Phu Thê Hoàn Khố - Chương 170.2
Cập nhật lúc: 10/04/2026 02:06
Vệ Phồn nghe không hiểu nhưng hình như có lý liền gật đầu lia lịa.
Lâu Hoài Tỷ liếc thấy dáng vẻ ngơ ngác gật đầu của nàng liền cười lên:
"Muội muội nghĩ gì vậy, người già đều thành tinh, Công Thâu lão đầu, Giả lão đầu, còn có Mai lão đầu đều là những lão già tinh ranh, lời họ nói một chữ cũng không tin được."
Vệ Phồn dùng cùi chỏ nhẹ nhàng huých Lâu Hoài Tỷ bảo hắn không nên nói bậy.
Công Thâu lão tiên sinh ha ha cười không ngớt, mở miệng nói:
"T.ử Ly tiên sinh quen biết không ít người có khá nhiều người đang nhàn rỗi ở nhà, tiểu lang quân không bằng mời họ tới."
Lâu Hoài Tỷ ngửa mặt lên trời thở dài, Công Thâu lão đầu cũng học thói xấu rồi. Những người mà tiểu sư thúc của hắn ta kết giao đâu có dễ mời như vậy. Quái gở, cậy tài khinh người, cổ quái kiệt ngạo. Có thể dùng tiền mời được thực sự là những người dễ gần nhất.
Ví dụ như bằng hữu vong niên của Du T.ử Ly là Lý Tán, một tay vẽ tranh kinh tài tuyệt diễm. Chỉ nhìn tranh chắc chắn sẽ nghĩ Lý Tán là một người phong lưu tuấn tú. Nhưng bản thân Lý Tán thật sự là dị thường cổ quái lại chuyên giả bệnh. Động một chút là một hơi không lên nổi hai mắt trợn ngược, ngoẹo đầu ngã lăn ra đất. Ai ngồi cùng nói chuyện đều bị dọa đến phát sợ, cứ ngỡ Lý Tán đột phát bệnh tim mà c.h.ế.t. Nô bộc thư đồng của Lý Tán nghe tin mà đến gào khóc t.h.ả.m thiết: "Lang quân lạnh rồi lạnh rồi, đột nhiên thân phó Thái Sơn, bên người không thê dưới gối không con, cô đơn biết bao."
Bằng hữu của Lý Tán lòng chua xót không thôi, tuy là bằng hữu rượu thịt nhưng cũng không thiếu mấy lạng bạc nên mọi người góp một ít lo tang sự cho Lý Tán. Quan tài vừa khiêng lên được một nửa thì người khiêng quan tài liền nghe thấy trong quan tài có tiếng thình thịch gõ vào ván, cứ ngỡ là x.á.c c.h.ế.t vùng dậy sợ hãi vứt bỏ quan tài mà chạy. Lý Tán từ trong quan tài ngồi dậy cười ha hả.
Khởi t.ử hoàn sinh, kỳ lạ quỷ dị. Ban đầu mọi người đều cho là lạ mang theo hoa quả tươi điểm tâm, nâng rượu ngon đến thăm Lý Tán, quả thực náo nhiệt một thời gian.
Thời gian trôi qua mọi người tỉnh táo lại, tên họ Lý này chắc chắn là giả c.h.ế.t trêu người.
Đều không làm bằng hữu của Lý Tán nữa, bạc của họ cũng không phải gió thổi tới lại còn vì chuyện này mà rơi không ít nước mắt nam nhi, vừa tổn tài vừa tổn thân. Bất luận thế nào Lý Tán cũng phải cho một lời giải thích. Không có lời giải thích chí ít cũng phải trả lại tiền lo tang sự trước.
Lý Tán là người qua tay không còn tiền, lấy đâu ra bạc để trả. Bị bằng hữu đuổi như ch.ó đuổi gà khắp thành, cuối cùng không còn cách nào, nói mình hoàn dương là được Diêm vương ưu ái, đã được phong chức ở âm phủ, làm quan cai ngục ở âm ty.
Lý Tán vẽ tranh rất giỏi lại còn đặc biệt biết bịa chuyện, bịa đến mức thần kỳ, lừa gạt đám bằng hữu đến ngơ ngác. Quan ở dương gian là quan, quan ở âm phủ cũng là quan, dù có nhỏ cũng phải kính nể một chút. Ở dương gian tạo mối quan hệ khi c.h.ế.t đi cũng có chỗ nương tựa. Bởi vậy mấy người cũng không đòi bạc nữa còn nịnh nọt Lý Tán.
Chỉ là những kẻ ăn hại này miệng như cái chậu mở, đem chuyện Lý Tán làm quan cai ngục ở âm ty kể cho mọi người đều biết. Phần lớn người nghe qua chỉ cười trừ, lại có những kẻ rảnh rỗi không có việc gì làm liền tập trung muốn gây sự với Lý Tán.
Trong số này có vị Thái Thượng Hoàng hiện tại, lúc đó là hoàng đế Cơ Cảnh Nguyên. Cơ Cảnh Nguyên nghe những lời đồn thổi này liền nổi giận. Thứ gì mà lại thành quan cai ngục ở âm ty, còn không biết xấu hổ tự thổi phồng mình thông thạo ngôn ngữ của cả thần lẫn quỷ. Lão nhân gia ông ta là hoàng đế tôn quý mà còn chưa được ngồi cùng bàn uống rượu xem ca múa với Diêm vương. Lý Tán ngươi chỉ biết vẽ vời mà lại thành quan ở âm ty?
Cơ Cảnh Nguyên rất bất mãn muốn hỏi tội Lý Tán.
Lý Tán nơm nớp lo sợ, người sắp bị đưa lên đoạn đầu đài đâu dám nói mình nói dối. Nếu không sẽ là tội khi quân liền một mực c.ắ.n răng nói mình được phong quan ở âm ty. Về phần thật giả…
Thật giả hoàng đế có bản lĩnh thì xuống âm ty mà hỏi.
Cơ Cảnh Nguyên mặc kệ:
"Ta là hoàng đế, là đế hoàng của nhân gian, là con của trời. Lão t.ử hỏi ngươi thật giả, ngươi phải tự biện minh còn dám để lão nhân gia ta phái người đi điều tra. Lại còn lải nhải nữa, bây giờ ta sẽ đưa ngươi xuống âm ty làm quan cai ngục."
Lý Tán không còn cách nào đành dùng chữ như gà bới vẽ ra một tờ giấy phong lệnh của âm phủ, đến cả ấn của Diêm vương cũng có.
Cơ Cảnh Nguyên thấy thú vị. Lại dọa Lý Tán đến mức co rúm lại như con chim cút thể xác tinh thần sảng khoái. Lão nhân gia ông là một minh quân khoan dung độ lượng, liền bảo Lý Tán vẽ một bức « Thần du thập điện đồ » rồi thả hắn về nhà.
Lúc này Lý Tán cảm thấy mạng sống đã được bảo toàn liền bắt đầu vênh váo. Trước hết là thổi phồng kỹ năng vẽ tranh của mình được thiên t.ử tán thưởng; sau đó là củng cố danh tiếng quan cai ngục ở âm ty của mình nói là được đế hoàng nhân gian cho phép. Mỗi ngày ra ngoài khoe khoang lừa gạt kiếm tiền đi hoa lâu tiêu xài hoang phí.
Cơ Cảnh Nguyên lần này không vui. Đã tha cho tên họ Lý một mạng còn muốn gây sóng gió? Thế là lão nhân gia liền phái thái giám bên cạnh đến quát hỏi Lý Tán:
"Ngươi là quan cai ngục ở âm ty sao ngày nào cũng ở nhân gian, một chút việc cũng không làm? Lười biếng chức vụ? Há không làm ảnh hưởng đến danh dự của con dân triều Cơ gia sao."
Lý Tán tiêu d.a.o chưa được mấy ngày bị một trận quát hỏi này làm trong đầu lạnh toát. Hoàng đế một ngày bận rộn quốc sự sao còn có thời gian để ý đến mình? Sầu khổ giữa chừng lại càng thêm bạo gan. Đã quân vương lên tiếng thì không c.h.ế.t sao đi làm quan cai ngục?
Từ đó nhà họ Lý động một chút là lo tang sự kèn trống vang trời, hàng mã giấy tiệm bán kiệu trần, các pháp hội cầu siêu được tổ chức vô cùng rầm rộ, thuê hiếu t.ử hiền tôn đến đốt giấy tiền khóc lóc chấn trời.
Thân quyến hàng xóm bằng hữu nhìn thấy rõ, không nắm chắc được Lý Tán rốt cuộc đã c.h.ế.t hay chưa. Nhưng nhìn vào cảnh tượng này cũng phải đến cửa đưa chút tiền phúng điếu.
Hai thư đồng của Lý Tán một người bưng một cái đĩa, một người vác một cái cân nhỏ. Nhận một phần tiền phúng điếu lại hát một lần tên. Hát như thế nào? Hát như thế này:
"Dương Thiên phủ Dương Tam lang Dương Kiến Thanh đưa bằng hữu về cõi cực lạc, theo lễ một tiền sáu phân."
Bằng hữu tốt về tây phương, đi phúng điếu chỉ có một tiền sáu phân, mất mặt ném đến tận tây thiên còn có mặt mũi đi lại ngoài đường sao?
Người bằng hữu họ Dương kia lấy tay áo che mặt không còn mặt mũi nào ngồi lại ăn tiệc.
Sau đó thân bằng hàng xóm nhìn thấy rõ thì thầm nghĩ: Không ổn rồi, Lý Tán hắn đã c.h.ế.t không cần thể diện nhưng chúng ta còn ở nhân gian gánh không nổi cái tiếng này. Những người vốn chỉ định bỏ ra mấy đồng tiền để ăn chực một bữa tiệc rượu, không thể không cắt thịt lấy m.á.u thêm ra chút tiền bạc.
Vàng bạc là vật tục đến rồi lại đi, ngàn vàng tiêu hết rồi lại đến. Đáng hận nhất vẫn là tên Lý Tán này chỉ chưa đầy ba ngày lại hoàn dương, quang minh chính đại ngồi trong tiệm bánh kẹo ăn bánh uống canh chua.
Đi lên khiển trách Lý Tán phất tay áo, hắn ở âm phủ xong việc nên Diêm vương cho hắn về nhà, sáng sớm ăn một miếng bánh uống một bát canh chua chẳng phải là chuyện hợp tình hợp lý sao?
Bằng hữu như muốn hộc m.á.u cả giận nói:
"Quá tam ba bận, ngươi lại giả c.h.ế.t thì ta sẽ cầm rìu bổ quan tài của ngươi."
Lý Tán chẳng hề sợ hãi, chỉ về hoàng thành:
"Ta chính là phụng hoàng mệnh đi âm ty làm nhiệm vụ, ngươi muốn ngăn cản hay là không nhận lời đây?"
Bằng hữu tức đến mặt mày xanh mét nhưng miệng lại không dám nói thêm nửa lời. Chờ đến khi Lý Tán chọn được ngày hoàng đạo lại "c.h.ế.t" không cam lòng cũng phải dâng lên tiền phúng điếu.
Cơ Cảnh Nguyên tức giận vô cùng. Tên họ Lý thật không có nửa điểm khí khái, kẻ yêu tiền như mạng chỉ coi hắn ta như một kẻ quái đản. Nhưng gặp mạnh thì rụt đầu, mạnh đi lại duỗi cổ (ý là bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh), bộ dạng cũng có chút khó coi.
Văn võ bá quan một mặt phỉ nhổ Lý Tán một mặt lại khổ miệng bà tâm khuyên nhủ quân vương. Đường đường cửu ngũ chí tôn lại đi so đo với một nhân vật như thế này thì quá mất mặt, quá mất mặt rồi.
Lý Tán rất thức thời. Kim thượng đối với mình không mấy vừa ý, thanh kiếm trên tay lung lay sắp đổ, ngày nào đó rơi xuống mình sẽ phải đầu lìa khỏi cổ. Hắn phải tìm một chỗ dựa vững chắc.
Hắn ta nghĩ đi nghĩ lại, có rồi. Dựa vào tài vẽ tranh, hắn ta mượn cớ dạy công chúa để nịnh nọt Khương hoàng hậu. Sau khi được ý chỉ, hắn ta hao hết tâm huyết vẽ cho Khương hoàng hậu một bức họa.
Khương hoàng hậu tuy đã trung niên nhưng phong vận vẫn còn. Trong tranh của Lý Tán, bà càng giống như một vị thần nữ ở tây thiên, nhìn mà quên hết tục lụy. Đoan trang lại vũ mị, ung dung lại hồn nhiên. Bảy phần dung mạo dưới ngòi b.út của Lý Tán tăng lên mấy lần, càng diệu kỳ là nhân vật trong tranh cũng không lỗ mãng đến mức bị vẽ thành trẻ tuổi.
Khương hoàng hậu sau khi được họa thì đại hỉ, ban thưởng hậu hĩnh cho Lý Tán.
Cơ Cảnh Nguyên suýt nữa thì tức đến điên. Tên này lại còn chạy đến làm vui lòng thê t.ử của mình. Ai cha, vì một tên tiểu nhân như thế này mà cãi nhau với thê t.ử mình thì không đáng, thôi thôi.
Lý Tán trộm vui nửa ngày, trông mong các thân bằng láng giềng đã vào tù của hắn ta tức giận đến thầm mắng nửa ngày.
Cũng may Lý Tán được Khương hoàng hậu thưởng một số bạc lớn, ma chay làm không còn tốn kém như vậy nữa. Đám thân bằng thực sự thở phào một hơi dài nhẹ nhõm liền cảm niệm sự nhân từ của Khương hoàng hậu.
Cho đến bây giờ hoàng đế đã đổi thành Cơ Ương, Lý Tán vẫn còn ở đó lo ma chay thu tiền phúng điếu.
--
Cũng không biết những nhân vật như thế này có phải đều giống như nấm rơm, mọc thành từng đám hay không. Như Lý Tán trong số những người mà Du T.ử Ly kết giao thì bệnh vẫn là nhẹ nhất.
Trong đám bằng hữu của Lý Tán có một vị họ Dương tên Lược, chính là người trong gia tộc của tên quỷ hẹp hòi Dương Kiến Thanh. Dương Kiến Thanh dù sao chỉ hẹp hòi, ít nhất đi phúng điếu bằng hữu còn móc ra được một tiền sáu phân, lại còn biết xấu hổ bị người ta cười chê còn biết lấy tay áo che mặt.
