Phu Thê Hoàn Khố - Chương 188.2
Cập nhật lúc: 12/04/2026 02:09
Lần này đám công t.ử bột vây xem không chịu. Họ cầm lấy v.ũ k.h.í đ.á.n.h nhau gõ vang lên, trong miệng phát ra tiếng "y ô". Lại có những học sinh Tê Châu, say mê bóng đá càng không muốn không có sân bóng, hai ba lần đã leo lên mái hiên cùng nhau hò hét.
Thanh Khâu Sinh thấy vậy nói:
"Không thể, đọc sách cũng phải khổ nhàn kết hợp. Hơn nữa bóng đá có thể cường thân kiện thể lại còn có khí thế. Trong quân đội cũng tôn trọng môn này, chúng ta há có thể lạc hậu hơn người khác?"
Lâu Hoài Tỷ bất đắc dĩ:
"Ý của sư thúc tổ là?"
Ánh mắt của Thanh Khâu Sinh thật là từ ái mềm mại: "Lão phu chỉ chờ tri châu chỉ điểm sai lầm." Dừng một chút, "Thư viện ở trong khu phố chợ luôn có chỗ không tiện, dân làm phiền thư viện thư viện cũng làm phiền dân."
Du T.ử Ly rất nhanh lấy ra một tờ bản đồ:
"Tri châu xem, chỗ nào thích hợp để di dời?"
Đây là lại muốn lừa tiền bạc của hắn? Lâu Hoài Tỷ cảm giác sâu sắc từ khi đến Tê Châu, núi vàng núi bạc cũng không đủ tiêu. Kiếm được ba quả dưa hai quả táo, lập tức có trăm ngàn ánh mắt nhìn chằm chằm, chưa kịp che nóng đã phải chi ra.
Vệ Phồn so với kẻ keo kiệt này Lâu Hoài Tỷ thì hào phóng hơn nhiều bèn gật đầu nói:
"Ta cũng cảm thấy thư viện dường như nhỏ quá."
Trước kia học nghề trong đó chỉ có hai ba con mèo con nên không thấy nhỏ. Lúc này mấy đám học sinh vừa vào, khắp nơi cản tay xoay người cũng như có thể giẫm lên người.
Du T.ử Ly nửa thật nửa giả phàn nàn:
"Tàng thư của phụ thân ta lần lượt được đưa tới. Ta vốn định bẩm báo viện trưởng dành ra một nơi làm lầu tàng thư. Ngoài ra có người hiến sách cho thư viện cũng sẽ thu nhận. Hoặc là đi tìm mua ở bên ngoài, đều có thể cất giữ trong lầu để cho học sinh mượn đọc." Trong mộ đào ra tàn cổ thư cũng cần. "A Tỷ, lầu tàng thư nếu thành thế, người đến vì danh tiếng chắc chắn sẽ nối liền không dứt."
Lâu Hoài Tỷ hít một hơi:
"Sư thúc chọn một nơi phong thủy hữu tình, không gần không xa."
Hắn cứ thế đem đất ra cho có được không?
Du T.ử Ly tại chỗ chỉ vào một mảnh đất ở góc đông bắc. Địa thế nơi này hơi cao, trước kia có một vũng bùn thối. Phố cũ Tê Châu thỉnh thoảng dọn dẹp một lần rãnh thoát nước, những bùn đất bẩn thỉu không có chỗ đổ thì đều bị cư dân lười biếng đổ xuống vũng bùn đó khiến cho mùi thối bay xa vạn dặm. Lâu Hoài Tỷ và Vệ Phồn mua lại phố ngắn, ẩn ẩn còn có thể ngửi thấy mùi thối nên đành phải tiêu tiền lấp vũng bùn, Vệ Phồn còn hung hăng trồng khá nhiều hoa thơm.
"Đi, vậy thì đem chỗ này xây lại thành thư viện."
Dù sao họ cũng đã lãng phí không ít tiền nên không kém chỗ vũng bùn thối này. Hơn nữa trước không đến làng sau không đến quán, quả thực cũng không có chỗ dùng.
Thanh Khâu Sinh thấy hắn đồng ý liền ngoắc tay:
"Bán Thu T.ử giỏi nhất là về vườn tược, thư viện cũng do hắn ta vẽ bản vẽ."
Bán Thu T.ử là hiệu, họ Quản tên Thật, hướng Thanh Khâu Sinh thi lễ:
"Không dám từ chối lời phân phó của viện trưởng, một ngày sau sẽ có."
Thôi… Lâu Hoài Tỷ suýt nữa thì c.h.ử.i thề. Hắn biết Bán Thu Tử, một vườn thủy canh nổi tiếng trong kinh chính là b.út tích của Bán Thu Tử. Nhưng làm gì có chuyện một ngày là có thể vẽ ra được bản vẽ? E là những người này đã chê Bán Tri thư viện chật chội khó coi, sớm đã muốn xây lại chỉ chờ có cớ để phát tác.
Vệ Phồn còn vỗ tay: "Quản tiên sinh vẽ xong, ta nhất định phải xem trước cho đã." Lại đề nghị, "Có sân bóng đá vậy sân mã cầu cũng dành ra một khoảnh đi."
Thanh Khâu Sinh cười nói:
"Theo ngươi."
Lâu Hoài Tỷ ngồi đó như tượng bùn. Hắn thề, dù Vệ muội muội của hắn không đề cập, Bán Thu T.ử cũng đã vẽ sân mã cầu lên rồi. Hắn giãy giụa nói:
"Tê Châu không có ngựa tốt."
Du T.ử Ly nhàn nhạt lên tiếng:
"Ta nhớ lúc đó ngươi đã xin thánh thượng một nhóm ngựa mang đến Tê Châu. Tê Châu cỏ cây màu mỡ, nuôi cho béo tốt khỏe mạnh nhưng lại để đó không dùng, không phát huy được tác dụng."
Tê Châu còn nhiều thủy phỉ, dùng nhiều thuyền ít dùng ngựa. Những con ngựa mà Lâu Hoài Tỷ mang tới suýt nữa bị quên mất đi.
Thôi, đến cả ngựa của hắn cũng bị tính toán đi. Thư viện xây lại thì xây lại, tiền trong kho bạc xây một cái thư viện vẫn dư sức. Lâu Hoài Tỷ sờ sờ cằm, chỉ là bị gài bẫy nên không mấy thống khoái.
Thanh Khâu Sinh không nhìn nổi vẻ nhàn nhã của hắn. Lão nhân gia nhìn Lâu Hoài Tỷ mà đau lòng nhức óc. Luận thông minh, Lâu Hoài Tỷ ngàn dặm mới tìm được một, tâm địa gian xảo trăm chuyển nghìn hồi, mỗi một chuyển là một ý kiến. Nhưng lại như một con quay phải giật mới động, không quất một roi là không xoay, thực là uổng phí thiên tư.
Lão thờ ơ quan sát tình hình Tê Châu năm nay. Việc quản lý tù binh và kiến thiết ruộng đồng đều do Mai Ngạc Thanh và Du T.ử Ly hai người khổ công gánh vác, chẳng cần Lâu Hoài Tỷ phải bận tâm.
Nạn trộm cướp, sau khi diệt trừ hai băng đảng đầu sỏ chỉ còn lại đám tép riu tôm cá. Lại có Phương Cố ngày ngày tuần tra trên sông nên bọn đạo chích kia thực sự không chịu nổi một đòn, chẳng thể gây nên họa lớn cũng không cần Lâu Hoài Tỷ phải hỏi đến nhiều.
An ninh phố chợ thì đã có Ngưu thúc và Lỗ Bôn ngày đêm tuần tra, hễ bắt được tên trộm nào là lập tức áp giải đến Thanh Thủy Câu để sửa tường thành. Vì vậy những tên trộm cắp cũng không thể không thu lại bản tính của mình.
Việc khai thác thạch son lại có cục son tự quản lý, càng không cần Lâu Hoài Tỷ nhúng tay vào.
Đến cả mọi việc vặt trong nha môn, Lâu Hoài Tỷ cũng đã bắt được Tống Quang, kẻ một lòng muốn thể hiện trước mặt Cơ Dã để hắn ta gánh vác. Nhờ vậy chính mình lại được thanh tịnh nhàn nhã. Chỉ có hai kỳ đại hội vào mùa hạ và mùa đông là đích thân Lâu Hoài Tỷ phải lo liệu. Cuộc sống như vậy chẳng phải là quá thư thái rồi sao?
Nhưng tuổi trẻ sao có thể lãng phí? Tài năng sao có thể bị bó buộc trên gác cao? Người trẻ tuổi mà hư hỏng thì không được.
Một hôm, Thanh Khâu Sinh nói:
"Tri châu, trong thư viện này tựa như có hai phe nước lửa, mâu thuẫn âm ỉ nay đã bùng lên thành tranh chấp công khai. Cứ thế mãi hai nhóm này không thể hòa hợp tất sẽ có một trận đại loạn, phải sớm phòng bị."
Lâu Hoài Tỷ nhìn trời, nở một nụ cười chậm rãi đáp:
"A, chỉ là chuyện tranh chấp của đám trẻ con, đâu phải thù không đội trời chung. Dù sao chỉ là việc nhỏ không đáng để sư thúc tổ phải lo lắng, cứ giao cho ta là được."
Nhìn dáng vẻ của hắn, rõ ràng là đã có ý định nhân cơ hội này để vớt thêm chút tiền về.
--
Hết chương 188.
