thành vàng son, trâm Lưu Tiên, thần nữ hộ, tà tâm nổi, lửa tự thiêu.

Chỉ trong một đêm cả Vận Châu đều hát vang bài ca đó. Tri phủ Vận Châu thấy chuyện liên quan đến cây trâm Lưu Tiên dâng lên hoàng hậu mà Cơ Cảnh Nguyên lúc tại vị không thích những chuyện thần bí này, những lời nịnh nọt tự xưng là điềm lành cũng không được chào đón. Tân đế cũng không nghe nói là thích nghe lời hay ý đẹp.

Tri phủ Vận Châu sợ xảy ra chuyện liền hạ lệnh cấm lưu truyền bài ca tiên.

Ông ta không cấm thì thôi, càng cấm thì bên dưới lại truyền đi càng rầm rộ. Thi thể của mấy tên tặc nhân ở cổng thành tự bốc cháy là chuyện rõ như ban ngày.

Thủy Nhất hộ tống cây trâm chịu đựng tiếng ồn ào đến ù cả tai, mất gần hai tháng mới đến được Vũ Kinh. Vào thành còn phải nghỉ ngơi ở ngoài thành một phen tắm rửa sạch sẽ thay y phục chỉnh tề, ngày hôm sau hai ban nhạc cùng nhau mở đường.

Người Vũ Kinh sống dưới chân thiên t.ử, chuyện lớn gì mà chưa từng thấy? Sứ giả ngoại tộc đến rồi đi, mũi dài tóc đỏ tướng mạo kỳ dị cũng không có gì lạ. Nào ngờ lại quỳ gối trước tiết tiêu, cái âm thanh ồn ào đó giống như có người dùng móng tay cào vào cửa ở ngay bên tai, vừa vang vừa khó nghe, nghe xong mà nổi cả da gà. Đám đông nhao nhao ra ngoài xem ai đang tác quái để báo quan bắt đi.

Lúc trâm Lưu Tiên vào cung đã thu hút vạn người đổ ra đường, cả thành đều dừng lại để xem.

Cơ Ương và Vương hoàng hậu đều bị dọa cho giật nảy mình. Lâu Hoài Tỷ đã sớm viết thư đến nói rõ ngọn ngành. Vương hoàng hậu một là người đức độ sáng suốt, chẳng hề ngại vì trăm họ Tê Châu mà cài một cây trâm làm từ vỏ côn trùng; Hai là bà vốn yêu thương Lâu Hoài Tỷ nên nguyện giúp một tay; Ba là trâm Lưu Tiên dẫn đến chuyện quân vương nán lại trung cung không chịu rời đi, tuy có mất đi vẻ trang trọng nhưng thỉnh thoảng làm vậy cũng là hứng thú giữa phu thê.

Vương hoàng hậu vì thế còn mở tiệc lớn trong cung đãi các mệnh phụ, trên đầu cài chính cây trâm Lưu Tiên.

Trưởng công chúa tuy ngầm bực mình vì mình làm mẫu thân mà không được nhi t.ử hiếu kính một chút nào nhưng vẫn giúp một tay nói:

"Nghe nói trùng kim là vật của thần tiên, cũng chỉ có hoàng hậu nương nương mới xứng đôi."

Vương hoàng hậu ung dung cười một tiếng, nâng chén ngọc nói:

"Một mình độc chiếm tên đẹp cài bên tóc mai không phải là giai thoại, ta nguyện cùng vạn dân chia sẻ."

Lời vừa nói ra cả Vũ Kinh đều sôi trào. Trâm Lưu Tiên được thổi phồng đến mức thần kỳ, lại quả thực có màu sắc rực rỡ khác lạ. Vốn tưởng sẽ là vật độc quyền của hoàng gia, may mà hoàng hậu hiền đức ban cho dân gian cùng hưởng, quả là tấm lòng và khí độ biết bao.

Trâm Lưu Tiên từ Tê Châu đến Vũ Kinh một vòng, Tê Châu được lợi, hoàng gia được tiếng, tất cả đều vui vẻ.

Lúc Thủy Nhất trở về thuyền đi nhanh như tên b.ắ.n. Hơn hai mươi ngày đã về đến Tê Châu. Hắn về nhanh nhưng không nhanh hơn một số thương nhân đồ trang sức. Khổ cho Mã công, mặt ông bị hủy hoại vốn đã không thể gặp người, cây trâm phượng Lưu Tiên lại cố tình xuất từ tay ông. Dù ông không phải là chủ nhưng rất nhiều thương hộ vẫn tìm đến vây kín ông ở trong nhà. Trên con phố dài ngoài phủ nha lại có thêm mấy căn nhà được dùng làm quán trọ. Phố chính của thành Tê Châu toàn là mùi cá muối, những người này cũng không muốn ở trong các quán trọ t.ửu quán đó.

Vệ Phồn lo lắng đến xoay quanh. Trâm Lưu Tiên lúc này không lo bán, không những không lo bán mà còn cung không đủ cầu. Mã công mới chế một cây trâm cài tóc hình đuôi chim ác đà đã bị mấy thương nhân đẩy giá lên đến trời.

Quý nữ Vũ Kinh bây giờ lấy việc cài trâm Lưu Tiên làm vinh nhưng tìm khắp thành cũng không ra một cây nào. Chân của người quản sự chạy đến mòn cũng không thấy cửa hàng trang sức nào có bán, các chợ cũng không thấy có trùng kim bán.

Sản xuất từ Tê Châu? Ai mà không biết là sản xuất từ Tê Châu, cách vạn dặm sông nước nhất thời làm sao mua được. Các nàng tranh nhau là cơ hội đi trước, ở trong khuê phòng thầm oán các cửa hàng trang sức trong kinh không có chí tiến thủ lại thua một thành nhỏ xa xôi hoang dã.

Mấy phú thương trong kinh bàn bạc với nhau kết bạn thuê một chiếc thuyền đi Tê Châu. Nếu thua những châu thành phía nam kia thì mặt mũi của Vũ Kinh họ biết đặt vào đâu?

Những thương nhân này đổ xô đến Tê Châu như ong vỡ tổ đều là để mua trâm Lưu Tiên. Nhưng lấy đâu ra trâm mà bán cho họ? Làm đồ trang sức lại là một nghề thủ công tốn thời gian, người biết làm không nhiều người làm ra được lại càng ít, mỗi nhà thương hộ chia chưa được nửa cây.

Vệ Nhứ nói:

"Hay là không bán trâm nữa, chỉ bán trùng kim thôi?"

Vệ Phồn lo lắng: "Chỉ sợ họ biết được bộ mặt thật của nó." Trùng kim không thể xem xét kỹ, nói trắng ra chỉ là vỏ côn trùng.

Vệ Nhứ nói:

"Từ trên thân côn trùng gỡ xuống, lại qua nước t.h.u.ố.c bào chế, làm cho nó mỏng manh mềm dẻo. Vốn đã có khác biệt, người bình thường cũng sẽ không nghĩ đến côn trùng đâu. Hay là chúng ta lại cắt chúng ra thành hình dạng khác nhau, thế nào?"

"Tính theo phân lượng?"

"Bằng với vàng?"

Vệ Nhứ quyết tâm.

Vệ Phồn nghĩ đến sắc mặt của phu quân nhà mình c.ắ.n c.ắ.n môi, lại gần:

"Trùng kim mỏng nhẹ, không thể so với trọng lượng của vàng hay là so với giá vàng, lại cao hơn một chút?"

Vệ Nhứ đôi mắt đẹp hơi liếc sau đó nói:

"Cũng có thể làm vậy."

--

Hết chương 142.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.